Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 327: Thiên Đạo Thì Sao?
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:42
Vận Mệnh, Nằm Trong Tay Chính Chúng Ta!
“Thật hay giả vậy?” Ngôn Tiểu Ức cảm thấy nàng ấy đang cố ý an ủi mình.
“Không đùa đâu, ta sắp đột phá rồi!” Nói xong, nàng từ trong túi trữ vật lấy ra một viên đan d.ư.ợ.c trị thương uống vào, đợi đến khi thương thế hồi phục được đôi chút, liền ngồi thiền tại chỗ.
Chốc lát sau, khí tức trên người Lãnh Thanh Tuyết chợt biến, lại thật sự từ Nguyên Anh tầng một đột phá lên Nguyên Anh tầng hai.
“Ba đạo lôi kiếp, đổi lấy một tầng tu vi... Ừm, không lỗ không lỗ!”
Thấy Ngôn Tiểu Ức im lặng không nói, dường như vẫn đang tự trách.
Lãnh Thanh Tuyết nhíu mày: “Đã nói không trách tỷ rồi mà! Còn như vậy nữa, ta sẽ tức giận đấy! Ta đột phá, là chuyện đáng để vui mừng. Cười một cái cho ta xem nào, mau lên!”
“He he~” Ngôn Tiểu Ức gượng ép nặn ra một nụ cười.
“Giả tạo quá! Đừng ép ta động thủ nha!”
“Muội muốn làm gì?”
“Tỷ đoán xem?” Vừa dứt lời, Lãnh Thanh Tuyết trực tiếp ra tay, học theo cách cô trước đây trêu chọc mình, thò tay cù vào eo Ngôn Tiểu Ức.
“A ha ha... Muội học được chiêu này từ lúc nào thế? Mau dừng lại! Còn làm nữa, ta sẽ đ.á.n.h trả đấy.”
“Tỷ dám? Ta đang là thương binh đấy!”
“Được rồi, sai rồi sai rồi!”... Sau một hồi nô đùa, hai người quay lưng vào nhau ngồi xuống yên lặng.
Không ai nhắc lại chuyện vừa rồi nữa, Ngôn Tiểu Ức lên tiếng: “Muội lĩnh ngộ được cái gì?”
“Phong Tuyết Kiếm Tâm.” Lãnh Thanh Tuyết không hề giấu giếm, “Còn tỷ thì sao?”
“Thứ ta lĩnh ngộ được, hình như hơi kỳ lạ...”
Ngôn Tiểu Ức kể lại rành mạch một năm một mười cảnh tượng mình nhìn thấy, cuối cùng bổ sung một câu, “Muội nói xem, đây có tính là một loại điềm báo không?”
Thiên Đạo không dung? Tại sao không dung?
Lãnh Thanh Tuyết lắc đầu: “Ta cảm thấy lời của nàng ấy cũng không sai, con đường tu tiên, vốn dĩ đã đầy rẫy chông gai. Bất luận gian nan hiểm trở lớn đến đâu, cứ cầm kiếm trong tay c.h.é.m thẳng qua là được! Cho dù là Thiên Đạo thì sao? Vận mệnh, nằm trong tay chính chúng ta!”
Đồng thời trong lòng thầm bổ sung một câu: Nếu thật sự có một ngày như vậy, ta sẽ cùng tỷ đối mặt!
Ngôn Tiểu Ức gật đầu: “Vậy muội cảm thấy kiếm ý này, nên gọi nó là gì thì hay hơn?”
Trầm ngâm một lát, Lãnh Thanh Tuyết chậm rãi lên tiếng: “Chi bằng cứ gọi nó là... Lục Thiên Kiếm Ý thì sao?”
Trời không dung ta, ta liền lục thiên (g.i.ế.c trời).
“Được!”
Hai người nhìn nhau cười, Lãnh Thanh Tuyết gãi gãi tóc: “Vậy tiếp theo tỷ có dự định gì? Đi Ma Giới sao?”
Ngôn Tiểu Ức ngẩng đầu nhìn về phương xa: “Trước đó, phải đảm bảo hậu phương vững chắc đã. Yêu t.h.a.i mà tên Tiêu Nhiên kia sinh ra nếu không trừ khử, sẽ là hậu họa khôn lường!”
“Nói đúng lắm.” Trạng thái của Lao Đại Bính, Lãnh Thanh Tuyết đã tận mắt chứng kiến, nếu để mặc yêu t.h.a.i đó làm loạn, Tu Tiên Giới còn không biết sẽ biến thành bộ dạng đáng sợ thế nào.
“Chúng ta cứ lên trên trước đã! Lại đây, muội vẫn còn đang bị thương, ta cõng muội.”
“Được!” Lần này, Lãnh Thanh Tuyết không từ chối.
Hai người trở lại phía trên kiếm uyên, Ứng Vô Khuyết vẫn luôn đợi bên ngoài vội vàng tiến lên: “Thanh Tuyết sao lại bị thương rồi? Có sao không?”
Lãnh Thanh Tuyết cười ngọt ngào: “Không sao đâu ạ, làm mọi người lo lắng rồi. Được rồi Tiểu Ức, thả ta xuống đi.”
“Ừm.” Ngôn Tiểu Ức cẩn thận đặt nàng ấy xuống, hành lễ với Ứng Vô Khuyết, ánh mắt quét một vòng xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng mấy người Vân Điệp đâu.
Vừa định hỏi, Ứng Vô Khuyết đã lên tiếng trước: “Sư cô con dẫn bọn họ đi một nơi rồi, tính toán thời gian chắc cũng sắp về rồi.”
“Ra là vậy!” Ngôn Tiểu Ức gật đầu, “Vậy lão... ơ, Tông chủ đại nhân bên kia có tin tức gì chưa ạ?”
“Có.” Ứng Vô Khuyết lấy từ trong n.g.ự.c ra một bức thư đưa qua.
Trên đó chỉ có một dòng chữ đơn giản: “Ba con yêu t.h.a.i đã trừ, chớ niệm.”
Thấy vậy, Ngôn Tiểu Ức lập tức thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên Lãnh Thanh Tuyết bên cạnh vẫn nhíu c.h.ặ.t mày.
“Sao vậy?”
Đối mặt với câu hỏi, Lãnh Thanh Tuyết lắc đầu: “Ta cũng không rõ, nhưng trực giác mách bảo ta, sự việc có lẽ không đơn giản như vậy. Liệu có phải... ta đã bỏ sót thông tin quan trọng nào không?”
Ngay sau đó tự giễu cười, “Đương nhiên, cũng có thể là do ta quá nhạy cảm.”
“Không! Ta tin vào trực giác của muội! Thế này đi, muội viết thư trả lời cho lão già đó, bảo ông ấy phái người theo dõi sát sao động tĩnh của Vấn Kiếm Tông. Ta cũng sẽ chào hỏi bên Thính Tuyết Lâu một tiếng, bảo bọn họ để mắt tới.”
“Được.” Lãnh Thanh Tuyết lập tức gật đầu đồng ý.
Ứng Vô Khuyết xua tay: “Được rồi, về trước đã. Thanh Tuyết đang bị thương, phải tĩnh dưỡng cho tốt mới được.”
Sau khi trở về chỗ ở, Ngôn Tiểu Ức liền nói ra kế hoạch tiếp theo với Ứng Vô Khuyết.
Vừa nghe nói muốn đi Ma Giới, Ứng Vô Khuyết lập tức bày tỏ: “Ma Giới quá mức nguy hiểm, chuyến này vi sư sẽ đi cùng các con.”
Vừa dứt lời, giọng nói của Vân Điệp từ bên ngoài truyền đến: “Thôi đi! Huynh đi á? Đến lúc đó cỗ huyết thi kia, lại chui ra đuổi đ.á.n.h thì làm sao? Chẳng phải là cản trở các nàng ấy sao?”
Phía sau nàng, khí tức trên người mấy người Cù Nhàn tăng lên đáng kể, rõ ràng chuyến này thu hoạch không nhỏ.
Nhắc tới cỗ huyết thi kia, sắc mặt Ứng Vô Khuyết lập tức cứng đờ, có chút buồn bực thở dài: “Haizz! Ta cũng không biết đã đắc tội nó ở đâu, cứ như có thâm cừu đại hận gì với ta vậy...”
“Thế ai mà biết được?” Vân Điệp thuận thế ngả người xuống ghế, “Biết đâu lúc còn sống nó có thù với huynh! Dù sao thì, ta cũng không đề nghị huynh đi đâu.”
“Nhưng mấy đứa nó đi, ta thật sự có chút không yên tâm...”
Vân Điệp lườm ông một cái: “Huynh đó! Cứ như lão già vậy, suốt ngày lo bò trắng răng! Mấy đứa nó, có khi nào làm huynh thất vọng chưa? Đồ đệ của mình, huynh không thể có chút lòng tin với các nàng ấy sao? Đúng không, Ngôn nha đầu?”
“Vâng!” Ngôn Tiểu Ức lên tiếng đứng ra: “Sư tôn yên tâm, chuyến này chúng con nhất định sẽ tìm được Nhị sư tỷ, và đưa tỷ ấy trở về!”
Trầm ngâm một lát, Ứng Vô Khuyết cuối cùng vẫn gật đầu: “Vậy các con nhất định phải hành sự cẩn thận, tuyệt đối không được lỗ mãng! Vi sư sẽ ở tông môn đợi tin tốt của các con.
Còn nữa, nếu gặp phải cỗ huyết thi kia, nhớ kỹ ngàn vạn lần đừng giao thủ với nó! Đó không phải là thứ mà các con hiện tại có thể đối phó được đâu.”
Vân Điệp khẽ cười một tiếng không nói gì, trong lòng thầm nghĩ: Huynh càng nói như vậy, biết đâu các nàng ấy càng muốn va chạm với thứ đó!
“Vậy khi nào chúng ta khởi hành?” Bạch Khả chớp chớp đôi mắt to, móng vuốt sắc bén cào cánh cửa rơi đầy vụn gỗ, một bộ dạng nóng lòng muốn thử.
“Không vội, chúng ta còn phải chuẩn bị một chút.”
Dù sao cũng chưa từng đặt chân đến Ma Giới, phải chuẩn bị vạn toàn mới có thể khởi hành.
Cô không muốn đến bên đó hai mắt tối thui, giống như con ruồi mất đầu.
Ngay lúc nhóm Ngôn Tiểu Ức đang chuẩn bị tiến đến Ma Giới, tại động phủ của Tiêu Nhiên ở Vấn Kiếm Tông, hắn đang cùng sư tôn Vô Nha T.ử âm mưu một chuyện lớn.
Do tin tức về yêu t.h.a.i bị rò rỉ, hai người nghi ngờ trong tông môn có nội gián, và tên nội gián này nằm ngay trong tám vị trưởng lão của tông môn.
Tiêu Nhiên quấn c.h.ặ.t chăn, giọng điệu vô cùng lạnh lẽo: “Sư tôn, kẻ này ăn cây táo rào cây sung, thật sự rất đáng ghét! Nếu không lôi hắn ra, e rằng ngày sau nhất định sẽ bị hắn hãm hại!”
Vô Nha T.ử vuốt râu, vô cùng đồng tình gật đầu: “Nói đúng lắm, vậy ngươi có kế sách gì hay không?”
Trong tầng lớp cao cấp có nội gián, giống như trên đầu treo một thanh lưỡi d.a.o sắc bén, khiến ông ta ăn ngủ không yên.
Tiêu Nhiên suy nghĩ một chút, nhếch mép cười: “Chi bằng thỉnh lão tổ tông môn ra mặt, lần lượt tiến hành sưu hồn bọn họ? Ai là nội gián, chỉ cần sưu một cái là biết ngay!”
