Mối Tình Đầu Đến Muộn - Chương 2
Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:01
Lương Trạm che mặt, căn bản không dám nhìn xuống dưới.
Vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ m.á.u.
“Xin lỗi bác sĩ Thẩm, tôi không ngờ em mặc áo blouse trắng lại đẹp đến thế.”
Ầm…
Tôi cảm nhận được m.á.u nóng nhanh ch.óng dồn lên mặt.
Lúc này mà dán cái bánh lên mặt tôi, chắc chẳng mấy chốc sẽ chín.
Tôi hất tay anh đang định móc ngón út với mình ra.
Không nhịn nổi nữa:
“Không kiểm soát được thì cắt bỏ đi.”
Lương Trạm kinh hãi trợn tròn mắt, che kín chỗ trọng yếu:
“Bác sĩ Thẩm, em rõ ràng là đang trả thù riêng.”
4
Đôi mắt Lương Trạm vừa mới khóc xong vẫn còn ướt át.
Hàng mi bị nước mắt làm dính thành từng chùm.
Giả vờ đáng thương là việc anh giỏi nhất.
Ngày trước, nhân lúc tôi ngủ, anh lén xem điện thoại của tôi.
Phát hiện có một đàn anh tỏ tình với tôi.
Tôi đã từ chối rất rõ ràng rồi.
Nhưng Lương Trạm vẫn không chịu bỏ qua.
Tôi không muốn để ý đến anh.
Anh ôm tôi khóc nức nở, còn đổi trắng thay đen:
“Anh ghen đến phát điên rồi, tại sao em không thể chỉ nhìn mỗi mình anh?”
Tôi tức đến bật cười.
Nhưng anh khóc đáng thương quá.
Cuối cùng tôi chỉ có thể nâng mặt anh lên, hết lần này đến lần khác hứa sẽ không rời xa anh, sẽ chỉ nhìn mình anh mà thôi.
Cứ diễn tiếp đi.
Anh dè dặt liếc nhìn tôi:
“Bác sĩ Thẩm, vết thương của tôi sẽ không ảnh hưởng đến chức năng chứ?”
Ngón tay đang gõ bàn phím của tôi khựng lại.
Tôi chăm chú nhìn vẻ mặt tội nghiệp của anh.
Cố tình nói:
“Có, hậu quả rất nghiêm trọng, đề nghị cắt bỏ để điều trị.”
Lần này anh không mắc lừa.
Chỉ nhỏ giọng than phiền:
“Bác sĩ Thẩm, em thật nhẫn tâm.”
Trông chẳng khác nào một cô vợ nhỏ bị bắt nạt.
Tôi mím môi, chuyển sang chủ đề lành mạnh hơn:
“Kiêng đồ cay nóng, hải sản, t.h.u.ố.c lá và rượu bia. Hạn chế vận động, có thể chườm lạnh thích hợp.”
Trong đầu bất chợt hiện lên vài hình ảnh không đúng lúc.
Tôi ho khẽ một tiếng rồi bổ sung:
“Chuyện sinh hoạt vợ chồng cũng nên kiêng một thời gian.”
“Tôi không có.”
Anh bật dậy ngay lập tức.
Rồi lại kéo trúng vết thương, đau đến hít ngược một hơi lạnh.
“Ồ.”
Thấy vẻ mặt hờ hững của tôi, anh sốt ruột đến mức đi tới đi lui:
“Em không tin tôi sao? Thật sự suốt 6 năm nay tôi chưa từng...”
Tôi có chút đau đầu vì sự cay nghiệt của chính mình.
Không nên để cảm xúc làm mất đi sự bình tĩnh.
Tôi cắt ngang lời anh:
“Anh Lương, chúng ta chỉ là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân. Anh không cần nói với tôi những chuyện này. Không cần thiết.”
Tôi nhìn sắc mặt anh từng chút một trở nên u ám.
Rồi nhìn anh từng bước rời khỏi phòng khám.
Bước ra khỏi thế giới của tôi.
Cho dù 6 năm qua chưa từng có.
Thì sau này cũng sẽ có.
Dù thế nào đi nữa, tất cả đều không còn liên quan đến tôi.
Lương Trạm là vì sao rực rỡ treo cao giữa bầu trời.
Trước đây là vậy.
Bây giờ là vậy.
Về sau cũng vẫn sẽ như vậy.
Còn Thẩm Ngư...
Chỉ là một hạt bụi nhỏ bé đến mức không đáng nhắc tới trong vũ trụ rộng lớn này mà thôi.
5
Sau khi bàn giao ca trực đêm xong, tôi bước ra khỏi bệnh viện.
Trước cổng đang đỗ một chiếc xe bảo mẫu khá kín đáo.
Trong lòng rối bời, tôi cúi đầu khẽ đá viên sỏi nhỏ vô tình chạm phải mũi giày.
Nhìn nó lăn lông lốc ra xa, cuối cùng rơi xuống miệng cống thoát nước rồi biến mất.
Mải suy nghĩ nên tôi không để ý chiếc xe bảo mẫu đang chậm rãi tiến lại gần.
Cửa kính hạ xuống, để lộ gương mặt tôi vừa gặp cách đây không lâu.
Dường như ở phía xa có thứ gì đó lóe lên một cái.
Nhưng vẻ mặt đáng thương của Lương Trạm nhanh ch.óng thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi.
“Để tôi đưa em về nhé, bác sĩ Thẩm.”
“Muộn thế này rồi, một mình em tôi…Không yên tâm.”
Tôi giơ điện thoại lên cho anh xem:
“Không cần đâu, tôi gọi xe rồi.”
Lương Trạm nở nụ cười đầu tiên kể từ lúc gặp lại:
“Xếp hàng hơn một nghìn người?”
Nụ cười ấy thật đẹp.
Đẹp đến mức khiến người ta hoảng hốt.
Đến khi tôi luống cuống tay chân ngồi vào ghế phụ mới chợt hoàn hồn.
Lại mắc bẫy anh rồi.
Người này luôn biết cách lợi dụng ưu thế từ gương mặt của mình.
Hết lần này đến lần khác ép tôi nhượng bộ.
Hết lần này đến lần khác khiến tôi mềm lòng.
Trong xe là mùi hương cam quýt quen thuộc dễ chịu.
Từ dàn âm thanh vang lên bài hát mà trước đây chúng tôi thường nghe nhất:
[Wherever you go.
I hope you would know.
I will be standing right here waiting for you.
Whatever you choose.
Just give me a clue.
As long as you can see me waiting for you.]
[Dù em đi đến nơi đâu.
Anh mong em sẽ biết.
Anh vẫn sẽ đứng đây chờ em.
Dù em lựa chọn điều gì.
Chỉ cần cho anh một tín hiệu.
Chỉ cần em thấy anh vẫn luôn đợi em.]
Tất cả những điều ấy khiến tôi không kìm được mà sinh ra một ảo giác.
Như thể anh chưa từng rời đi.
Lương Trạm nghiêng người lại gần.
Dưới ánh đèn hắt qua cửa kính xe, đôi mắt anh ánh lên một tia cuồng si kín đáo.
Tôi đưa tay chặn lên vai anh.
“Anh định làm gì?”
Trước đây Lương Trạm rất thích hôn tôi trên xe.
Mỗi lần đều quấn quýt không chịu buông, ôm lấy tôi hôn thật lâu.
Khó khăn lắm mới đẩy anh ra được.
Anh lại lập tức bám lấy:
“Tiểu Ngư, đừng từ chối anh.”
Trong không gian kín mít, mùi hương quen thuộc len lỏi khắp nơi.
Ánh mắt Lương Trạm dần trở nên sâu thẳm.
Anh nhìn tôi vài giây.
Sau đó khẽ cười:
“Tôi chỉ định giúp em thắt dây an toàn thôi.”
