Mối Tình Đầu Đến Muộn - Chương 6
Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:02
Nhưng bây giờ anh lại ngoan ngoãn đến lạ.
Không quậy phá.
Không làm ầm ĩ.
Chỉ sống c.h.ế.t nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không chịu buông.
Tôi hỏi địa chỉ nhà.
Anh nhất quyết không chịu mở miệng.
Chỉ vùi đầu vào cổ tôi rồi lẩm bẩm nũng nịu.
Cuối cùng tôi chỉ có thể đưa anh về nhà mình.
Toàn thân Lương Trạm nồng nặc mùi rượu.
Tôi cưỡng ép đẩy anh vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước chảy bên trong.
Tôi mệt mỏi ngồi tựa bên mép giường.
Áo khoác của Lương Trạm bị anh tiện tay vứt trên ghế sofa.
Bên trong lộ ra một góc điện thoại.
Không hiểu vì sao.
Tôi ma xui quỷ khiến cầm nó lên.
Trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Đây không phải chiếc điện thoại anh dùng hằng ngày.
Kiểu dáng đã rất cũ.
Tiếng nhắc lịch vang lên.
[Ngày 21 tháng 4, năm thứ sáu rồi. Tiểu Ngư đã trở về chưa?]
Ngày 21 tháng 4.
Chính là ngày 6 năm trước tôi gửi tin nhắn chia tay cho anh.
Tôi mở danh sách tin nhắn.
Bên trong là toàn bộ những đoạn hội thoại thời chúng tôi yêu nhau.
Anh nhắn rất nhiều.
Còn tôi trả lời cực kỳ ngắn gọn.
Thông thường anh gửi 7-8 tin.
Tôi mới tranh thủ đáp lại một tin.
Thế nhưng dù vậy.
Ngày nào anh cũng không ngừng gửi thật nhiều tin nhắn:
[Tiểu Ngư, hôm nay anh thấy một chú mèo tam thể dưới tòa nhà Học viện Y của em. Đáng yêu lắm, nhưng vẫn không đáng yêu bằng em.]
[Chào buổi sáng, bảo bối.]
[Ba phút rồi em chưa trả lời anh. Không sao, khuôn mặt nóng này của anh sinh ra là để dán vào m.ô.n.g lạnh của em mà.]
[Tối qua anh ngủ không ngon, nhớ em quá, hu hu hu hu...]
[Anh dậy rồi, chuẩn bị đi tập gym đây.]
[Cho em xem ảnh cơ bụng của anh, cấm phát tán ra ngoài.]
Tin nhắn này tôi đã trả lời.
[Bình thường thôi.]
Rồi tiện tay lưu ảnh lại.
...
Kéo xuống cuối cùng.
Trong hộp thư gửi đi nằm lặng lẽ vài tin nhắn chưa thể gửi thành công:
[Ở đây xảy ra bạo loạn rồi. Không biết anh có thể sống qua đêm nay không.]
[Toàn bộ liên lạc đều bị cắt đứt. Bà ngoại anh bị thương. Bạo loạn vẫn đang tiếp diễn.]
[Trong ngăn kéo thứ hai của phòng làm việc có giấy đăng ký thừa kế của anh. Tất cả đều để lại cho em. Nhưng em không được tiêu tiền đó cho người đàn ông khác, phụ nữ cũng không được. Nếu không anh thành ma cũng sẽ không tha cho người đó. Còn em thì thôi, em ngây thơ lương thiện như vậy, chắc chắn là bị họ lừa rồi.]
[Tiểu Ngư, anh nhớ em lắm.]
Từng giọt nước mắt lớn rơi xuống màn hình, nhòe cả những dòng chữ.
Tôi lật đi lật lại đọc mấy tin nhắn ấy.
Như có một con d.a.o đ.â.m thẳng vào tim.
Khuấy đảo đến mức ngũ tạng lục phủ cũng đau theo.
13
Không biết từ lúc nào, Lương Trạm đã bước ra khỏi phòng tắm.
Anh mặc chiếc áo thun tôi để ngoài cửa phòng tắm, còn kéo cổ áo lên ngửi thử, trông cực kỳ đáng đòn.
Anh không hề nhận ra sự thất thố của tôi.
Chỉ dè dặt thăm dò:
“Sao trong nhà em lại có quần áo đàn ông?”
Tôi không nói cho anh biết đó là áo tôi mua rộng để mặc ngủ.
Ngược lại còn cố tình chọc tức anh:
“Của bạn trai tôi.”
Lương Trạm như bị ai đó tát mạnh một cái.
Anh ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tôi:
“Em nói lại lần nữa xem?”
“Anh không phải cho rằng chỉ cần dùng lại mấy chiêu cũ, giả đáng thương, giả say rượu là có thể khiến tôi mềm lòng đấy chứ?”
“Người ta phải bước tiếp về phía trước. Tôi có bạn trai mới từ lâu rồi.”
“Em nói dối.”
Lương Trạm sải bước lao tới.
Vội đến mức vấp ngã một cái cũng không để tâm.
Anh giữ c.h.ặ.t lấy vai tôi, trên mặt đầy vẻ đau đớn và phẫn nộ:
“Em thật sự quen người khác rồi? Tôi không tin.”
Tôi nhìn anh thật kỹ.
Trong lòng dâng lên một cảm giác xấu xa khó tả.
“Không lừa anh. Là vị đàn anh từng theo đuổi tôi hồi đại học ấy. Hôm nào tôi dẫn anh ấy ra gặp anh nhé.”
Lương Trạm hoàn toàn ngây người.
Giọng nói cũng run rẩy.
Trông anh đau khổ đến cực điểm:
“Em sẽ không ở bên người khác đâu. Tôi biết mà. Em đang lừa tôi.”
Nếu năm đó toàn bộ liên lạc đều bị cắt đứt.
Vậy tin nhắn chia tay kia chắc chắn không thể là do Lương Trạm gửi.
Tôi còn chưa kịp xâu chuỗi mọi chuyện.
Lương Trạm đã lao tới.
Răng va mạnh vào môi tôi khiến môi tê dại.
Nước mắt hòa lẫn với m.á.u.
Vừa đắng vừa chát.
Anh không ngừng khóc.
Càng hôn càng mạnh.
Trong cơn hoảng hốt, tôi bỗng có cảm giác hoang đường như đang đứng giữa cơn mưa như trút nước.
Một lúc lâu sau.
Anh mới buông tôi ra.
Nhẹ nhàng l.i.ế.m đi vệt m.á.u nơi khóe môi tôi.
Trán áp lên trán tôi.
Nghẹn ngào nói:
“Tôi cái gì cũng hơn anh ta. Còn trẻ hơn anh ta nữa. Em sao có thể chọn anh ta mà không chọn tôi? Chắc chắn là anh ta cứ bám lấy em.”
“Nếu đã vậy, tại sao em còn đưa tôi về đây? Tại sao còn nói với tôi những lời đó? Tôi không muốn nghe.”
Tôi giơ tay lau nước mắt cho anh.
Nhưng phát hiện thế nào cũng không lau hết.
Đúng là quá thích khóc.
Tôi khẽ cười:
“Bởi vì tôi vẫn còn hơi luyến tiếc anh.”
Lương Trạm ngơ ngác nhìn tôi.
Không nói gì.
Trong lòng tôi dâng lên từng đợt chua xót.
Với dáng vẻ này của anh, tôi rất khó để không mềm lòng.
Nhưng nghĩ đến những chuyện anh từng làm.
Tôi lại không nhịn được mà cố ý đ.â.m vào nỗi đau của anh.
“Lúc bạn trai tôi không có ở đây. Anh đến tìm tôi, được không?”
14
Nhìn vẻ mặt sụp đổ của Lương Trạm.
Tôi đưa tay vuốt ve gương mặt anh.
“Chỉ là ngủ cùng một đêm thôi. Sẽ không ảnh hưởng đến công việc hay cuộc sống của anh đâu.”
Anh vùi mặt bên cổ tôi khóc rất lâu.
Nước mắt men theo sống lưng chảy ướt cả lưng áo.
Một hồi lâu sau.
Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu lên.
Trong mắt chỉ còn một màu u tối:
“Được. Tôi đồng ý.”
“Giờ tôi chỉ còn chút giá trị này thôi, đúng không?”
Thấy tôi không trả lời.
Đột nhiên anh cúi xuống c.ắ.n mạnh lên vai tôi một cái.
