Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 370: Ta Không Đưa Tiền Mừng Hay Sao?

Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:46

Mà Phải Chịu Cái Cảnh Này?

“Đội quân xác sống?” Ngôn Tiểu Ức hơi sững sờ, “Hắn lấy đâu ra đội quân xác sống?”

“Cụ thể thì, chúng tôi cũng không rõ. Tóm lại… không thể chậm trễ nữa! Tiểu thư, xin hãy tin chúng tôi!”

“Tin chứ! Ta đi nói cho lão già ngay.” Ngôn Tiểu Ức vội vàng đến bên cạnh Huyền Thiên Cơ, kể lại tình hình một năm một mười.

“Cái gì!?” Lão già vừa nghe, sắc mặt đột nhiên thay đổi, chén ngọc trong tay lập tức hóa thành bột mịn, “Hay cho một Tiêu Nhiên, lại có thể táng tận lương tâm đến vậy! Xem ra, hắn là muốn nhân cơ hội này bắt gọn chúng ta một lưới!”

“Nếu đã như vậy, vậy chúng ta đi trước!” Vừa nói, Ngôn Tiểu Ức thuận tay đem sơn hào hải vị trên bàn, đóng gói vào túi trữ vật.

Đã đến rồi, gói mang về một chút cũng không quá đáng chứ?

Chúng ta có tặng quà mà.

Lão già thì không để ý đến hành vi của nàng, nhíu mày nhìn các vị khách khác đang ngồi: “Nhưng những người này thì sao?”

Từng người một đang cắm cúi ăn, ăn đến miệng đầy dầu mỡ, cười còn tươi hơn hoa, hoàn toàn không nhận ra đại nạn sắp ập đến.

Ông suy nghĩ một lát: “Hay là, ta công bố tin tức này cho mọi người?”

“E là không ai tin, có khi còn nghĩ ngài cố ý gây chuyện.” Ngôn Tiểu Ức khẽ thở dài, “Ta đoán chuyện này, ngay cả Vô Nha T.ử kia cũng không biết.”

Dừng một chút, giọng nàng dịu đi, “Đương nhiên, tin hay không là chuyện của họ, nói hay không là chuyện của chúng ta. Nếu ngài muốn lòng thanh thản, nói cho họ biết cũng không sao.”

“Có lý!” Huyền Thiên Cơ vô cùng đồng tình gật đầu, mạnh mẽ đứng dậy.

Nhìn Vô Nha T.ử đang ngồi trên đài cao uống đến mặt mày hồng hào, “Ông thọ, ngày quan trọng như vậy, sao không thấy cao đồ của ngài? Hắn không phải là đang âm thầm làm chuyện gì lớn chứ?”

Vô Nha T.ử vừa nghe, lập tức không vui, trề môi: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”

“Ta cũng không vòng vo với ngươi, lão phu vừa nhận được tin, một lượng lớn xác sống đang tiến về phía Vấn Kiếm Tông, đây không phải là tác phẩm của cao đồ nhà ngươi chứ?”

“Hoàn toàn là lời nói bậy bạ!” Vô Nha T.ử nặng nề đập bàn, đứng phắt dậy.

Tức giận gầm lên, “Giữa ban ngày ban mặt, trời quang mây tạnh! Lấy đâu ra xác sống? Ngươi đừng ở đây bịa đặt, vu khống phẩm đức cao thượng của Tiêu Nhiên nhà ta!”

Theo lời ông nói, một đám khách khứa cũng vào hùa:

“Ha ha, Huyền tông chủ uống nhiều rồi phải không? Nếu không sao lại nói ra những lời hoang đường như vậy?”

“Đúng vậy, chúng ta có bao nhiêu cao thủ ở đây, trong vòng trăm dặm cũng không cảm nhận được khí tức của xác sống nào cả?”

“Chậc~ Tửu lượng này cũng không được rồi! Lần sau ngồi bàn trẻ con cho xong…”

Đối mặt với sự trêu chọc chế giễu của mọi người, lão già phất tay áo: “Lời đã nói hết, tin hay không tùy các ngươi, đừng hối hận là được! Chúng ta đi!”

Vừa đi được hai bước, ông như lại nhớ ra điều gì, đột nhiên quay lại.

Sau đó dưới ánh mắt của mọi người, ông đem thức ăn trên bàn, thậm chí là cả bàn ghế cùng nhau đóng gói, cho vào túi trữ vật, tiêu sái rời đi.

Mọi người: “…”

Lần đầu tiên thấy có người đóng gói, đến bàn ghế cũng không tha.

Tuy các ngươi đã tặng quà lớn, nhưng hành vi này có phải là quá thổ phỉ rồi không?

Mặt mũi là thật sự không cần nữa à?

“Chúng ta cũng đi!”

Nhìn đoàn người của Lãnh Nguyệt Tông rời đi, mấy vị của Thiên Công Các nhìn nhau, đồng thời đứng dậy.

Trong đại tỷ không lâu trước, Thiên Công Các đã được Lãnh Nguyệt Tông giúp đỡ không ít, lúc này tự nhiên là phải tin tưởng vô điều kiện.

Mà là thánh t.ử, Sở Dư, liếc nhìn thức ăn trên bàn, do dự một lát, cũng học theo, làm một cú đóng gói cả bàn lẫn ghế.

Hành vi này, lập tức khiến các chủ Thiên Công Các không hài lòng, liền mắng hắn: “Ngươi làm gì đó!? Ai cho ngươi làm vậy? Ngươi để cái mặt già này của ta biết giấu vào đâu?”

“A, sư tôn nguôi giận!” Sở Dư vội vàng giải thích, “Ngài xem Lãnh Nguyệt Tông đã giàu nứt đố đổ vách rồi, mà còn tiết kiệm như vậy, con thấy chúng ta cũng nên học tập họ, chấm dứt mọi hành vi lãng phí.”

“Ngươi…” Các chủ ngây người chỉ vào hắn, một lúc lâu sau mới nói được: “Nói rất có lý!”

Ngay sau đó ông vung tay, đem bàn bên cạnh người ta còn chưa động đũa, đóng gói lại.

Ông bạn bàn bên: “?” Không, mẹ nó ngươi đóng gói thì đóng gói, nhưng… đóng gói bàn của ta, là có ý gì?

Ta không đưa tiền mừng hay sao? Mà phải chịu cái cảnh bực mình này?

“Ây, Huyền tông chủ, đợi chúng tôi với!” Các chủ hoàn toàn không để ý đến ánh mắt oán giận của ông bạn kia, dẫn theo mọi người của Thiên Công Các nhanh ch.óng đuổi theo.

“Lão phu đột nhiên nhớ ra, trong tông môn còn có việc quan trọng cần xử lý, cũng xin đi trước một bước.”

Tông chủ Thái Huyền Tông Tào Thiên Tiêu cũng đứng dậy vào lúc này, và vẻ mặt bình tĩnh đóng gói cả bàn ghế và thức ăn mang đi.

Dù sao mùng một, rằm đã có người làm rồi, ông làm ngày ba mươi Tết, cũng không ai nói ra nói vào.

Cái này gọi là theo số đông.

“Đi! Ai muốn đi thì đi hết đi!” Vô Nha T.ử trên đài cao, lúc này đã tức đến xanh mặt.

Ông đã nhìn ra rồi, đám người này thuần túy là đến để chọc tức mình.

Cái phong khí của giới tu tiên này, sớm muộn gì cũng bị đám tà tu của Lãnh Nguyệt Tông làm hỏng!

Cứ đi theo bọn họ đi! Sớm muộn gì cũng có lúc các ngươi khóc.

Vô Nha T.ử tức giận, nặng nề đập bàn: “Bảo nhà bếp, những món còn lại, thêm món! Tất cả đều thêm món! Ngoài ra, mỗi bàn lên thêm mười vò Thần Tiên Túy ba trăm năm!”

Thần Tiên Túy ba trăm năm, đó là thứ có giá mà không có chỗ mua, uống được một ngụm là đủ để khoe khoang bên ngoài, huống chi là mỗi bàn mười vò?

Xem ra là đã xuống vốn lớn rồi!

“Vô Nha T.ử quả nhiên hào phóng! Tại hạ khâm phục!”

“Ha ha! Lần này chúng ta có phúc rồi! Chuyến này, quả nhiên không đi uổng.”

Các vị khách ở lại thi nhau đứng dậy chúc mừng, cộng thêm màn ca múa sôi động vào lúc này, nhất thời khung cảnh càng thêm náo nhiệt.

Nửa sườn núi, nơi đậu phi thuyền của các tông môn.

Những người đã rời đi, vây quanh Huyền Thiên Cơ bảy miệng tám lưỡi hỏi: “Huyền tông chủ, những gì ngài vừa nói đều là thật sao?”

“Đúng vậy! Lấy đâu ra đội quân xác sống? Ngài không phải thật sự uống nhiều rồi chứ?”

“Tiệc này mới ăn được một nửa, ngài đã làm ra chuyện này, quả thực là có chút hấp tấp rồi…”

“Ăn ăn ăn! Chỉ biết ăn!” Huyền Thiên Cơ không vui mắng, “Đao kề cổ các ngươi mà còn không biết! Rốt cuộc là mạng quan trọng, hay là ăn tiệc quan trọng? Chưa từng được ăn tiệc hay sao!”

“Ta tin Huyền tông chủ sẽ không ở trong dịp này, mà đùa một trò nhàm chán như vậy!” Tông chủ Thái Huyền Tông Tào Thiên Tiêu là người đầu tiên đứng ra.

“Ta cũng tin!” Các chủ Thiên Công Các Lâm Mộc Sâm giơ tay hưởng ứng.

“Được rồi, là thật hay giả lát nữa chẳng phải sẽ biết sao?” Ngôn Tiểu Ức mạnh mẽ ngắt lời mọi người thảo luận, “Mau đi! Đừng có vây ở đây nữa.”

Rất nhanh, mấy chiếc phi thuyền cất cánh, nhưng không rời đi, mà trốn ở một nơi an toàn, quan sát từ xa.

“Vèo~” Lúc này Tiêu Nhiên đang ẩn mình, nhanh ch.óng bay về phía Vấn Kiếm Tông.

Thấy đích đến ngày càng gần, Tiêu Nhiên trong lòng rất kích động: “Cơ Lão, ngài chắc chắn họ sẽ không phát hiện ra chứ?”

Cơ Lão tự tin cười: “Yên tâm đi, có bí pháp lão phu dạy ngươi, có thể che giấu hoàn toàn khí tức của xác sống! Đợi đến khi họ phản ứng lại, thì mọi chuyện đã quá muộn rồi!”

Tiêu Nhiên lập tức giơ ngón tay cái: “Không hổ là ngài, quả nhiên trâu bò!”

“Hừ! Chẳng qua chỉ là vài thủ đoạn nhỏ, không có gì to tát. Nhớ năm đó, lão phu ở thượng giới bị người ta truy sát… à không, tung hoành thượng giới, những thủ đoạn đó mới gọi là kinh thế hãi tục.”

Nói đến đây, Cơ Lão dừng lại, “Tăng tốc lên!”

“Hiểu rồi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.