Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 575: Hả?

Cập nhật lúc: 01/04/2026 18:19

Hai Người Bạn Tốt Của Ta Đã Ngỏm Rồi Sao?

Thị trấn nhỏ trông có vẻ hơi tiêu điều, tường bao đổ nát, mặt đường lồi lõm, một chiếc xe nước cũ kỹ kêu cọt kẹt quay không ngừng, ở lối vào có hai con ch.ó già gầy trơ xương, đang nằm bẹp trên mặt đất không chút sinh khí.

Nhìn thấy Thánh Hư Tử, mũi hai con ch.ó giật giật, rất ăn ý quay đầu đi chỗ khác.

Điều này nháy mắt khiến Thánh Hư T.ử cảm thấy bị xúc phạm, 'bốp bốp' hai cước đá bay hai con ch.ó, miệng mắng c.h.ử.i: "Thứ ch.ó má không có mắt, chỉ bằng các ngươi cũng dám ghét bỏ ta?"

Giải quyết xong bọn chúng, Thánh Hư T.ử đi đến trước mặt một đứa trẻ đang nghịch bùn bên vũng nước, hống hách hỏi: "Tiểu nhi, nơi này có phải là Thiên Ngoại Thiên không?"

"Đúng vậy."

Nhận được câu trả lời khẳng định, trái tim lão lập tức buông lỏng một nửa, tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi có biết, Ngọc Quỳnh Lâu đi hướng nào không?"

"Hông bít ớ."

Không biết? Thánh Hư T.ử nhíu mày: "Vậy còn Dương Hư T.ử và Âm Hư T.ử thì sao? Ngươi đã từng nghe qua danh hiệu của bọn họ chưa?"

"Hông có."

Nghe vậy, Thánh Hư T.ử lập tức kéo dài mặt, hung dữ quát: "Phế vật! Sao ngươi cái gì cũng không biết vậy!?"

"Oa... oa!" Thằng nhóc thấy lão hung thần ác sát, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, tại chỗ bị dọa cho khóc rống lên, "Ông bắt nạt trẻ con, hu hu..."

Tiếng khóc rống của thằng nhóc, lập tức thu hút một đám quần chúng ăn dưa, vây quanh Thánh Hư T.ử bắt đầu chỉ trỏ:

"Ta nói người này sao lại thế nhỉ? Đã lớn tuổi ngần này rồi, còn đi bắt nạt một đứa trẻ con?"

"Ta nhổ vào, thật không biết xấu hổ! Làm người t.ử tế không muốn, cứ nhất quyết đòi làm ch.ó."

"Thế phong nhật hạ, theo ta thấy, loại người này nên đem đi l.ồ.ng heo dìm nước..."

"Lồng heo dìm nước thì rẻ cho hắn quá, theo ta thấy, nên ném vào hố phân dìm c.h.ế.t."

Nghe những lời bàn tán bên tai, Thánh Hư T.ử mạnh mẽ vỗ trán: Ta cũng hồ đồ thật rồi! Hỏi một đứa trẻ con làm gì chứ? Nó thì biết cái gì?

Nhìn bộ dạng căm phẫn sục sôi của mọi người, để tránh gây ra những rắc rối không cần thiết, Thánh Hư T.ử vội vàng cười bồi: "Mọi người đừng hiểu lầm, ta chỉ là trêu đùa nó thôi. Nào, tiểu nhi đừng khóc nữa, những thứ này cho ngươi."

Nói xong, lão lấy từ trong túi trữ vật ra một nắm lớn Huyền Tinh nhét vào tay thằng nhóc.

Khó khăn lắm mới dỗ dành được nó, Thánh Hư T.ử vội vàng đổi đối tượng khác để hỏi đường đến Ngọc Quỳnh Lâu.

"Ngọc Quỳnh Lâu?" Người nọ hơi sửng sốt, buột miệng thốt ra, "Một tháng trước đã bị người ta diệt rồi mà."

"Hả!? Bị... bị diệt rồi?" Nghe được tin tức này, Thánh Hư T.ử như bị sét đ.á.n.h, lảo đảo một cái, suýt chút nữa không đứng vững.

Lão có chút không tin, túm c.h.ặ.t lấy áo người nọ, "Lời này là thật?"

"Buông ra!" Người nọ gạt cái móng vuốt bẩn thỉu của lão ra, nghiêm mặt nói, "Chuyện này ầm ĩ xôn xao, ngươi không biết sao?"

Thánh Hư T.ử có chút rối loạn: "Không phải... đang yên đang lành, sao đột nhiên, nói diệt là diệt rồi?"

Hoàn toàn không có chút chuẩn bị tâm lý nào, lão thực sự có chút không thể chấp nhận nổi.

"Chọc phải người không nên chọc, bị diệt chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?" Đối phương hời hợt đáp lại.

"Ực~" Thánh Hư T.ử nuốt một ngụm nước bọt, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng lại hỏi, "Vậy còn Âm Dương Song Hư thì sao? Bọn họ thân là Đế Tôn, chắc hẳn... không sao đúng không?"

"Yên tâm, có sao!" Người nọ cười ha hả, "Hai tên súc sinh đó bị đ.á.n.h c.h.ế.t tại chỗ, một tên cũng không chạy thoát."

Âm Dương Song Hư đó tác oai tác quái ở Thiên Ngoại Thiên nhiều năm, biết tin hai tên đó c.h.ế.t, toàn bộ Thiên Ngoại Thiên phổ thiên đồng khánh, nhà nhà đều bày tiệc ăn mừng một phen.

"Vãi!" Tia hy vọng cuối cùng cứ thế tan vỡ, cho dù là Thánh Hư T.ử xưa nay luôn điềm tĩnh, cũng nhịn không được văng tục một câu.

Khoảnh khắc này lão chỉ cảm thấy trời đất sụp đổ, bản thân đã trả cái giá lớn như vậy để đến nơi này, kết quả lại nghe được tin dữ như thế!

Nỗi khổ trong lòng, ai hiểu cho đây!

"Suỵt~ Ta phát hiện, ngươi hình như rất quan tâm đến hai tên súc sinh đó nhỉ? Lẽ nào... ngươi là đồng bọn của bọn chúng?"

"Không... không có chuyện đó, ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, ngươi đừng có oan uổng người tốt." Thánh Hư T.ử vội vàng phủ nhận, lúc này, tự nhiên phải vạch rõ ranh giới với hai tên quỷ c.h.ế.t tiệt đó, kẻo rước họa vào thân.

Lão chỉnh đốn lại cảm xúc, lại hỏi, "Vậy ngươi có biết, là ai làm chuyện tốt này không?"

"Không rõ, dù sao bây giờ Ngọc Quỳnh Lâu đã đổi tên thành Lãnh Nguyệt Tông. Ồ, đúng rồi, tông chủ của bọn họ hình như tên là Huyền Thiên Cơ..."

Lãnh Nguyệt Tông? Huyền Thiên Cơ? Thánh Hư T.ử lẩm nhẩm trong lòng nhiều lần, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Trong lòng thầm nghĩ: Đây lại là ngưu quỷ xà thần từ đâu chui ra vậy? Sao nghe cũng chưa từng nghe qua?

Nhưng nghĩ lại, nếu ngay cả Âm Dương Song Hư cũng bị hắn g.i.ế.c c.h.ế.t, vậy thực lực của người này, nhất định là sâu không lường được.

Nếu có thể thuyết phục hắn ra tay, tiêu diệt Tàng Kiếm Cốc, chẳng phải dễ như uống nước sao?

Nghĩ đến đây, hy vọng trong lòng lão lại bùng cháy, cười ha hả lấy từ trong túi trữ vật ra một nắm lớn Huyền Tinh nhét vào tay người nọ: "Phiền đạo hữu chỉ đường cho ta, Lãnh Nguyệt Tông đó nên đi hướng nào? Càng chi tiết càng tốt."

Nhận được lợi lộc, người qua đường thuận tay chỉ: "Kìa, ngươi đi về hướng Đông trước tám trăm dặm, trên một sườn đồi nhỏ, có thể nhìn thấy một cây cổ thụ ngàn năm, trên đó có rất nhiều sâu lợn, con nào con nấy to chà bá! Lấy bột mì tẩm qua, thả vào chảo dầu chiên lên, ây da cái mùi vị đó..."

"Dừng dừng dừng!" Thấy hắn càng nói càng hăng, Thánh Hư T.ử vội vàng ngắt lời, "Ngươi đang nói hươu nói vượn cái gì vậy? Ta bảo ngươi chỉ đường, ngươi nói với ta chuyện sâu lợn làm gì? Ta là vì cái thứ đó mà đến sao?"

"Không phải ngươi nói càng chi tiết càng tốt sao? Ngươi còn ở đây oán trách ta à?"

"Được rồi, coi như ta sai." Thánh Hư T.ử vẻ mặt bất đắc dĩ, "Vậy ngươi nói đơn giản một chút, đừng bày ra nhiều vòng vo như vậy."

"Ngươi đi về hướng Đông trước, rồi đi về hướng Nam, sau đó lại đi về hướng Tây, ừm... gần như là đến rồi."

Cái mớ bòng bong gì thế này? Thánh Hư T.ử cảm thấy nghe như không nghe, mặt lừa kéo dài ra: "Ngươi thế này có phải lại quá đơn giản, quá qua loa rồi không?"

"Vậy ngươi rốt cuộc muốn thế nào?" Đối phương cũng có chút mất kiên nhẫn rồi.

Vẫn là lần đầu tiên gặp phải lão già khọm khó hầu hạ thế này, nếu không phải nể tình lão cho lợi lộc, thật muốn nhổ một bãi nước bọt vào mặt lão.

Thánh Hư T.ử xị cái mặt thối, giọng điệu có chút không vui: "Cái gì cần đơn giản thì đơn giản, cái gì cần chi tiết thì chi tiết một chút là được. Ít nhất ngươi cũng phải để ta nghe hiểu chứ?"

"Nói sớm đi! Loại chuyện này ngươi phải nói sớm chứ! Đây không phải là lãng phí thời gian của ta sao? Thật là phục rồi." Người nọ lầm bầm một hồi, tiếp tục chỉ đường cho lão, "Chú ý nghe này, ngươi đi ra từ bên kia, sau đó một đường đi về hướng Đông.

Nhìn thấy cây cổ thụ đầy sâu lợn đó, đừng do dự lập tức đi về hướng Bắc, trên đường có rất nhiều cây đào lông, trên đó cũng có sâu lợn, nhưng không béo bằng phía trước, không thích hợp để chiên dầu, cá nhân ta cực kỳ đề xuất ăn sống, loại để cả vỏ ấy..."

"Ây da, lão t.ử thật mẹ nó phục rồi!" Thánh Hư T.ử có chút tức giận, túm lấy cổ áo người nọ gầm lên, "Ngươi rốt cuộc có mang não không vậy? Có thể nắm bắt trọng điểm được không? Hả? Ngươi nói với ta cái rắm sâu lợn à!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 574: Chương 575: Hả? | MonkeyD