Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 359: Khốn Nạn!
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:45
Các Ngươi Đang Kéo Co Trong Bụng Ta À?
Trên một chiếc giường ngọc sang trọng, Tiêu Tuyệt toàn thân không một mảnh vải, như con cá nướng trên than hồng, không ngừng lăn lộn gào thét.
Bụng của ông ta phồng lên cao, so với thời kỳ đỉnh cao của Tiêu Nhiên còn lớn hơn gấp ba lần, trông vô cùng đáng sợ.
Bên dưới lúc này đã đầy m.á.u tươi, hai vị trưởng lão đứng bên cạnh, vẻ mặt bối rối.
Dù sao chuyện đàn ông sinh con kinh thiên động địa thế này, họ thật sự chưa từng trải qua, quả thực không có cách đối phó.
“Phụ thân đại nhân, con về rồi!” Tiêu Nhiên lúc này phá cửa xông vào.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hắn xuất hiện, sắc mặt Tiêu Tuyệt đột nhiên thay đổi, đập mạnh vào thành giường, mắt đỏ ngầu gầm lên: “Nghiệt chướng! Ngươi, ngươi, ngươi… Mẹ nó ngươi hại c.h.ế.t ta rồi! A a a…”
“Phụ thân đại nhân bớt giận!” Tiêu Nhiên vội vàng tiến lên an ủi: “Hài nhi thật sự không cố ý hại ngài! Nhưng ngài yên tâm, chuyện sinh con này, con có kinh nghiệm! Không đùa đâu, con sinh tận sáu đứa lận đó!”
Vậy thì ngươi giỏi quá nhỉ!
Có cần đeo bông hoa đỏ to, gõ chiêng đ.á.n.h trống, đi từng nhà tuyên truyền chiến tích huy hoàng của ngươi không?
Chẳng qua là đang bận, nếu không hôm nay Tiêu Tuyệt nhất định sẽ cho hắn biết, hoa vì sao lại đỏ như vậy!
Làm gì cũng không xong, báo cha là số một.
Thân là một đời Chiến Thần, Tiêu Tuyệt sóng to gió lớn nào chưa từng trải qua? Nhưng nỗi khổ nhân gian này, ông ta thật sự không chịu nổi một chút nào.
Mẹ nó khó quá!
“Phụ thân đại nhân, bụng của ngài… sao lại lớn hơn của con nhiều vậy?” Dù đã là người từng sinh sáu đứa, khi nhìn thấy cái bụng dưa hấu khổng lồ của Tiêu Tuyệt, Tiêu Nhiên cũng có chút ngơ ngác.
To quá! Đây là m.a.n.g t.h.a.i một con quái vật khổng lồ à?
Hai lão già bên cạnh cũng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Đúng vậy, đúng vậy! Cái này lớn hơn sản phụ bình thường nhiều quá.”
“Không đùa đâu, trước đây con lợn nái nhà ta, đẻ mười hai con cũng không khoa trương như vậy…”
“Khốn nạn! Bây giờ là lúc thảo luận chuyện này sao?” Tiêu Tuyệt suýt nữa tức c.h.ế.t, lau mồ hôi lạnh trên trán, hét lên: “Mau nghĩ cách cho ta! Mẹ nó… Đau quá a a! Cái này… căn bản không ra được! A a a a!”
Tiếng hét t.h.ả.m thiết xé lòng, làm Tiêu Nhiên ù cả tai, hắn vội vàng ra lệnh cho hai lão già bên cạnh: “Bà đỡ, đúng! Mau đi mời bà đỡ! Đừng đứng ngây ra đó nữa!”
Chuyện chuyên môn, đương nhiên vẫn phải để người chuyên môn làm.
“Cái này…” Hai lão già lập tức lộ vẻ khó xử: “Thật không dám giấu, các bà đỡ gần đây đều bị bắt đến rồi, đáng tiếc… đều bó tay!”
Nghe họ nói vậy, Tiêu Nhiên lúc này mới nhận ra, trong góc phòng còn có một đống t.h.i t.h.ể nằm ngổn ngang.
Ai nấy mắt đều trợn trừng, vẻ mặt như thể lúc sống đã gặp phải ma quỷ.
Rõ ràng đây đều là những người bị bắt đến đỡ đẻ cho ông ta, đáng tiếc… tất cả đều đã đi bán muối.
“Vậy phải làm sao?” Tiêu Nhiên nhất thời cũng có chút bối rối.
Hắn thật sự không hiểu nổi, tại sao hai cái t.h.a.i của phụ thân đại nhân lại khoa trương hơn cả sáu cái t.h.a.i của mình! Quá vô lý.
Lúc này, trong thức hải truyền đến giọng của Cơ Lão: “Ngươi nghĩ kỹ lại xem, quả mà ngươi đưa cho ông ta, và quả mà ngươi tự ăn, có chỗ nào khác nhau không?”
Được ông ta nhắc nhở, Tiêu Nhiên đột nhiên nhớ ra, lúc đầu vì muốn thể hiện lòng hiếu thảo, đã đưa hai quả lớn nhất cho ông ta!
Hắn ngập ngừng trả lời: “Chẳng lẽ, quả càng lớn, yêu t.h.a.i mang trong người càng khổng lồ? Nhưng cái này… hoàn toàn không có cơ sở tu tiên nào cả!”
Cơ Lão lập tức cạn lời: “Một thằng đàn ông như ngươi còn có thể mang thai, mà còn nói với ta cái quỷ gì là cơ sở tu tiên?”
Cũng có lý ha! Tiêu Nhiên lặng lẽ gật đầu: “Vậy bây giờ ta phải làm sao?”
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Cơ Lão chậm rãi lên tiếng: “Hai cách! Thứ nhất, để ông ta tự sinh thường, nhưng xem tình hình hiện tại của ông ta, chín phần mười là sẽ khó sinh mà c.h.ế.t.”
Khó sinh mà c.h.ế.t! Vậy thì nhục nhã biết bao! Sắc mặt Tiêu Nhiên đột nhiên thay đổi, vội hỏi: “Vậy phương pháp thứ hai là gì?”
“Phương pháp thứ hai, chỉ có thể mạnh tay lôi ra! Nhưng phương pháp này, cũng có rủi ro cực lớn, cho dù ông ta đại nạn không c.h.ế.t, căn cơ cũng sẽ bị tổn hại nặng nề, cơ bản xem như phế!”
“Cái này…” Tiêu Nhiên lập tức cứng đờ.
Nói cách khác, kết cục tốt nhất của phụ thân đại nhân, là trở thành một phế nhân?
Vậy sau này ông ấy chẳng phải sẽ hận c.h.ế.t mình sao!
Tiêu Nhiên vẫn có chút không cam lòng: “Ngoài ra, thật sự không còn cách nào khác sao?”
Cơ Lão lắc đầu: “Nếu là sớm hơn có lẽ còn có, bây giờ… đã quá muộn! Ngươi mau quyết định đi! Tình hình của ông ta rất tệ, không thể kéo dài thêm nữa.”
Quyết định? Cái này ngươi bảo ta quyết định thế nào?
Lúc này đầu óc Tiêu Nhiên hỗn loạn, chỉ cảm thấy bất lực chưa từng có.
Hắn không hiểu, tại sao hai cha con mình lại phải chịu kiếp nạn này?
Ông trời đúng là biết đùa thật!
Thấy hắn đứng ngây ra như khúc gỗ, Tiêu Tuyệt vẫn đang chịu đựng nỗi khổ nhân gian, lại gầm lên: “Ngươi… ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Là… là muốn trơ mắt nhìn ông đây c.h.ế.t trước mặt ngươi sao?
Đều là do thằng ngu nhà ngươi hại ta! Ôi mẹ ơi, đau! Ta đau quá a a a a a a!”
Thấy ông ta đau đớn đến c.h.ế.t đi sống lại, Tiêu Nhiên c.ắ.n răng tiến lại gần: “Phụ thân đại nhân, sự đã đến nước này, ngài oán con cũng vô dụng. Bây giờ cách duy nhất, là lôi nó ra! Có lẽ còn có thể giữ được một mạng cho ngài!”
Nghe lời này, sắc mặt Tiêu Tuyệt trầm xuống: “Móc… móc ra sao?”
Cảnh tượng đó thật không dám nghĩ sẽ khổ sở đến mức nào! Ai mà chịu nổi chứ?
“Đây cũng là biện pháp bất đắc dĩ, ngài chịu đựng một chút!”
Trong mắt Tiêu Nhiên lóe lên một tia quyết đoán, nói rồi xắn tay áo lên, ra lệnh cho hai lão già bên cạnh: “Các ngươi giữ c.h.ặ.t người lại! Ta tự mình ra tay!”
← →
Con trai tự tay đỡ đẻ cho cha, chuyện này nếu truyền ra ngoài, không chừng cũng sẽ trở thành một giai thoại (trò cười) của giới tu tiên.
Tiêu Tuyệt nghiến c.h.ặ.t răng, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t: “Vậy ngươi… động tác nhanh nhẹn cho ta!”
“Vậy ta bắt đầu đây!” Tiêu Nhiên hít sâu một hơi, nhanh ch.óng ra tay.
“A!” Cùng với một tiếng hét t.h.ả.m, m.á.u tươi b.ắ.n đầy mặt hắn.
“Vãi!” Cơ thể Tiêu Tuyệt lập tức căng cứng, tròng mắt suýt nữa bay ra ngoài: “Mẹ nó ngươi nhẹ tay chút… Aiyo! Kéo trúng ruột ta rồi! Thằng khốn! Có mắt không hả? Mau buông ra!”
“A! Xin lỗi, để con tìm lại!… Con tóm được nó rồi! Cho ông đây, ra! ngoài!” Tiêu Nhiên thành công tóm được, đột nhiên dùng sức.
Tưởng chừng sắp thành công, không ngờ sức của con quái vật bên trong lại còn lớn hơn hắn, vèo một cái lại chui tọt vào trong.
“Aiya vãi!? Mẹ nó, lại bò vào trong rồi!”
“Ngươi, ngươi, ngươi…” Tiêu Tuyệt đã sắp không nói nên lời.
Thấy một mình không làm được, Tiêu Nhiên quả quyết ra lệnh cho hai lão già bên cạnh: “Hai người đừng đứng đó xem kịch nữa, mau đến giúp ta một tay! Hôm nay ta không tin, không trị được nó! Ta đếm một hai ba, cùng nhau dùng sức!”
“Một, hai, ba!”
“Hò dô, hò dô!”
“Một hai ba bốn, làm lại lần nữa…”
Ba người hô khẩu hiệu, rất ăn ý cùng lúc dùng sức.
Tiêu Tuyệt đau đớn hét lớn: “Aiyo! Aiyo yo yo yo… Đệt~~ Mẹ nó các ngươi đang kéo co trong bụng ta à? Không được! Ta khó chịu quá, ta sắp c.h.ế.t rồi! A a a a a a!”
Mấy người trong phòng lúc này đều đang bận rộn, không ai để ý, kết giới được bố trí đã xuất hiện một vết nứt nhỏ, một chiếc lá không đáng chú ý, lặng lẽ rơi xuống theo vết nứt.
