Mối Tình Che Giấu Của Tuyển Thủ Esports - 7
Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:04
Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi đã bắt gặp Giản Đồng đang rửa tay. Cô ấy mỉm cười khi nhìn thấy bóng dáng phản chiếu của tôi trong gương.
- Trà sữa có ngon không?
Có lẽ đó là trực giác của phụ nữ. Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã cảm thấy không thoải mái với Giản Đồng. Sau khi cô ấy trở về nước lần này, cảm giác khó chịu ấy lại càng mãnh liệt hơn. Mặc dù cô ấy xuất sắc về mọi mặt, nhưng tôi luôn có cảm giác tất cả đều quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức giống như được cố ý tạo ra, không chân thực chút nào.
- Cũng bình thường thôi.
Giản Đồng nhướng mày, lau khô tay rồi nhìn tôi từ trên xuống dưới.
- Lương Vũ, cậu thay đổi nhiều thật đấy. Nhưng mà… tôi vẫn thích chúng ta của ngày xưa hơn, và cả Hứa Cảnh Thần của ngày xưa nữa.
- Vậy thì cô cứ tiếp tục hoài niệm đi, tôi ra ngoài trước.
Buổi phỏng vấn tiếp tục diễn ra. Tôi lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Hôm nay là ngày tổng kết, sư huynh cả nói sẽ mời mọi người đi ăn tối.
- Cô Giản, cô có muốn đi cùng bọn em không?
Một đàn anh lịch sự lên tiếng mời.
- Sư huynh lại phát điên rồi. Cô Giản bận như vậy, sao có thể đi được chứ?
- Được thôi~
Giản Đồng mỉm cười đồng ý. Lần này, cả nhóm đều ngây người. Sau một khoảng lặng khá dài, có người vỗ vai sư huynh cả:
- Anh đã mời được Ảnh hậu trẻ tuổi đi ăn rồi, vậy nhất định phải mời bọn em một bữa thật ngon đấy nhé!
- Haha, đương nhiên rồi. Tối nay mọi người cứ gọi thoải mái, anh đây bao hết.
- Tuyệt quá!!! Cảm ơn sư huynh
Tôi nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc rồi định chuồn đi.
- Ờm, em vẫn còn bài tập chưa làm, mình về trường trước đây!
Nhưng còn chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, sư huynh cả đã túm lấy cổ áo tôi từ phía sau, kéo ngược lại.
- Bài tập gì chứ? Em mà làm bài tập thì chắc trời sập mất.
- Không có, em bận làm bài thật mà.
- Yên tâm, không phải lo. Anh gọi điện cho giáo sư xin nghỉ cho em luôn. Cứ đi với bọn anh đi! Thiếu em là thiếu nhiều chuyện vui lắm.
Sư huynh à, em thật sự cảm ơn anh. Quán bar tối om và ồn ào. Lúc đầu mọi người đều khá câu nệ. Giản Đồng nâng ly rượu lên, đứng dậy.
- Tôi kính mọi người một ly, cảm ơn sự vất vả của mọi người trong quá trình quay phim hôm nay!
Cô ấy đứng đó, từ đầu đến cuối vẫn luôn điềm tĩnh như vậy. Sau vài ly rượu, mọi người nhận ra Giản Đồng rất dễ gần nên dần thả lỏng và vui vẻ hơn. Giữa chừng, Giản Đồng liếc nhìn điện thoại, ngượng ngùng hỏi:
- Tôi có thể dẫn theo một người bạn đến không?
Và rồi…Hứa Cảnh Thần đi vào cùng cô ấy.
Vừa nhìn thấy anh, cả đám lập tức bắt đầu hò hét trêu chọc. Hứa Cảnh Thần khẽ nhíu mày, đảo mắt nhìn xung quanh, sau đó nhìn thấy tôi. Giản Đồng còn chưa kịp giới thiệu, anh đã đi thẳng tới rồi ngồi xuống bên cạnh tôi.
- Sao em không trả lời tin nhắn, cũng không nghe điện thoại?
Ồ? Lúc này tôi mới nhớ ra, mỗi lần làm việc tôi đều có thói quen tắt máy. Mở điện thoại lên, tôi phát hiện có hơn chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn WeChat, tất cả đều là của Hứa Cảnh Thần. Bầu không khí lập tức trở nên hơi gượng gạo. Sư huynh cả vô tình huých vai tôi.
- Em quen anh ấy à?
- Ừm, một người bạn.
Nghe thấy lời giới thiệu này, Hứa Cảnh Thần tức đến bật cười. Anh không nói gì, chỉ ngồi yên tại chỗ. Sắc mặt anh tối sầm, đen chẳng khác gì đáy nồi. Không biết sư huynh cả lấy đâu ra một bộ bài.
- Đều là bạn bè cả mà, cùng chơi đi! Nào nào, chơi Trò chơi của Vua!
Người rút được lá bài Vua có thể chỉ định hai người mang số bất kỳ thực hiện một hành động nào đó. Người đầu tiên rút được lá Vua là trợ lý của Giản Đồng. Cô nàng cười khúc khích.
- Số 4 và số 9 hôn nhau đi! Phải hôn thật nồng nhiệt, thật ngọt ngào nha~
Chơi lớn vậy sao…tôi vội vàng nhìn lá bài số 5 trong tay mình. May quá, không phải tôi.
- Ai là số 4 và số 9? Mau đứng lên!
Giản Đồng đỏ mặt đứng dậy, trên tay cầm lá bài số 4.
- Trời ơi! Người số 9 là ai vậy? May mắn quá đi!!!
Cảm giác bất an trong lòng tôi ngày càng mãnh liệt. Quả nhiên…người cầm lá bài số 9 chính là Hứa Cảnh Thần.
- Hôn đi! Hôn đi!
Tiếng reo hò và tiếng la ó vang lên không ngớt, khiến đầu tôi đau như muốn nổ tung. Đột nhiên, Hứa Cảnh Thần đứng dậy. Anh cầm ly rượu, uống cạn một hơi như tự phạt, sau đó nhìn tôi rồi nói:
- Xin lỗi, vợ tôi quản rất nghiêm.
Một câu nói ấy chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang. Giản Đồng đứng sững tại chỗ, sắc mặt lập tức tái nhợt.
- Ha ha ha!
Sư huynh cả cười gượng.
- Không ngờ đội trưởng Hứa lại sợ vợ đến vậy! Nào nào nào, tiếp tục chơi đi!
Lần này, người rút được lá Vua là Giản Đồng. Cô ấy chỉ định tôi và sư huynh cả uống rượu giao bôi. Quy mô không lớn lắm nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại dâng lên cảm giác bất an. Khi tôi cầm ly rượu đứng dậy, Hứa Cảnh Thần lạnh lùng lên tiếng:
- Rượu giao bôi chẳng phải chỉ nên uống cùng chồng mình thôi sao?
Lúc này tôi thật sự tiến thoái lưỡng nan, không biết nên uống hay không. Còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Hứa Cảnh Thần đã giật lấy ly rượu trên tay tôi, ngửa đầu uống cạn.
- Ly này, tôi uống thay cô ấy.
