Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 175: Ta Cảm Thấy, Bây Giờ Ta Mạnh Đến Đáng Sợ!

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:24

Bị nhìn thấu, con ch.ó hệ thống vội vàng an ủi: “Ây da, đều cùng một tính chất cả! Ngươi đừng để ý nhiều chi tiết như vậy mà!”

Hả? Thật sự bị ta đoán đúng rồi!

Ngôn Tiểu Ức lập tức có chút tức giận, không nhịn được mà oán trách: “Hệ thống nhà người ta, phần thưởng toàn là hàng cao cấp, món nào cũng xịn hơn món nào! Còn ngươi? Ngoài đồ rách ra, vẫn là đồ rách?”

Ta nghiêm trọng nghi ngờ, rốt cuộc ở chỗ ngươi có món hàng tốt nào không!”

“Lời này của ngươi có hơi quá rồi! Ta sẽ phân tích rõ ràng cho ngươi.” Con ch.ó hệ thống bắt đầu giảng đạo lý với cô, “Từ khi trói buộc đến nay, ta có ép ngươi làm nhiệm vụ nào không? Không có đúng không?”

Ngôn Tiểu Ức nghĩ lại, gật đầu. Hình như đúng là không có.

“Hơn nữa, ký chủ nhà người ta, làm nhiệm vụ không ngừng nghỉ, một khi không hoàn thành sẽ bị xóa sổ ngay lập tức! Còn ngươi? Ngươi hoàn toàn tùy tâm trạng, nhiệm vụ muốn làm thì làm, không muốn làm thì thôi, không có giới hạn thời gian, càng không có hình phạt.

So sánh mà nói, ngươi chọn cái nào? Hơn nữa phần thưởng của ta, ờ… cũng không đến nỗi tệ lắm đâu! Đã nói rồi, mỗi món đồ đều có giá trị của nó mà~”

Thôi được, nói như vậy… hình như, cũng không phải là không thể chấp nhận.

Làm nhiệm vụ không ngừng nghỉ, đúng là rất phiền! Chẳng khác gì người làm công.

So sánh ra, Ngôn Tiểu Ức thà chọn tự do.

Thấy cô đồng ý với cách nói của mình, hệ thống rất vui mừng: “Nhân tiện nhắc nhở ngươi một câu, huyết mạch chi lực của ngươi, hình như có chút không ổn đó!”

Nghe vậy, Ngôn Tiểu Ức trong lòng giật thót: “Ý gì?”

“Đại khái là có chút biến dị, có thể không được ổn định cho lắm, tình hình cụ thể còn phải quan sát thêm. Không sao, dù sao cũng không c.h.ế.t được là được rồi.” Nói xong, hệ thống liền offline không còn phản ứng.

Khó khăn lắm mới kích hoạt được huyết mạch còn bị biến dị?

Thôi kệ, mặc kệ nó! Giống như con ch.ó hệ thống nói, không c.h.ế.t được là được.

Ngôn Tiểu Ức cũng lười nghĩ nhiều, nhặt phần thưởng hệ thống rơi trên đất lên xem, lập tức không nói nên lời.

Mật Ong Trừu Tử!

Quả nhiên, nghe tên là biết, không phải loại đồ uống đứng đắn gì.

Thôi, thứ này xem ra là chuẩn bị cho sư tỷ, cũng chỉ có chị ấy mới chịu nổi loại sản phẩm kém chất lượng này.

Vào khoảnh khắc bước ra, những người bên ngoài đồng thời đổ dồn ánh mắt quan tâm.

Ngôn Tiểu Ức lập tức cảm thấy ấm lòng, mỉm cười vẫy tay: “Mọi người yên tâm, ta không sao.”

“Tiểu sư muội, trong tay muội cầm cái gì vậy?” Bạch Khả mắt tinh, liếc một cái đã phát hiện ra chai nước trong tay cô.

“Cho tỷ đó, nếm thử đi.” Ngôn Tiểu Ức thuận tay lấy ra một chai đưa qua.

“Sản phẩm mới à!” Bạch Khả lập tức hai mắt sáng rực, vội vàng vặn nắp chai ngửi ngửi, trong mắt lóe lên một tia kỳ lạ.

Ngay sau đó trước mặt mấy người, một hơi tu cạn sạch.

Uống xong, biểu cảm của Bạch Khả lập tức cứng đờ, hai con mắt như máy đ.á.n.h bạc quay tít mù.

“Tỷ sao vậy?” Cảnh tượng quỷ dị này, dọa Ngôn Tiểu Ức sợ hết hồn, vội vàng tiến lên hỏi.

Qua một lúc lâu, tai cô đột nhiên dựng thẳng lên, cuối cùng run rẩy nói ra lời: “Thứ… thứ đồ uống này…”

“Sao? Có vấn đề gì à?”

“Nó… nó…”

“Nó làm sao tỷ nói đi chứ!” Ngôn Tiểu Ức có chút sốt ruột.

Kết quả cô thốt ra một câu yếu ớt: “Phê cực! Ngon!”

“Hết cả hồn, ta còn tưởng có độc!” Ngôn Tiểu Ức lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Ta cảm thấy, bây giờ ta mạnh đến đáng sợ!” Bạch Khả mặt đỏ bừng, hưng phấn nhảy cẫng lên, “Không đùa đâu, ta cảm thấy ta có thể một đ.ấ.m đ.á.n.h c.h.ế.t thần thú trấn tông nhà ta! Oa ha ha~ Gào~”

Mật Ong Trừu T.ử này hậu vị mạnh đến vậy sao?

Đến mức khiến chị ấy ảo tưởng như thế này?

Ngôn Tiểu Ức vội vàng nhặt chai nước rỗng trên đất lên xem bảng thành phần: Chỉ chứa cồn không chứa đường, thuần thiên nhiên càng khỏe mạnh.

Chả trách phê như vậy!

“Tiểu thư, chúng ta vẫn nên xuống núi trước đi!”

“Nói phải.” Ngôn Tiểu Ức gật đầu.

Ngay lúc mấy người xuống núi, Ngôn gia cũng đón một vị khách quý.

Người đến có mái tóc màu đỏ rực rất bắt mắt, huy hiệu sáng lấp lánh trước n.g.ự.c, chính là biểu tượng cho thân phận của ông ta.

Thấy ông ta, Ngôn Đại Miêu với tư cách là gia chủ Ngôn gia, lập tức dẫn mọi người ra nghênh đón: “Ây da~ Hỏa trưởng lão, mong sao, mong trăng, cuối cùng cũng mong được ngài đến! Mau, mời vào trong!”

Người đến chính là trưởng lão Lãnh Nguyệt Tông Hỏa Nguyên, nhờ phúc của hai người Ức, Tuyết, bây giờ ông đã vinh quang thăng chức thành Đại trưởng lão tông môn.

Mà lần này ông đến, chính là vì chuyện thu đồ đệ.

Còn tại sao lại đến đây thu đồ đệ, Hỏa Nguyên thực ra cũng có chút bất đắc dĩ.

Ngôn Đại Miêu không biết từ kênh nào, đã quen biết một người bạn cũ của ông, mà lúc ông còn trẻ, lại vừa hay chịu ơn của người bạn cũ đó.

Đối phương vì có việc quan trọng phải rời khỏi Thanh Huyền Đại Lục, liền đề nghị ông thay mình thu đồ đệ, Hỏa Nguyên không nỡ từ chối, đành miễn cưỡng đồng ý.

Đương nhiên, hiện tại ông không biết Ngôn gia này, chính là Ngôn gia của người nào đó.

Theo vào đại sảnh, Ngôn Đại Miêu lập tức gọi người hầu: “Mau pha ấm trà ngon ta cất giữ nhiều năm ra đây!”

Hỏa Nguyên thuận thế ngồi xuống ghế, xua tay: “Ta rất bận, trà thì không cần, mang người đến đây ta xem.”

“Tiểu Cục, còn không mau đến!” Ngôn Đại Miêu lập tức vẫy tay với thiếu niên đứng ở góc phòng.

Nghe vậy, đứa con trai ngoan của hắn Ngôn Cục lập tức tiến lên, “phịch” một tiếng quỳ xuống.

Hỏa Nguyên phóng ra một luồng thần thức dò vào trong cơ thể đối phương, lập tức nhíu mày: “Trúc Cơ tầng hai, Hỏa, Mộc, Thổ tam linh căn? Xì~ tuổi còn trẻ, hình như còn có chút thận hư? Ngươi đây… khiến ta có chút khó xử!”

Lúc này trong lòng lão già Hỏa, đã có chút không vui.

Người bạn cũ kia nói là Thiên linh căn, lại còn tư chất cực tốt, ông mới đồng ý! Kết quả… hả? Chỉ có thế này?

Đây là cái tư chất ch.ó má gì vậy!

Nói một câu khó nghe, trong tông môn tùy tiện lôi một đệ t.ử ngoại môn ra, e là cũng mạnh hơn hắn.

Ngôn Đại Miêu vội vàng tiến lên giải thích: “Hỏa trưởng lão, thật không dám giấu, Cục nhi nhà tôi chỉ là có chút yếu ớt, không phải như ngài nghĩ đâu! Linh căn của nó tuy có hơi kém một chút, nhưng đứa trẻ này từ nhỏ đã chăm chỉ, tuyệt đối là một mầm non tu luyện tốt!

Xin ngài hãy nể mặt vị kia, nhận nó đi ạ!”

Trong lúc nói chuyện hắn không ngừng nháy mắt với Ngôn Cục.

Người sau hiểu ý, liên tục gật đầu: “Trưởng lão minh giám, mỗi ngày trời chưa sáng tôi đã bắt đầu xem Kim Bình Mai… à không không, bắt đầu khắc khổ tu luyện! Xin ngài hãy nhận tôi làm đồ đệ!”

“Haiz!” Cuối cùng Hỏa Nguyên suy nghĩ kỹ lưỡng, miễn cưỡng gật đầu, “Thế này đi! Ta tạm thời nhận ngươi vào tông môn, nếu trong vòng nửa năm tu vi có thể đột phá hai tầng, sẽ xem xét chính thức nhận ngươi làm đệ t.ử thân truyền. Coi như là một thử thách nhỏ cho ngươi.”

Hiện tại tu vi của Ngôn Cục là Trúc Cơ tầng hai, để hắn trong nửa năm đột phá hai tầng, Hỏa Nguyên đã hạ yêu cầu xuống mức cực thấp rồi.

Nhưng không biết, tên này chìm đắm trong t.ửu sắc, tu vi thực ra toàn là dựa vào c.ắ.n t.h.u.ố.c mà lên, bản thân gần như chưa từng luyện qua.

Muốn để hắn tự mình tu luyện lên, tám phần là không có cửa.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên ngoài cửa: “Yo? Khá náo nhiệt nhỉ! Xem ra ta đến đúng lúc rồi.”

Ngay sau đó liền thấy Ngôn Tiểu Ức dẫn người, bước đi kiểu sáu thân không nhận, nghênh ngang đi vào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 175: Chương 175: Ta Cảm Thấy, Bây Giờ Ta Mạnh Đến Đáng Sợ! | MonkeyD