Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 353: Người Sống, Chẳng Phải Là Để Tạo Ra Kỳ Tích Sao?
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:44
Hỗn Độn Ma Nguyên? Ngôn Tiểu Ức nhướng mày: “Đó lại là cái gì?”
Nghe có vẻ rất cao siêu.
Ôn Ly giải thích: “Đại khái là một luồng Hồng Mông chi khí còn sót lại từ lúc trời đất mới mở, chứa đựng năng lượng cực mạnh, nghe nói có thể ảnh hưởng đến khí vận ngàn năm của ma tộc…”
“Bá đạo vậy sao?” Ngôn Tiểu Ức kinh ngạc, rồi lại nói: “Vật quan trọng như vậy, bọn họ cứ để chình ình ở đây? Không sợ người khác dòm ngó à?”
Ôn Ly lắc đầu: “Vật này không thể mang đi được.”
“Vậy à!” Ngôn Tiểu Ức gật đầu, rồi buột miệng một câu: “Vậy nếu ta luyện hóa nó, sẽ xảy ra chuyện gì?”
“Cái này…” Ôn Ly nhất thời không biết trả lời câu hỏi này của cô thế nào, một lúc lâu sau mới nặn ra một câu: “Chắc là không làm được đâu nhỉ?”
Ý tưởng rất táo bạo, nhưng hoàn toàn không thực tế.
Dù sao nếu có thể làm được, các bậc tiền bối của ma tộc đã sớm ra tay rồi, đâu còn để lại nó ở đây?
“Không làm được và có làm hay không là hai chuyện khác nhau! Ừm, để ta ngẫm lại xem…”
Ngôn Tiểu Ức một tay chống cằm, đi vòng quanh khối năng lượng trước mắt.
Một lát sau, cô dứt khoát gọi hệ thống: “Tử, cái thứ này hiện tại có khả năng luyện hóa không?”
“Cô muốn luyện, thì cứ luyện thôi.” Hệ thống lại không chút do dự.
“Hửm?” Thái độ này, ngược lại khiến Ngôn Tiểu Ức khá bất ngờ: “Ngươi không nói khuyên ta gì à?”
“Hừ!” Giọng hệ thống lạnh đi: “Cô là người nghe khuyên sao?”
Sống chung lâu như vậy, nó đã sớm nhìn thấu người phụ nữ có vấn đề về não này.
Một thân phản cốt, khuyên rồi cũng coi như ta đang nói nhảm, hà cớ gì phải tự rước lấy bực mình?
“Vậy ngươi nói xem, có khả năng thực hiện không!”
Hệ thống có chút mất kiên nhẫn: “Dùng lời của chính cô mà nói, không làm thì không có khả năng, làm rồi mới biết khả năng lớn đến đâu.”
“Ủa, ta thấy ngươi càng ngày càng nóng tính nha!”
“Chỉ là nói thật thôi, dù sao quyền chủ động ở cô, chứ không ở ta, không có việc gì thì cúp máy đây.” Nói xong, liền nghe thấy hai tiếng tút tút, hệ thống không còn động tĩnh.
Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, Ngôn Tiểu Ức vẫn quyết định đ.á.n.h cược một phen!
Nhưng để an toàn, vẫn dặn dò mọi người bên cạnh: “Nếu lát nữa phát hiện ta có gì bất thường, nhớ ngắt lời ngay lập tức!”
Ôn Ly lộ vẻ lo lắng: “Hay là muội suy nghĩ lại đi, ta vẫn cảm thấy hành động này quá mạo hiểm…”
“Không sao, người sống, chẳng phải là để tạo ra kỳ tích sao?”
Nói rồi, Ngôn Tiểu Ức vẻ mặt thản nhiên nhìn Lãnh Thanh Tuyết: “Tuyết Bảo, cậu thấy sao?”
Lãnh Thanh Tuyết mím môi cười: “Đã đến rồi thì!”
Lời sau đã không cần nói, lễ nghi cơ bản nhất ai cũng hiểu.
“Được thôi!”
Có sự gật đầu của cô, Ngôn Tiểu Ức tự tin tăng gấp bội, gạt bỏ tạp niệm trong lòng, từ từ đưa tay chạm vào khối năng lượng đó.
“Ầm!” Khoảnh khắc tiếp xúc, năng lượng cực kỳ kinh khủng, như dòng lũ hồng hoang, không ngừng tràn vào cơ thể cô, thẩm thấu đến mọi ngóc ngách của cơ thể.
“Mẹ ơi!” Ngôn Tiểu Ức kinh hô thành tiếng, lúc này cô chỉ cảm thấy cơ thể mình, như quả bóng bay nhanh ch.óng phồng lên, trong nháy mắt có cảm giác cơ thể sắp nổ tung.
Giờ phút này, cô mới nhận ra, mình có hơi tự tin thái quá rồi!
Năng lượng này, hình như có chút quá hung mãnh.
Làm sao bây giờ?
Đang lúc cô không biết phải làm sao, giọng nói của hệ thống vang lên: “Con mắm này đừng chỉ biết hút, mau vận công luyện hóa đi! Nếu không trong vòng mười hơi thở, mấy người kia có thể ngồi tại chỗ ăn cỗ rồi!”
“Ồ ồ~” Ngôn Tiểu Ức như tỉnh mộng, vội vàng vận công luyện hóa.
Nhưng tốc độ luyện hóa, lại chậm hơn rất nhiều so với tốc độ hấp thu.
C.h.ế.t người nhất là, lúc này dù cô muốn dừng cũng không dừng được, năng lượng đó như thể đã tìm được cửa xả, tự động không ngừng tràn vào cơ thể cô.
“Quạc~” Vào thời khắc mấu chốt, con ếch trong túi nhảy ra, đậu lên đầu cô, bắt đầu hấp thu năng lượng dư thừa, khiến nó miễn cưỡng đạt đến trạng thái cân bằng.
Áp lực giảm đi tức thì, Ngôn Tiểu Ức suýt nữa không nhịn được mà dừng lại, hôn nó một cái thật kêu.
Không hổ là con trai cưng của mẹ, hung thú nghịch thiên danh bất hư truyền!
Quả nhiên không nuôi nó vô ích.
Có lẽ cảm nhận được suy nghĩ trong lòng cô, hệ thống khinh bỉ: “Cũng không biết là ai trước đây, chê người ta vô dụng.”
Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ. Ngôn Tiểu Ức cũng không có thời gian tranh cãi với nó, dứt khoát giả điếc, một lòng một dạ luyện hóa khối năng lượng khổng lồ trước mắt.
Như lão tăng nhập định, lúc này vạn vật bên ngoài đều không còn liên quan gì đến cô, tất cả sự chú ý đều tập trung vào khối năng lượng trước mắt.
Thời gian, lúc này đối với cô, cũng không còn khái niệm gì.
Mà Lãnh Thanh Tuyết và mấy người phía sau cũng vô cùng căng thẳng, ánh mắt không rời khỏi cô một khắc.
Họ có thể cảm nhận rõ ràng, người bị khối năng lượng đó bao bọc, khí tức trên người đang tăng lên một cách điên cuồng!
Ôn Ly lúc này lòng bàn tay đầy mồ hôi, vẻ mặt vô cùng căng thẳng: “Không biết, cường độ cơ thể của muội ấy, có thể chịu được sự xung kích năng lượng trong thời gian dài như vậy không!”
“A di đà phật~” Minh Không hai tay chắp lại: “Tiểu sư muội cát nhân thiên tướng, chắc chắn sẽ không làm chúng ta thất vọng.”
“Muội ấy làm được!” Cù Nhàn tuy lời nói ngắn gọn, nhưng lại toát lên sự tin tưởng vô cùng.
Lãnh Thanh Tuyết từ đầu đến cuối không nói một lời, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Tên này, chưa bao giờ làm mình thất vọng! Lần này, cũng nhất định không!
Quá trình luyện hóa quá nhàm chán, thời gian đã trở thành một khái niệm mơ hồ.
Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là một ngày, cũng có lẽ là một tháng… thậm chí còn lâu hơn.
Ngay khi Ngôn Tiểu Ức tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, đang hí hửng, đột nhiên tiếng báo động khẩn cấp của hệ thống vang lên: “Báo động! Báo động! Năng lượng vượt quá tải trọng của hệ thống! Zzzzzz~”
“Tình hình gì vậy? Vừa nãy không phải vẫn ổn sao? Sao đột nhiên lại quá tải?” Tiếng zzzzzz ch.ói tai, thực sự dọa Ngôn Tiểu Ức giật nảy mình, vội vàng hỏi nguyên do.
“Trong khối năng lượng này, ngoài ma khí, còn chứa một lượng lớn Ngũ Hành chi lực cuồng bạo! Nếu ký chủ cưỡng ép hấp thu, chắc chắn sẽ nổ tung! Zzzz… Hệ thống sắp quá tải! Tải trọng 90%… 91%… 92%…”
Thấy CPU đỏ rực sắp nhảy cầu d.a.o, Ngôn Tiểu Ức vội hỏi: “Vậy làm sao bây giờ? Dội gáo nước lạnh, hạ nhiệt vật lý?”
Hạ nhiệt vật lý cái quái gì! Sao cô không nói chui vào tủ lạnh luôn đi? Hệ thống suýt nữa bị cô chọc cho tức nổ tung, khó khăn trả lời: “Phân… tán…”
Phân tán! Vẻ mặt Ngôn Tiểu Ức trầm xuống, nhưng với trạng thái hiện tại của mình, hoàn toàn không thể phân tâm liên lạc với họ.
“Không ổn! Trạng thái của muội ấy không đúng!”
Lãnh Thanh Tuyết vẫn luôn chú ý đến cô, đột nhiên nhận ra điều bất thường, cô không chút do dự, lập tức chạy lên.
Mấy người còn lại thấy vậy, cũng gần như cùng lúc tiến lên tương trợ.
“…99·99%” Cuối cùng tải trọng của hệ thống, dừng lại ở con số kinh hoàng này, sau đó bắt đầu giảm dần.
Nguy hiểm thật! Chỉ thiếu một chút nữa là nổ tung!
Dù là Ngôn Tiểu Ức nghệ cao gan lớn, lúc này cũng sợ đến toát mồ hôi lạnh.
← →
