Mới Vào Đã Bị Giết 99 Lần, Ta Trực Tiếp Phát Điên Tại Chỗ - Chương 592: Cô Ấy, Dường Như Đã Từng Đến
Cập nhật lúc: 01/04/2026 18:21
Thật là một đám tiểu nhân bỉ ổi không nói võ đức!
Đối mặt với sự vây công của nhiều người, Thiên Đạo hóa thân đâu dám khinh suất, sắc mặt trầm xuống: “—— Cực Ảnh Thức!”
Tốc độ đột nhiên tăng lên gấp mấy lần, trong lúc né tránh đủ loại công kích, toàn bộ sự chú ý của hắn đều tập trung lên người Ngôn Tiểu Ức.
Tất cả đều do con tiện nhân này giở trò quỷ, đã ở trong bụng linh sủng của cô ta, vậy thì chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t chính cô ta, ván cờ này có thể phá giải!
Nghĩ đến đây, hắn c.ắ.n răng, c.ắ.n răng chịu đựng đủ loại sát thương ma pháp và vật lý, đẩy tốc độ lên mức tận cùng, lao thẳng về phía Ngôn Tiểu Ức.
Mắt thấy sắp đắc thủ, lại bị một ngọn núi thịt hình người chặn lại.
Minh Không hai tay chắp lại, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ như Phật sống: “A Di Đà Phật, có tiểu tăng ở đây, ngươi đừng hòng làm hại sư muội nhà ta!”
“Ngươi muốn c.h.ế.t!” Thiên Đạo hóa thân giận dữ, một đạo chỉ ấn dốc toàn lực oanh tạc về phía Minh Không.
“Ầm ầm~” Tiếng nổ vang trời lở đất, thân hình to lớn của Minh Không cũng vào khoảnh khắc này ầm ầm ngã xuống, làm dấy lên một màn bụi bặm.
“Hừ, không biết tự lượng sức mình! Bản tọa muốn g.i.ế.c cô ta, ai có thể cản được? Trước đó không dùng sức, các ngươi lại thực sự tưởng ta không có thực lực...”
Lời còn chưa dứt, một màn vả mặt liền theo sau.
Minh Không vốn dĩ đã ngã xuống, vậy mà lại phủi m.ô.n.g đứng lên, hơn nữa Phật quang trên người càng thêm rực rỡ!
Hắn nhếch miệng cười một tiếng: “Ha ha, ngại quá, làm ngươi thất vọng rồi! Lần sau nhớ dùng sức thêm chút nữa.”
“Ngươi...” Thiên Đạo hóa thân lời còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, cảm giác nguy cơ mãnh liệt từ phía sau ập tới, hắn nghiêng người vội vàng né tránh.
Ánh sáng lạnh lẽo xẹt qua, làm dấy lên một vệt m.á.u tươi.
Nhìn vết thương trên cánh tay, Thiên Đạo hóa thân lập tức sắc mặt xanh mét, hận thù nhìn về phía Độc Cô Túy vừa ra tay: “Ngươi lại dám làm ta bị thương!?”
Hắn đã không nhớ rõ bao nhiêu năm rồi, chưa từng bị thương qua, lập tức cảm thấy rất mất mặt.
Độc Cô Túy cười nhạt: “Kiếm của ta rất nhanh, ngươi đã không còn chi khu vô địch, tiếp theo phải cẩn thận rồi!”
“Các huynh đệ, c.h.é.m c.h.ế.t hắn!”
Ngôn Tiểu Ức vung tay hô to, đám người lần nữa phát động tấn công, đáng thương cho Thiên Đạo hóa thân ở phương thiên địa này bị hạn chế rất lớn, căn bản không phát huy được toàn bộ thực lực, rất nhanh liền bị đ.á.n.h cho toàn thân đầy thương tích.
Không ổn! Cứ tiếp tục như vậy, e rằng thực sự sẽ bỏ mạng tại đây!
Thiên Đạo hóa thân vừa tức vừa giận: “Các ngươi... Đám tiểu nhân vô danh các ngươi, dùng âm mưu quỷ kế hại ta, lại còn không nói võ đức, lấy nhiều h.i.ế.p ít! Đây tính là bản lĩnh gì? Có dám thả ta rời khỏi nơi này, đường đường chính chính đ.á.n.h một trận...”
Ngôn Tiểu Ức trợn trắng mắt: “Bản thân ngươi ngu ngốc, lại còn coi người khác cũng là kẻ ngu sao?”
Ta vất vả lắm mới đưa được ngươi vào đây, làm sao có thể thả ngươi rời đi? Thực sự tưởng mình là con người, thì ai cũng phải chiều chuộng ngươi sao?
Ngay sau đó vung tay lên, “Thêm chút sức, tiễn hắn đi!”
“Dừng tay!” Thiên Đạo hóa thân c.ắ.n răng, khuôn mặt tràn đầy không cam lòng nói, “Lần này coi như ta nhận thua, chuyện này đến đây là kết thúc. Bản tọa có thể đáp ứng các ngươi, từ nay về sau, chuyện của hai giới các ngươi, ta không can thiệp nữa!”
Ngôn Tiểu Ức liếc hắn một cái: “Nói thật, ta vẫn thích dáng vẻ kiệt ngạo bất tuần trước kia của ngươi hơn. Đường đường là Thiên Đạo hóa thân, thế này đã hèn rồi sao? Cốt khí của ngươi đâu?”
Trong lời nói tràn đầy ý tứ trào phúng, sắc mặt Thiên Đạo hóa thân lần nữa trầm xuống: “Ngôn Tiểu Ức! Ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu! Ta cho ngươi thể diện rồi đúng không?”
Lần đầu tiên trước mặt mọi người chịu nhún nhường, vốn dĩ đã uất ức, con tiện nhân này vậy mà lại còn dám được nước lấn tới! Thực sự khiến hắn tức giận vô cùng.
Nào ngờ Ngôn Tiểu Ức căn bản không nể mặt, hất cằm lên: “Ta cần ngươi cho sao? Ngươi tưởng ai cũng không biết xấu hổ như ngươi à?”
“Ngươi!” Thiên Đạo hóa thân bị chọc tức đến mức hai mắt đỏ ngầu, c.ắ.n c.h.ặ.t c.h.â.n răng hận thù nói, “Bản tọa ở đây khuyên ngươi một câu, dừng tay tại đây, ta còn có thể bỏ qua chuyện cũ...”
“Vậy ngươi rộng lượng phết nhỉ!” Ngôn Tiểu Ức bĩu môi, “Chỉ tiếc là, ta là người bụng dạ hẹp hòi, hôm nay hoặc là ngươi c.h.ế.t, hoặc là ta vong!”
Chuyện đã đến nước này, làm sao có thể còn chỗ để hòa hoãn?
Nếu như cứ thế thả hổ về rừng, ai biết được sau này hắn sẽ dùng thủ đoạn gì để đối phó với mình.
“Nói như vậy, ngươi nhất quyết muốn không c.h.ế.t không thôi sao? Đã suy nghĩ kỹ hậu quả của việc làm này chưa!”
“Ngại quá, người trẻ tuổi làm việc, chưa bao giờ suy nghĩ hậu quả! Ta chỉ biết, ngươi không c.h.ế.t, ta không yên!”
“Được được được! Rất tốt!” Thiên Đạo hóa thân triệt để nổi giận, “Đã như vậy, thì bản tọa hôm nay sẽ cho các ngươi kiến thức một chút, thế nào gọi là sức mạnh thực sự! Tới đi! —— Thiên địa đồng tịch, hỗn độn quy nhất!”
Sắc mặt Lãnh Thanh Tuyết đột biến: “Không ổn! Hắn đây là muốn đồng quy vu tận với chúng ta! Tất cả quy về hỗn độn, Thiên Đạo cũng có thể tái sinh!”
“Không sao.” Ngôn Tiểu Ức vẻ mặt bình tĩnh vỗ vỗ mu bàn tay cô, “Để hắn biểu diễn trước, chúng ta cứ coi như là xem kịch đi.”
Giọng nói của Thiên Đạo hóa thân hô rất vang dội, khí thế cũng rất đủ, đáng tiếc đợi nửa ngày cũng không có bất cứ chuyện gì xảy ra.
Hắn vẻ mặt không thể tin nổi nhìn hai bàn tay mình: “Chuyện này... Sao lại thế này? Tại sao ta không thể điều động sức mạnh thiên địa cho ta sử dụng?”
“Hừ!” Ngôn Tiểu Ức hừ nhẹ một tiếng, lên tiếng mỉa mai, “Nói ngươi ngốc, ngươi đúng là một chút cũng không thông minh. Ở địa bàn của ta, còn vọng tưởng điều động sức mạnh thiên địa? Đã qua sự cho phép của ta chưa!
Tất cả quy tắc ở đây, là do ta quyết định! Được rồi, giờ lành đã đến! Mọi người, tiễn hắn lên đường!”
“G.i.ế.c!”
Trì Vũ: “Tru Thiên Kiếm Ý, đến lúc phát huy tác dụng rồi!”
Ngôn Tiểu Ức: “Thêm ta một vé, Lục Thiên Kiếm Ý! —— Mở!”
Vân Điệp: “Trùng hợp quá, ta còn có Phần Thiên Kiếm Ý!”... Trong lúc nhất thời, kiếm ý cùng xuất hiện.
“A!”
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương vang vọng chân trời, Thiên Đạo hóa thân liều mạng gào thét, “Khốn kiếp! Ta chính là Thiên Đạo, tồn tại chí cao vô thượng!... Đám giun dế các ngươi sao dám đối xử với ta như vậy!?
Làm trái ý trời, các ngươi tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp! Ư... A! Dừng tay, mau dừng tay!”
Ngôn Tiểu Ức cười nhạt: “Kết cục của chúng ta thế nào không phiền ngươi bận tâm, có thời gian rảnh rỗi đó thì hãy lo lắng cho bản thân mình đi.”
Trong lúc nói chuyện, cô một kiếm đ.â.m đối phương xuyên tim, cùng lúc đó, lại là mấy thanh lợi nhận đồng thời đ.â.m xuyên cơ thể hắn.
‘Rắc rắc rắc rắc’ đủ loại v.ũ k.h.í, đ.â.m tới đ.â.m lui trên người hắn, giống như hiện trường lăng trì.
“Không! Các ngươi... Không thể đối xử với ta như vậy... Nếu như ta c.h.ế.t, không còn Thiên Đạo kiềm chế, mấy phương thiên địa này sẽ triệt để đại loạn! Mà các ngươi chính là tội nhân thiên cổ! Chắc chắn sẽ lưu xú vạn niên...”
“Thị phi công tội, ngươi cảm thấy ta sẽ quan tâm sao? Danh tiếng? Ta đã sớm không cần nữa rồi!” Trong lúc nói chuyện, thanh kiếm trong tay Ngôn Tiểu Ức giống như vặn ốc vít, điên cuồng vặn vẹo.
“Mẹ nó, thanh m.á.u của ngươi dày phết nhỉ! Như vậy mà vẫn không c.h.ế.t?”
“Ta... Ưm~”
Thiên Đạo hóa thân còn muốn nói thêm gì đó, Ngũ sư huynh Phục Truy quả quyết sử dụng siêu cấp cấm ngôn thuật với hắn —— nhét tất thối vào miệng.
“Nghe phiền phức quá! Mọi người tiếp tục, đừng dừng lại!”
Một hơi g.i.ế.c suốt bảy ngày bảy đêm, tên kia cuối cùng cũng không còn động tĩnh.
Để đề phòng vạn nhất, dưới sự đề nghị của Ngôn Tiểu Ức, quất xác hắn, nghiền xương hắn, rải tro hắn, luyện hồn hắn.
Cho đến khi triệt để tiêu tán, mới chịu dừng tay.
Làm xong tất cả những chuyện này, trở lại thế giới bên ngoài, mọi người nhìn nhau cười: “Cuối cùng, cũng kết thúc rồi!”
Chỉ có Lãnh Thanh Tuyết chân mày nhíu c.h.ặ.t, nhìn về phía chân trời thấp giọng lẩm bẩm: “Nhưng ta luôn cảm thấy, vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.”
Giọng nói của cô vừa dứt, chân trời truyền đến một tiếng vang lớn, một vòng xoáy hố đen khổng lồ xuất hiện từ hư không.
Mọi người kinh hãi: “Đó là...?”
Một bàn tay đen kịt, mang theo oán niệm vô tận, với thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai trộm chuông kêu leng keng không nhường ai thế giới tràn ngập tình yêu ngươi không có cửa thương lượng cơ học lượng t.ử, chộp về phía Lãnh Thanh Tuyết.
“Tuyết Bảo, mau tránh ra!” Nhận thấy nguy hiểm, Ngôn Tiểu Ức ra tay bảo vệ cô ở phía sau, mà bản thân mình lại bị bàn tay kia, kéo vào trong vòng xoáy hố đen.
“Ngôn Bảo!”
“Tiểu Ức!”
“Ha ha ha ha!” Giọng nói âm lãnh vang vọng giữa đất trời, “Ta biết ngay mà, ngươi nhất định sẽ c.h.ế.t thay cô ta! Ngôn Tiểu Ức! Hại ta đến bước đường này, vậy thì ngươi hãy đến chôn cùng ta đi!”
Giọng nói tiêu tán, khí tức của Ngôn Tiểu Ức cũng theo đó triệt để biến mất.
Đất trời khôi phục lại màu sắc, linh phong thổi qua, làm dấy lên từng mảng bụi bặm.
Mà cô, dường như chưa từng đến thế giới này...
