Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 203: Chủ Yếu Là Kỹ Thuật Của Ngươi Tốt, Không Nhịn Được
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:28
Đối mặt với lời quở trách của Tiêu Nhiên, Kết Ba Hòa Thượng cười gượng vuốt vuốt da đầu: “A xin xin xin xin... lỗi, quen quen quen quen... mất mất mất... rồi!”
“Ngươi mau im miệng đi! Mau ch.óng làm việc cho ta!” Tiêu Nhiên đen mặt, đứng sang một bên.
Tên Kết Ba Hòa Thượng này cái gì cũng tốt, chỉ là nghe hắn nói chuyện, hoàn toàn là một loại t.r.a t.ấ.n!
Nếu là người không có chút kiên nhẫn nào, e là nghe chưa hết một câu đã muốn nhảy lên đ.á.n.h người rồi.
Hai người cầm Phá Giới Phù, cùng nhau phát lực, rất nhanh kết giới trước mắt đã bị nổ tung một lỗ hổng.
“Mau! Mọi người tranh thủ thời gian!” Độc Cước Đạo Nhân vung tay lớn, chống gậy nhảy lò cò đi vào đầu tiên.
Kết Ba Hòa Thượng quay đầu lại, cười rạng rỡ: “Đại đại đại đại nhân... ngài ngài ngài...”
“Ngươi đi trước đi!” Tiêu Nhiên cố nhịn xúc động muốn đ.á.n.h người, lên tiếng cắt ngang.
“Ồ.” Nghe hắn nói vậy, Kết Ba Hòa Thượng cũng không nhường nhịn nữa, vỗ m.ô.n.g đi theo vào trong.
Sau đó Tiêu Nhiên liền dẫn theo một đám tinh nhuệ Chiến Thần Cung tiến vào, không bao lâu sau vết nứt kết giới tự động khép lại, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hai ngày sau, trên không trung dãy núi Cực Hàn.
Một chiếc Ngự Phong Phàm, đang đội mưa đá to bằng nắm tay và cuồng phong lao đi vun v.út.
“Leng keng loong coong” Tiếng mưa đá đập vào kết giới của phi chu, nghe cũng khá vui tai.
Môi trường khí hậu ở đây càng thêm khắc nghiệt, là một thử thách lớn đối với kỹ thuật của người lái.
Vì sự an toàn của mọi người trên thuyền, Ngôn Tiểu Ức quyết định tự mình cầm lái.
Lãnh Thanh Tuyết ở bên cạnh nhẹ giọng nhắc nhở: “Cố gắng thêm chút nữa, qua khỏi dãy núi này, chính là Hắc Ám Chi Hải rồi! Xuyên qua Hắc Ám Chi Hải nữa, là đến rìa Yêu Giới.”
Ngôn Tiểu Ức tự tin cười: “Yên tâm! Ta chính là tài xế xịn, kỹ thuật lái xe tuyệt đối đáng tin cậy! Có điều... lúc này, nếu có người bóp vai cho ta thì càng vững vàng hơn! Ngươi nói đúng không, Tuyết Bảo?”
Hừ! Muốn ta bóp cho ngươi thì cứ nói thẳng! Cần gì phải vòng vo tam quốc?
Lãnh Thanh Tuyết sao lại không biết chút tâm tư nhỏ nhặt đó của cô, bĩu môi, nhưng vẫn vươn tay ra, bóp vai cho cô.
“Sang trái một chút, đúng đúng đúng! Lực có thể mạnh hơn một chút nữa, ừm... ồ~”
“Ngươi... có thể đừng phát ra loại âm thanh kỳ quái này được không? Tém tém lại cho ta!” Càng nghe càng thấy sai sai, nếu không phải thấy cô đang lái phi chu, Lãnh Thanh Tuyết suýt chút nữa đã không nhịn được mà cho cô một đ.ấ.m vào trán.
Không biết phía sau còn có bao nhiêu hành khách sao?
“Chủ yếu là kỹ thuật của ngươi tốt, không nhịn được...” Ngôn Tiểu Ức cười gượng hai tiếng, thu hồi tâm thần, không làm trò nữa.
Tăng tốc bay hết tốc lực một ngày một đêm, cuối cùng cũng đến rìa Yêu Giới.
Ngay lúc Ngôn Tiểu Ức lấy Phá Giới Phù ra chuẩn bị tiến lên, lão điên bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Kết giới này, dường như có dấu vết bị người ta động tay động chân.”
Có người đến trước một bước rồi sao?
Ngôn Tiểu Ức chợt nhớ tới trước khi đến Hàn Vân Châu, sư tỷ từng nói cảm nhận được khí tức của Tiêu Nhiên, chẳng lẽ là tên đó?
Tên đó không quản đường xá xa xôi vạn dặm, đến đây làm gì?
“Ngươi sao vậy?” Thấy cô chìm vào trầm tư, Lãnh Thanh Tuyết nhẹ giọng hỏi.
“Ồ, không có gì!” Ngôn Tiểu Ức lắc đầu, “Có lẽ chuyến đi này của chúng ta, sẽ gặp được một người quen.”
“Ai vậy?”
“Chiến Thần, Tiêu Nhiên.”
Nghe thấy tên hắn, Lãnh Thanh Tuyết lập tức nhíu mày.
Lại là cái tên đáng ghét đó! Thật đúng là đi đâu cũng gặp.
“Không sao đâu.” Ngôn Tiểu Ức cười hì hì vỗ vỗ vai cô, “Ngôn Bảo đáng yêu của ngươi, sẽ bảo vệ ngươi!”
“Đã nói rồi, ai bảo vệ ai còn chưa biết đâu!”
“Đúng đúng đúng!” Ngôn Tiểu Ức sáp lại gần cô, thuận tay khoác lấy cánh tay cô, “Vậy ngươi phải bảo vệ tốt cho ta nhé, tốt nhất là loại thiếp thân ấy, hi hi...”
“Ngươi...”
“Được rồi! Hai người các ngươi đừng lãng phí thời gian nữa!” Lão điên mất kiên nhẫn vươn tay ra, “Đưa Phá Giới Phù cho ta, các ngươi đều lùi về sau đi! Bắn trúng ta không chịu trách nhiệm đâu.”
“Ầm~” Một tiếng nổ trầm đục, kết giới nháy mắt bị nổ tung một lỗ hổng.
Lão điên vung tay lớn: “Tranh thủ thời gian! Lát nữa kết giới sẽ khép lại đấy.”
“Đi!”
Một nhóm người xuyên qua kết giới, đi tới địa bàn của Yêu Giới.
Vốn tưởng Yêu Giới sẽ là chim hót hoa hương, một cảnh tượng thế ngoại đào nguyên.
Không ngờ, cảnh tượng đập vào mắt lại khiến người ta rớt cằm, toàn bộ giống như một bản sao của chiến trường Trung Đông. Trên mảnh đất cháy đen khói cuộn mù mịt, đâu đâu cũng thấy t.h.i t.h.ể yêu thú vỡ nát, một mùi thịt nướng nồng nặc lan tỏa trong không khí.
Ngôn Tiểu Ức bất giác cảm thán: “Xem ra đúng như lời lão đầu t.ử nói, Yêu Giới dường như đang trải qua một trận đại chiến!”
Lãnh Thanh Tuyết nhíu c.h.ặ.t mày: “Nhưng Yêu Giới lớn như vậy, chúng ta nên đi đâu tìm người có thể luyện chế thân thể kia đây?”
Ngôn Tiểu Ức cầm một tấm bản đồ vẽ tay, nhìn kỹ một chút, đề nghị: “Hay là... đến Phong Ma Di Tích trước? Biết đâu, người đó cũng sẽ đến đó thử vận may thì sao?”
Tấm bản đồ này là do vị lão cốc chủ Hàn Băng Cốc kia đưa cho trước khi đi, khi còn trẻ, bà từng đến Yêu Giới xông pha, cũng biết chút ít về nơi này.
Còn cố ý dặn dò, Phong Ma Di Tích nằm ở vùng bụng Yêu Giới, mấy ngày tới sẽ mở ra.
Bên trong đó giấu không ít cơ duyên, nếu là lúc bình thường, không ít tu sĩ đều sẽ đến đó thám hiểm.
Nhưng do hiện tại là thời kỳ đặc biệt, Yêu Giới phong tỏa, những kẻ đến đây đa số đều là kẻ vượt biên.
Ví dụ như nhóm người Chiến Thần Cung đến đây trước một bước.
“Vậy thì đi!”
Kế hoạch đã định, ngay lúc mọi người chuẩn bị lên đường, Bạch Khả trong đám người lại đứng im tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt cô sáng rực nhìn về một hướng khác, đôi tai nhỏ khẽ rung động.
Không hiểu sao, trong cõi u minh có một cảm giác kỳ lạ —— giống như là, bên đó có một người quan trọng nào đó đang đợi mình.
“Sư tỷ, tỷ sao vậy?” Nhận ra sự khác thường của cô, Ngôn Tiểu Ức lập tức lên tiếng hỏi.
“Mọi người đi đi, ta muốn đến bên đó!” Ánh mắt Bạch Khả vô cùng kiên định.
Ngôn Tiểu Ức suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Vậy chúng ta cùng đi!”
Ở Yêu Giới lạ nước lạ cái, tốt nhất là cố gắng đừng tách ra.
“Không, không cần! Tự ta đi là được rồi!” Thấy cô lộ vẻ lo lắng, Bạch Khả cười hì hì, “Không sao đâu! Ta chính là Cửu Vĩ Tiên Hồ, ở Yêu Giới sẽ không có ai làm khó ta đâu!”
“Chuyện này...”
Ngay lúc Ngôn Tiểu Ức đang khó xử, lão điên đột nhiên lên tiếng: “Để cô ta đi đi, có lẽ bên đó có cơ duyên thuộc về cô ta.”
“Vậy tỷ tự mình cẩn thận một chút, đúng rồi, tỷ cầm lấy những thứ này đi!” Trong lúc nói chuyện, Ngôn Tiểu Ức nhét mấy cái nhẫn trữ vật vào tay cô.
Trong đó có một cái, đựng chính là món đồ yêu thích nhất của lão lục, rượu giả và đồ uống kém chất lượng.
Mấy cái còn lại, đều là thức ăn, pháp khí, linh thạch và một số thứ linh tinh khác.
“Ừm, ta sẽ nhanh ch.óng đến tìm mọi người!” Bạch Khả nhận lấy nhẫn trữ vật, quay đầu chạy một mạch mất hút.
“Vậy chúng ta cũng xuất phát!” Ngôn Tiểu Ức không lãng phí thời gian nữa, lái Ngự Phong Phàm lao thẳng về hướng di tích.
Ngay sau khi nhóm người rời đi không lâu, kết giới lại rung chuyển, xuất hiện một lỗ hổng.
Ngay sau đó ba bóng người hiện ra.
Kẻ dẫn đầu sắc mặt hơi nhợt nhạt, trán sáng bóng, sau lưng khoác một chiếc áo choàng màu xanh chắp vá đầy mảnh vá, chính là Long Vương Diệp Thanh đã lâu không gặp.
