Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 28: Ây Dô~ Cô Làm Gì Vậy?

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:05

Cô Hôn Ta Làm Gì

Chỉ khác nhau một chữ, nhưng lại là một trời một vực.

Cô sờ sờ sống mũi: “Hay là, cứ luyện như vậy đi?”

[Cũng không phải là không được, nhưng nếu bị người ta phát hiện, e rằng sẽ cho là cô đang tu luyện ma công, đến lúc đó cô ngụy biện thế nào?]

Ngôn Tiểu Ức nhướng mày liễu: “Không phải mi có thể che giấu giúp ta sao?”

[Đến giờ rồi, ta phải tắt máy đi ngủ đây.]

“Ngủ cái gì mà ngủ! Dậy quẩy lên cho ta!”

Dưới sự bóc lột vô tình của cô, cẩu hệ thống buộc phải hoạt động thâu đêm.

Một đêm trôi qua, tu vi của cô đột ngột tăng lên trọn vẹn ba giai! Đạt đến Luyện Khí thất tầng.

Vừa định chia sẻ tin tốt này cho sư tôn, liền nhận được truyền âm của đối phương: “Hôm nay nhớ đến Đan đường học, đừng đến muộn.”

Được rồi, suýt chút nữa thì quên mất chuyện này.

Sau khi chải chuốt một phen, cô liền rời khỏi động phủ.

Chân trước vừa bước ra, một cái bóng trắng “vút” một cái, xẹt qua bên cạnh.

Là Lục sư tỷ! Sáng sớm tỷ ấy đi đâu vậy?

Trên người còn dính đầy lông chim đủ màu sắc, hình như còn mang theo mùi m.á.u tanh?

Trong mắt Ngôn Tiểu Ức lóe lên một tia nghi hoặc, nhưng không để ý, đi học quan trọng hơn.

Đan đường cách Tiểu Trúc Phong không xa lắm, đi bộ cũng chỉ mất một nén nhang.

Nửa đường, ngược lại nghe được mấy tin tức: “Nghe nói chưa? Tối qua Hắc Nham trưởng lão bị sét đ.á.n.h! Suýt chút nữa thì mất mạng luôn đấy!”

“Đâu chỉ có ông ấy? Còn có hai vị trưởng lão của Liệt Dương Phong và Hàn Tuyết Phong, cũng mạc danh kỳ diệu bị sét đ.á.n.h! Có tin đồn nói là, bọn họ đã đắc tội với vị đại lão nào đó!”

“… Còn có linh thú trong linh thú viên, tối qua lại bị yêu thú không rõ tên tuổi tấn công! Sáng sớm hôm nay, trưởng lão hộ viên đã ra ngoài mời thú y rồi, nghe nói cả một vườn linh thú đều bị thương không nhẹ.”

Hai tin tức đầu, Ngôn Tiểu Ức có thể khẳng định, là do thể chất kỳ quái của mình gây họa.

Thầm mặc niệm ba giây cho bọn họ trong lòng.

Còn tin tức sau, rõ ràng là chuyện tốt do sư tỷ làm, thảo nào vừa nãy gặp trên người lại dính nhiều lông chim như vậy.

Vừa đến cửa Đan đường, một luồng hàn khí ập vào mặt.

Ngước mắt nhìn lên, nữ t.ử mặc áo trắng, trên mặt không nhìn thấy một tia biểu cảm lạnh lùng đó, chính là Lãnh Thanh Tuyết vừa dưỡng thương xong trở về.

Ngôn Tiểu Ức thầm cảm thán trong lòng: Không hổ là người sở hữu biến thái băng linh căn, cách xa như vậy mà vẫn cảm nhận được một luồng hàn khí.

Lạnh thế này, cũng không sợ bị cung hàn à?

Hai người đứng ở cửa, ở giữa chỉ cách nhau nửa bước chân.

Một người mặc áo trắng, lạnh lùng như băng sương; một người mặc áo đỏ, nhiệt tình như lửa.

Tạo thành sự tương phản rõ rệt, giống như đám tang gặp đám cưới.

Sau một thoáng nhìn nhau ngắn ngủi, Lãnh Thanh Tuyết lên tiếng trước: “Ngôn đại tiểu thư, đã lâu không gặp.”

“Lâu sao? Không lâu đâu nhỉ?” Ngôn Tiểu Ức nghiêng đầu, trên mặt hiện lên một nụ cười mê người, “Mấy ngày trước ta còn tận mắt chứng kiến tư thế oai hùng của cô khi leo Ma Vân Thi đấy, đúng là… ngầu bá cháy!”

“Cô…” Khuôn mặt Lãnh Thanh Tuyết, xoẹt một cái liền sầm xuống.

Mấy ngày trước leo Ma Vân Thi, có thể nói là mất hết mặt mũi!

Vậy mà còn xát muối vào vết thương của mình!

Cô c.ắ.n răng, nhích lên phía trước một bước nhỏ, đôi môi đỏ mọng ghé sát vào tai đối phương, vừa định mở miệng,

Ngôn Tiểu Ức đột nhiên giống như một kẻ thần kinh, ôm mặt hét lớn: “Ây dô~ Cô làm gì vậy? Cô hôn ta làm gì? Sao có thể như vậy chứ!”

Giọng nói khá lớn, lập tức thu hút vô số ánh mắt của mọi người.

“Cô…” Lãnh Thanh Tuyết vạn vạn không ngờ tới cô ta lại đột nhiên giở trò này, lập tức tức giận, giọng nói bất giác cao lên vài phần, “Cô đang nói hươu nói vượn cái gì vậy? Ai hôn cô?”

“Cô!”

Ngôn Tiểu Ức hai tay ôm trước n.g.ự.c, giọng điệu oán trách: “Ta biết cô ái mộ ta, nhưng… cô cũng không thể làm vậy giữa thanh thiên bạch nhật chứ! Để ta sau này còn mặt mũi nào nhìn ai? Người ta là con gái đàng hoàng mà~”

Nghe thấy lời này, quần chúng ăn dưa phía sau bắt đầu bàn tán: “Thảo nào bình thường cô ta luôn mang bộ dạng lạnh như băng, đối với ai cũng không thèm để ý, hóa ra là thích khẩu vị này!”

“Ý~ Thật không ngờ, cô ta lại có sở thích này!”

“Vậy cũng không thể giữa thanh thiên bạch nhật chứ! Thật sự là… hữu nhục tư văn!”

“Đúng vậy! Có nhu cầu thì nhắm vào ta này… Buông cô gái đó ra! Vương mỗ ta nguyện xả thân vì nghĩa!”

“Các người đừng nghe cô ta nói bậy! Ta không có!” Lãnh Thanh Tuyết tức muốn c.h.ế.t, hận hận trừng mắt nhìn người trước mặt, “Ngôn Tiểu Ức! Cô mau giải thích rõ ràng cho mọi người đi!”

Giải thích cái rắm! Tự cô đi mà giải thích!

“Anh anh anh~” Ngôn Tiểu Ức hai tay ôm mặt, chuồn thẳng vào lớp học.

“Đều vây quanh ở đây làm gì?” Một giọng nói uy nghiêm vang lên vào lúc này.

Là trưởng lão phụ trách giảng dạy khóa học luyện đan đến rồi.

Đám đông lập tức giải tán như chim muông.

Lãnh Thanh Tuyết c.ắ.n c.h.ặ.t đôi môi trắng bệch, lạnh lùng nhìn bóng người ngồi trong góc, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t kêu răng rắc: Ngôn Tiểu Ức, khỏi sẹo quên đau rồi phải không? Được, cứ đợi đấy!

Tức giận tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn lò đan to đùng trước mặt, cô hận không thể trực tiếp ôm lên, đập c.h.ế.t cái kẻ tiện mồm đó!

Dám làm hỏng danh tiếng của mình giữa thanh thiên bạch nhật! Quả nhiên vẫn đáng ghét như trước đây!

Cũng may thể chất biến thái băng linh căn, rất nhanh đã giúp cô bình tĩnh lại.

Liên tưởng đến những chuyện trước đó, Ngôn Tiểu Ức này so với trước đây quả thực thay đổi rất lớn, chắc hẳn là đã nhận được cơ duyên gì đó.

Cô cười khẩy trong lòng: Không sao, bí mật của cô ta sẽ nhanh ch.óng biết thôi!

Bất kỳ ai trước mặt ta, đều là trong suốt!

Lúc này trưởng lão giảng dạy đứng trên đài cao, đang giống như Đường Tăng, giảng giải các yếu lĩnh luyện đan cho đám đông bên dưới.

Khô khan, tẻ nhạt.

Giống như hòa thượng tụng kinh.

Ngôn Tiểu Ức nghe mà buồn ngủ rũ rượi, bất thình lình giọng nói của hệ thống vang lên vào lúc này: [Đinh dong~ Phát hiện Lãnh Thanh Tuyết muốn nghe lén tiếng lòng của cô, có bật chế độ chống nghe lén không?]

Điều này lập tức khiến cô tỉnh táo tinh thần!

Đúng rồi! Trong nguyên tác, Lãnh Thanh Tuyết sở dĩ có thể hô mưa gọi gió, ngoài hào quang nhân vật chính vô địch ra, cô ta còn có một bàn tay vàng —— có thể nghe lén tiếng lòng của người khác!

Chỉ cần trong phạm vi năm trăm mét, cô ta có thể tùy ý trói buộc một người để nghe lén! Thời hạn bảy ngày, sau khi hết hạn bảy ngày, tự động giải trừ. Sau đó lại có thể trói buộc người tiếp theo.

Khuyết điểm duy nhất chính là, trong bảy ngày này, cô ta chỉ có thể nghe lén một người này, hơn nữa không thể chủ động giải trừ.

Ngôn Tiểu Ức nhận được thông báo của hệ thống liên tục gật đầu: “Bật chứ! Ta cũng vừa hay muốn nghe xem cô ta đang nghĩ gì.”

[Nhắc nhở ấm áp: Bật chế độ chống nghe lén, sẽ tiêu hao hai ngàn năm thọ nguyên nha~]

“Bao nhiêu!?” Ngôn Tiểu Ức kinh ngạc suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi.

Hai ngàn năm! Đệt mẹ ta lấy đâu ra nhiều thọ nguyên như vậy để tiêu hao?

Điên rồi sao!

Hệ thống rất chu đáo trả lời: [Thân ái, chế độ này có thể mua chịu nha, hơn nữa không thu lãi, chỉ là sẽ mang đến cho cơ thể cô, một chút xíu tác dụng phụ mà thôi.]

Cẩu hệ thống có thể nhân tính hóa như vậy sao? Ngôn Tiểu Ức là không tin, lạnh lùng nói: “Nói nghe thử xem, đều có những tác dụng phụ gì?”

[Cũng chỉ là mù mắt điếc tai, miệng mũi lở loét, ch.óng mặt bồn chồn, tim đập nhanh hụt hơi, buồn nôn nôn mửa, tứ chi vô lực, rối loạn nhịp tim, đầy bụng tiêu chảy, suy gan suy thận, tinh thần thất thường, tăng sinh tuyến v.ú, kinh nguyệt không đều, rối loạn nội tiết…]

Một hơi nói ra một tràng dài, Ngôn Tiểu Ức vô tình ngắt lời: “Được rồi, mi có thể cút rồi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 28: Chương 28: Ây Dô~ Cô Làm Gì Vậy? | MonkeyD