Mối Tình Che Giấu Của Tuyển Thủ Esports - 9
Cập nhật lúc: 14/07/2026 05:05
Chu Nghiên kéo kính râm xuống, làm động tác “suỵt” với tôi. Bầu không khí thần bí đến mức tôi cũng bất giác hạ thấp giọng, nghiêng người lại gần.
- Chị dâu, chị phải chuẩn bị tâm lý cho những gì em sắp nói.
Tôi căng thẳng gật đầu.
- Có chuyện gì vậy?
Chu Nghiên tức đến nghiến răng:
- Sếp lừa chúng ta rồi!
Còn chưa kịp phản ứng, cậu ấy đã kéo tôi lên xe, chính thức mở màn kế hoạch bắt gian. Trước khi đến nhà hàng nơi Hứa Cảnh Thần và Giản Đồng đang hẹn hò, Chu Nghiên còn đặc biệt kéo tôi vào một cửa hàng gần đó mua kính râm và khăn quàng cổ. Nhưng bộ đồ cải trang đó chỉ khiến cậu ấy càng nổi bật hơn thôi. Chu Nghiên thành thạo dẫn tôi đến chiếc bàn ngay sát bên cạnh họ. Tôi thầm giơ ngón tay cái. Đúng là chuyên nghiệp! Nhưng vừa ngồi xuống, tôi đã nhìn thấy Giản Đồng ngã vào lòng Hứa Cảnh Thần, làm đổ hết rượu lên quần anh.
- Xin lỗi, em vẫn vụng về quá.
Giản Đồng ngồi xổm xuống, định lau quần cho anh nhưng vị trí cô ấy lau càng lúc càng kỳ quái…Tôi mở WeChat, tin nhắn tôi gửi từ sáng sớm, anh vẫn chưa trả lời. Vậy mà bây giờ…anh lại ở đây gặp người yêu cũ? Sống mũi tôi cay xè, muốn đứng dậy rời đi nhưng Chu Nghiên giữ c.h.ặ.t lấy tôi.
- Chị dâu à, chỉ cần thiếu kiên nhẫn một chút thôi là hỏng hết cả kế hoạch đấy!
Hứa Cảnh Thần ngăn tay Giản Đồng lại, cười nhạt:
- Nói đi, em muốn gì?
Giản Đồng mỉm cười, coi như không nghe thấy. Cô ấy tiếp tục tự nói một mình:
- Bít tết nên ăn tái ba phần hay năm phần đây nhỉ?
Giọng Hứa Cảnh Thần lạnh xuống.
- Giản Đồng, hôm nay tôi không đến đây để ăn tối.
Nghe vậy, Giản Đồng chớp mắt ngây thơ, giả vờ không hiểu.
- Vậy anh tới đây làm gì?
Hứa Cảnh Thần cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm rồi lạnh nhạt nói:
- Tôi vốn tưởng chúng ta có thể duy trì vẻ ngoài t.ử tế. Xem ra là tôi đã nghĩ quá nhiều.
Nói xong, anh khoác áo lên, định đứng dậy rời đi. Giản Đồng vội vàng kéo anh lại.
- Cảnh Thần, anh vẫn còn giận chuyện đó sao?
Cô giơ ba ngón tay lên.
- Em thề, em và vị đạo diễn kia thật sự không có gì cả!
Hứa Cảnh Thần bật cười. Một tiếng cười khiến người ta sởn gai ốc.
- Vậy còn bạn thân nhất của tôi thì sao?
Một quả b.o.m lớn lập tức nổ tung. Tôi và Chu Nghiên nhìn nhau, hai đứa hoàn toàn mất khả năng phản ứng. Giản Đồng không thể tin nổi nhìn anh.
- Nhiều thành viên trong đội như vậy, anh giải thích thế nào đây?
Hứa Cảnh Thần cười lạnh.
- Giản Đồng, em đang đầu tư cổ phiếu sao? Câu cá tất cả những tuyển thủ có tiềm năng, ai trở thành quán quân thế giới thì quay lại với người đó?
Anh cười tự giễu.
- Bạn thân tôi đã kể với tôi rồi, nhưng tôi không tin. Cậu ấy còn cá cược với tôi rằng chỉ cần tôi giả vờ thi đấu sa sút, giả vờ chán nản, em nhất định sẽ bỏ tôi. Kết quả…em thật sự chia tay với tôi.
Lượng thông tin quá lớn khiến Chu Nghiên suýt sặc nước. Đôi mắt Giản Đồng lập tức đỏ lên.
- Cảnh Thần, hóa ra anh nhìn em như vậy sao?
Ngay cả khi khóc, mỹ nhân vẫn đẹp. Tôi nhìn mà chỉ muốn đưa khăn giấy cho cô ấy nhưng Hứa Cảnh Thần lại lạnh nhạt nói:
- Giản Đồng, làm ơn thu lại màn diễn xuất của em đi. Em không thấy mệt khi suốt ngày đóng vai cô gái vô tội, đáng thương sao?
Anh phủi phủi tay áo như phủi đi lớp bụi vốn không tồn tại.
- Em biết điều khiến tôi đau lòng nhất sau khi chia tay là gì không?
Là gì?
- Là tôi của năm đó quá trẻ, cũng quá mù quáng. Giản Đồng, tôi gần ba mươi tuổi rồi. Đừng coi tôi như một thằng nhóc nữa.
Nói xong, Hứa Cảnh Thần xoay xoay chiếc ly trong tay.
- Tấm ảnh chụp chung kia là em tung ra đúng không? Năm đó tôi muốn công khai, em lại sống c.h.ế.t không đồng ý. Bây giờ cũng chẳng cần nhắc lại chuyện cũ nữa. Tôi không ngốc như Lương Vũ đâu…
Vừa nói xong, Hứa Cảnh Thần khẽ cười. Còn tôi…một người ngoài cuộc vô tội, ngồi ở bàn bên cạnh, đột nhiên bị kéo vào cuộc chiến. Anh còn tiện thể bổ sung thêm một câu:
- À đúng rồi, trả lại tám trăm nghìn cho Lương Vũ đi. Năm đó, để nuôi tôi, con ngốc kia đã đưa hết số tiền kiếm được từ việc bán ảnh từ khi còn nhỏ cho em.
Nhưng tôi nhớ rõ…tôi chỉ nhận được hai trăm nghìn. Cái gì cơ? Giản Đồng, cái đồ cò đất vô lương tâm kia!!! Năm đó, Hứa Cảnh Thần vì theo đuổi giấc mơ thể thao điện t.ử mà cắt đứt quan hệ với cha mình. Tôi sợ anh không có tiền sinh hoạt vì thế, tôi đã đem toàn bộ tiền tiết kiệm của mình giao cho Giản Đồng. Vậy mà…cô ta lại dám biển thủ nhiều tiền như vậy sao? Tôi tức giận đến mức đập mạnh xuống bàn rồi đứng bật dậy, và sau đó...Sau đó, Hứa Cảnh Thần kéo tôi đi...Nhìn qua cặp kính râm, tôi đầy nghi hoặc:
- Sao anh nhận ra em?
Hứa Cảnh Thần nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc:
- Dù em có hóa thành tro, anh vẫn nhận ra em!
Ừm, nghe có vẻ hơi đáng sợ nhỉ? Việc đầu tiên Hứa Cảnh Thần làm sau khi về đến nhà là lục tung ngăn kéo và tủ để tìm đồ. Sau khi tìm thấy giấy chứng nhận kết hôn, anh kéo tôi lại chụp ảnh chung.
- Anh đang làm gì vậy?
Không nói nhiều, anh mở điện thoại lên rồi bắt đầu chỉnh sửa.
- Dù sao cũng chẳng cần thiết đâu, qua một thời gian sẽ chẳng còn ai nhớ nữa.
Hứa Cảnh Thần vỗ nhẹ lên đầu tôi:
- Nhưng anh nhớ.
