Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 41: Ai?
Cập nhật lúc: 01/04/2026 17:08
Là Kẻ Nào Lần Nào Cũng Giành Được Tiên Cơ?
“Thanh Tuyết sư muội, một kiếm vừa nãy của muội thật sự quá kinh diễm! Quả thực giống như kiếm tiên hạ phàm, hoàn toàn có thể ghi vào sử sách nha!” Cao Kiếm Nam ở bên cạnh hưng phấn đến mức múa may quay cuồng, cứ như thể người ra tay chính là hắn vậy.
Cùng với lời nói của hắn dứt, những người xung quanh cũng nhao nhao hùa theo vỗ m.ô.n.g ngựa:
“Đúng đúng đúng! Thanh Tuyết sư muội có thể nói là tấm gương cho thế hệ chúng ta nha! Thiên phú này, chúng ta theo không kịp rồi!”
“May mà có muội! Nếu không chúng ta e là toàn quân bị diệt rồi!”
Thấy lòng dân hướng về, Khâu Trì với tư cách là sư huynh rèn sắt khi còn nóng, kêu gọi: “Chư vị, lần này tiểu sư muội nhà ta xoay chuyển tình thế, cứu mọi người khỏi nước sôi lửa bỏng! Để bày tỏ lòng biết ơn, linh thực bên linh sơn kia, đều nhường cho muội ấy được không?”
“Không thành vấn đề! Đương nhiên không thành vấn đề!”
“Chỉ là chút linh thực thôi mà? Chúng ta giúp cô ấy hái!”
“Nói đúng lắm, đây là thứ cô ấy đáng được nhận, chúng ta sao có thể có ý kiến chứ?”
Mọi người nhao nhao gật đầu, Lãnh Thanh Tuyết cũng không từ chối, mím môi cười: “Vậy thì, đa tạ chư vị rồi!”
Nụ cười nhạt này, lập tức khiến đám mê gái hét lên ch.ói tai.
Xinh đẹp, thiên phú cao, thắp đèn l.ồ.ng cũng khó tìm!
Có thể đồng hành cùng cô, c.h.ế.t cũng không hối tiếc!
Mọi người nói cười vui vẻ, chẳng mấy chốc đã đến chân linh sơn.
Khi nhìn thấy ngọn núi màu nâu trơ trọi kia, tất cả mọi người đều sững sờ.
Tình huống gì đây? Linh thực đâu?
Sao lại là một cảnh tượng thê t.h.ả.m như bị ch.ó hoang gặm qua thế này?
Nụ cười trên mặt Lãnh Thanh Tuyết dần biến mất, cô có chút khó tin dụi dụi mắt, sau khi xác định không xuất hiện ảo giác, bước nhanh tới, nhìn lớp đất mới được lật lên, trong lòng lập tức kinh hãi.
Có người nẫng tay trên rồi!
Là ai mà động tác nhanh như vậy?
Khâu Trì đã sớm tức giận kêu oai oái: “Ai? Kẻ nào không biết xấu hổ, ngay cả linh thực của sư muội nhà ta cũng cướp? Sống chán rồi phải không! Ngươi cút ra đây cho ta!”
Gào thét nửa ngày, đáng tiếc không nhận được nửa điểm hồi đáp. Kẻ đầu sỏ, đã rời đi từ lâu.
Diệp Thanh lúc này sấn đến bên cạnh Lãnh Thanh Tuyết, vẻ mặt ngưng trọng nói: “Thanh Tuyết, có chuyện này, nói ra cô đừng sợ.”
“Chuyện gì?”
Hắn hạ giọng cực thấp: “Con quái vật đó, cũng ở trong bí cảnh này!”
“Quái vật?” Lãnh Thanh Tuyết đồng t.ử co rụt lại, “Ngươi nói là…”
“Không sai!” Diệp Thanh gật đầu lia lịa, có chút sợ hãi nói, “Chính là con đã g.i.ế.c c.h.ế.t Bạch lão lúc trước! Vừa nãy ta nghe thấy tiếng gầm rú của nó rồi.”
“Ngươi chắc chắn không nghe nhầm chứ?”
“Đương nhiên! Âm thanh đó, ta cả đời cũng không quên được!” Diệp Thanh thề thốt nói, “Cho nên, tiếp theo chúng ta phải cẩn thận hơn mới được! Một khi bị con quái vật đó nhắm tới, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi!”
“Hiểu rồi.” Lãnh Thanh Tuyết gật đầu bước đi.
Thực ra trong lòng cô không quá tin con quái vật đó lợi hại như vậy. Diệp Thanh, tám chín phần mười là bị dọa vỡ mật rồi.
“Không sao, linh thực ở đây tuy nhiều, nhưng cũng không phải hàng hiếm gì.” Khâu Trì bình tĩnh lại, gượng cười an ủi, “Ta biết phía bắc còn một d.ư.ợ.c điền nữa, linh thực ở đó quý giá hơn nhiều.”
Lãnh Thanh Tuyết không đáp lời, lặng lẽ đi theo sau hắn, nhưng trong lòng lại dấy lên một dự cảm không mấy tốt đẹp.
Quả nhiên, khi đến d.ư.ợ.c điền kia, lại là một mảnh trơ trụi, chỉ còn lại vài gốc linh thảo bị giẫm bẹp.
Khâu Trì suýt chút nữa tức đái ra quần: “Đáng ghét! Rốt cuộc là tên khốn kiếp nào? Cố tình gây khó dễ với lão t.ử phải không? Có giỏi thì ngươi ra đây!”
Ngược lại Lãnh Thanh Tuyết lại cực kỳ bình tĩnh, cô chậm rãi bước tới, nhìn những dấu chân trong d.ư.ợ.c điền, rơi vào trầm tư.
Dấu chân này, giống hệt với dấu chân để lại trên linh sơn lúc trước.
Rõ ràng là do cùng một người làm!
Hơn nữa từ kích cỡ dấu chân có thể phán đoán, hẳn là một nữ t.ử.
Lần nào cũng có thể giành được tiên cơ.
Người này tuyệt đối không đơn giản!
Sẽ là ai chứ?
Một cái tên đột nhiên lóe lên trong đầu, Lãnh Thanh Tuyết lập tức đứng dậy hỏi: “Các ngươi có ai nhìn thấy Ngôn Tiểu Ức không?”
“Không có.” Mọi người phía sau đồng loạt lắc đầu.
Từ lúc vào bí cảnh đến giờ, chưa từng thấy bóng dáng ả đâu.
Khâu Trì không cho là đúng nói: “Quan tâm ả làm gì? Ả nổi tiếng là tham sống sợ c.h.ế.t, theo ta thấy, tám chín phần mười là tìm chỗ trốn rồi.”
“Khâu sư huynh nói đúng.” Cao Kiếm Nam gật đầu phụ họa, “Ả là một con phế vật vô dụng, chẳng lẽ còn có dũng khí một mình xông pha bí cảnh này? Nếu không phải ả may mắn, gặp sương mù dày đặc che chở, ta đã sớm dạy dỗ ả rồi!”
Thấy Lãnh Thanh Tuyết trầm mặc không nói. Hai huynh đệ nhìn nhau, buột miệng thốt ra: “Cô không cho rằng, những chuyện này đều là do ả làm đấy chứ?”
Cao Kiếm Nam chống nạnh, cười ha hả: “Nếu thật sự là ả, ta lập tức cởi truồng chạy rông! Không nói đùa nửa lời.”
Khâu Trì cũng hùa theo cười lớn: “Cũng tính ta một phần!”
“Vậy sao?” Lãnh Thanh Tuyết đầy ẩn ý nhìn hai người họ một cái, quay người bước đi.
Trên đời này, chuyện càng không thể xảy ra, lại càng có khả năng xảy ra!
Trực giác mách bảo cô, chuyện này nói không chừng thật sự là do Ngôn Tiểu Ức làm!
Lúc này trong đám đông truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc: “Ây~ Các ngươi nhìn kìa, bên kia hình như có người!”
Nhìn theo hướng ngón tay hắn chỉ, trong khu rừng phía xa, quả nhiên có một bóng đen xẹt qua.
“Qua đó xem sao!” Mọi người lập tức tiến lên.
Đến đây lâu như vậy, một cọng lông cũng không tìm thấy, nói không chừng trong rừng lại có cơ duyên gì, kiểu gì cũng phải đi xem một chút.
Lãnh Thanh Tuyết trầm tư một lát, cũng chậm rãi bước theo.
Lại không biết khi bọn họ bước vào khu rừng, một người đang trốn sâu trong rừng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nham hiểm.
Còn Ngôn Tiểu Ức lúc này, đang đứng trên một vùng đất đỏ, biểu cảm có chút ngưng trọng.
Phía trước là một khu vực chưa biết, trong nguyên văn không hề nhắc đến.
Khoảnh khắc bước lên vùng đất này, khí tức nóng rực phả vào mặt, như muốn làm tan chảy con người.
Hệ thống rác rưởi truyền đến nhắc nhở: [Nơi này có chút quỷ dị, cực kỳ kiến nghị ký chủ trân trọng mạng ch.ó, đừng mạo hiểm tiến vào! Kẻo c.h.ế.t yểu.]
Vậy thì tốt, nếu hệ thống ch.ó má đã nói vậy rồi, thì nhất định phải vào!
Hơn nữa, Lục sư tỷ trên vai tỏ ra cực kỳ hưng phấn, cứ nhảy nhót không ngừng, rõ ràng bên trong có thứ gì đó đang thu hút nàng.
“Khục khục khục~”
Máy kéo nhả khói đen cuồn cuộn, chạy trên vùng đất đỏ này, để lại hai vết bánh xe hằn sâu.
Chạy ròng rã hơn một canh giờ, trước mắt xuất hiện một vùng dung nham rộng lớn không thấy bờ, nham thạch nóng chảy từ từ chảy xuôi, ùng ục sủi bọt nóng.
Sư tỷ lúc này trở nên hưng phấn hơn, trong miệng phát ra tiếng kêu ư ử, xem ra đồ vật ở ngay gần đây.
[Đừng tiến lên nữa, tiến lên nữa cô sẽ c.h.ế.t đấy!]
Đối với âm thanh nhắc nhở của hệ thống, Ngôn Tiểu Ức mang một thân phản cốt biểu thị nghe cho vui thôi, không cần để ý.
Sư tỷ vèo một cái nhảy xuống khỏi vai, ngay sau đó lại gào lên một tiếng nhảy trở lại.
Còn không ngừng vẩy vẩy móng vuốt, rõ ràng là đất này hơi bỏng chân.
Ngôn Tiểu Ức nhẹ nhàng vuốt ve đầu nàng, an ủi: “Không sao, tỷ chỉ đường cho muội là được.”
Rất nhanh, dưới sự chỉ dẫn của nàng, đã tìm thấy một hang động ẩn khuất.
Nhiệt độ bên trong hang động so với bên ngoài, chỉ có hơn chứ không kém, càng đi vào trong, không gian càng rộng rãi.
Ngôn Tiểu Ức vừa c.ắ.n t.h.u.ố.c, vừa giải phóng linh lực tạo thành lá chắn, cẩn thận dò dẫm tiến lên.
May mà đan d.ư.ợ.c sư tôn cho đủ nhiều, đủ để cô tiêu hao.
Đi ước chừng hai khắc đồng hồ, cuối cùng cũng đến tận cùng hang động.
Một cây ăn quả kỳ lạ kết đầy những quả màu đỏ, lúc này đập vào mắt.
“Đó là cái gì?” Ngôn Tiểu Ức gọi hệ thống ra hỏi.
[Địa Tâm Hỏa Bồ Đề.]
