Món Quà Cuối Cùng - Chương 1
Cập nhật lúc: 31/08/2026 07:01
Thang máy tầng cao nhất của tập đoàn Thẩm Thị vừa "ting" một tiếng mở ra.
Tiêu Nhược Thủy còn chưa kịp bước ra thì đã thấy một nữ trợ lý đứng chờ sẵn, váy đen, tóc b.úi gọn, eo thon, nụ cười đúng chuẩn sách giáo khoa.
Cô ta cúi người chín mươi độ. "Thẩm phu nhân, Thẩm tổng đang đợi cô ở trong văn phòng."
Tiêu Nhược Thủy tháo kính râm, kẹp giữa hai ngón tay, ánh mắt quét từ trên xuống dưới một lượt.
"Mặt mới?"
Nữ trợ lý ngẩn một giây rồi gật đầu. "Dạ, em vừa được điều lên phòng thư ký tổng ạ."
Tiêu Nhược Thủy lướt qua cô ta, gót giày nện xuống nền đá lạnh nghe rất rõ.
Đến trước cửa mới dừng lại, không quay đầu.
"Nhớ cho kỹ. Về sau gọi tôi là Tiêu tiểu thư. Hai chữ Thẩm phu nhân, tôi nghe ch.ói tai."
Cô ta sững lại. Đến khi định thần thì người đã đứng trước cánh cửa gỗ nâu chạm trổ.
Tiêu Nhược Thủy không gõ. Đẩy thẳng vào.
Cạch.
Cửa vừa khép, cổ áo đã bị túm c.h.ặ.t.
Thẩm Yến Nam nhấc bổng cô lên, gót cao gần như rời đất, rồi quăng mạnh về sau.
Lưng đập vào tường. Mắt tối một cái.
Chưa kịp thở, một xấp ảnh từ trên cao trút xuống, đập vào mặt vào vai, rơi trắng xóa quanh chân.
Trong ảnh là hắn và Hứa Tinh. Góc quán, đĩa sushi, tay hắn gắp đồ cho cô ta.
Bàn tay hắn bóp lên vai cô, rất mạnh.
"Tiêu Nhược Thủy!" Giọng hắn đè rất thấp, từng chữ đều như d.a.o. "Em làm người có giới hạn không? Chụp lén thì thôi, em còn gửi thẳng về nhà bố mẹ cô ấy. Em bị điên à?"
Cô ho hai tiếng, dựa vào tường.
Một lúc sau mới đứng thẳng dậy, phủi váy, đi đến sofa ngồi xuống, bắt chéo chân.
Ống tay áo ren bị xộc, cô kéo lại từng chút, mắt không nhìn hắn.
"Cô ta đáng đời."
"Cái gì?"
Hắn chỉ thẳng vào cô, n.g.ự.c phập phồng. "Em còn lương tâm không? Tôi với Hứa Tinh chỉ ăn vài bữa cơm. Em làm loạn cái gì?"
Tiêu Nhược Thủy ngẩng lên. Mắt đen, rất tĩnh.
"Không làm loạn. Tôi vui."
Bốp.
Chậu cây trên bàn bị hắn hất đổ. Đất văng tung tóe.
Cô lấy điện thoại ra, bật sáng rồi tắt, bật rồi tắt, như đang g.i.ế.c thời gian.
Nắm đ.ấ.m của hắn dừng ở ngay trước mũi cô. Cái tát giơ lên, gió quất qua tóc, rồi lại hạ xuống.
Cô không chớp mắt.
Đến khi thấy hắn sắp nổ, cô mới ném điện thoại sang bên, ngước lên, nhìn thẳng.
Trong phòng chỉ còn tiếng điều hòa.
Một phút.
Hai phút.
Cuối cùng vẫn là hắn quay mặt đi trước.
Thẩm Yến Nam đứng trước cửa kính, lưng quay về phía cô. Giọng khàn đi.
"Tiểu Thủy, Hứa Tinh đắc tội gì em? Tôi nói bao nhiêu lần rồi, tôi với cô ấy không có gì. Những người trước đây cũng vậy."
"Em bảo không yêu tôi. Vậy tại sao cứ làm mấy chuyện này? Khiến tôi cứ tưởng..."
" Tưởng tôi yêu anh?" Cô cười rất nhẹ. "Đừng tự đa tình."
"Anh hủy cuộc đời tôi. Anh nghĩ tôi sẽ ngồi yên nhìn anh sống tốt?"
"Tôi không những muốn làm loạn. Tôi còn mong anh yêu Hứa Tinh thật. Yêu đến c.h.ế.t đi sống lại. Như thế tôi mới được giải thoát."
Hắn không đáp. Chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y trên bệ cửa sổ.
Tiêu Nhược Thủy đứng dậy. Gót giày gõ từng bước đến sau lưng hắn.
Cô đưa tay, phủi một hạt bụi không hề có trên vai áo hắn.
Hắn quay lại. Nhìn cô.
Cô mỉm cười. Ngón tay sơn đỏ thẫm bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của hắn.
Từ trên xuống. Rất chậm.
Không khí trong phòng đặc quánh.
Mùi nước hoa của cô trộn với mùi gỗ và giấy.
Thẩm Yến Nam nhìn cô.
Trán trắng. Mi dài. Mắt không chớp. Môi hồng mím lại.
Lúc này cô không còn gai. Ngoan đến lạ.
Giống hệt cô gái năm đó trong thư viện, áo sơ mi trắng, tóc buộc thấp, ngồi đọc sách dưới đèn.
Mùi oải hương nhàn nhạt năm xưa như quay lại.
Tim hắn đau. Đau từng đợt, dày đặc.
Hắn ghét cô bây giờ. Lạnh. Châm chọc. Không quan tâm.
Hắn nhớ cô trước đây. Sạch. Bướng. Sống vì mình.
Và chính hắn đã biến cô thành thế này.
Không thể trách ai.
Nhưng nếu năm đó hắn không làm, cô sẽ lấy người khác.
Sẽ cười với người khác. Sẽ gọi tên người khác.
Hắn không chịu được.
Vì thế hắn chọn cách tệ nhất để giữ cô lại.
Ngón tay cô dừng ở cúc cuối.
Cô ngẩng đầu, giọng rất nhỏ.
"Đau không?"
Hắn nhắm mắt. "Không bằng em."
Cô rút tay về. Lùi một bước.
"Vậy thì tốt. Chúng ta hòa."
"Không hòa được." Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào cô. "Em muốn tôi buông, tôi không buông. Em muốn tôi yêu người khác, tôi làm không được."
Tiêu Nhược Thủy nhặt kính râm lên đeo vào.
"Không buông cũng được. Không yêu cũng được."
"Tôi chỉ cần anh nhớ một chuyện. Lần sau anh còn ăn cơm với ai, tôi sẽ còn làm loạn."
Cô xoay người đi ra cửa.
Tay đặt lên nắm cửa thì dừng lại.
"À, dặn trợ lý mới của anh học thuộc. Đừng gọi sai chức danh nữa. Tôi không gánh nổi hai chữ Thẩm phu nhân."
Cửa đóng lại.
Trong phòng chỉ còn tiếng lá cây rơi và tiếng điều hòa.
Thẩm Yến Nam ngồi bệt xuống sàn, giữa đống ảnh.
Hắn nhặt một tấm lên.
Trong ảnh, cô đứng rất xa, sau một cái cột. Ống kính mờ.
Nhưng ánh mắt cô nhìn về phía hắn rất rõ.
Hắn bật cười. Rất khẽ.
"Tiểu Thủy."
"Em nói em không yêu."
"Vậy tại sao hôm đó lại đứng đó ba tiếng đồng hồ chỉ để chụp mấy tấm này?"
Ngoài cửa, Tiêu Nhược Thủy dựa lưng vào tường.
Kính râm che mất mắt.
Cô hít một hơi, rồi lại thở ra.
Nữ trợ lý lúc nãy vẫn đứng ở đó, không dám nhúc nhích.
Thấy cô ra, vội cúi đầu. "Tiêu... Tiêu tiểu thư."
Tiêu Nhược Thủy liếc cô ta.
"Thông minh đấy."
"Về nói với Thẩm tổng. Hợp đồng ly hôn tôi đã ký rồi. Để trên bàn."
"Ông ta muốn xé thì xé. Muốn ký thì ký. Tôi không rảnh chơi nữa."
Nói xong cô đi thẳng vào thang máy.
Cửa khép lại.
Bên trong văn phòng, Thẩm Yến Nam nhìn cánh cửa rất lâu.
Rồi cúi xuống, nhặt từng tấm ảnh.
Tấm nào cũng là hắn. Tấm nào cũng có cô đứng ở góc.
Hắn bóp c.h.ặ.t tấm ảnh trong tay.
"Tiểu Thủy, em nói không rảnh."
"Vậy tại sao ba năm nay, ngày nào em cũng rảnh để nhìn tôi?"
