Một Bát Tuyết - Chương 9
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:31
Hai đứa trẻ đều đã biết những bài văn nổi tiếng bên ngoài mang tên Trần Chiêu Viễn thực chất đều do Tạ phu nhân viết.
Nhưng Tạ phu nhân đã mất.
Không còn chứng cứ.
Trần Chiêu Viễn cũng sẽ không bao giờ thừa nhận.
Mọi chuyện chỉ có thể chấm dứt như vậy.
…
Lại một mùa đông tuyết lớn.
Ta vào cung chúc thọ Thái hậu.
Nghe nói ta và Trần Chiêu Viễn đã trở mặt, Thái hậu liền hỏi nguyên nhân.
Ta không giấu giếm.
Sau khi nghe xong, Thái hậu tức giận đến mức ném vỡ chén trà.
“Thật quá đáng!”
Lâm Thái phi lại chẳng hề bất ngờ.
“Ta đã sớm nói Trần Chiêu Viễn không phải người tốt rồi.”
“Nhìn mặt hắn đã thấy đầy vẻ gian xảo.”
Nói xong nàng lại khuyên ta hòa ly.
Thái hậu cũng cho rằng nếu không sống nổi nữa thì chia tay cũng được.
Cùng lắm trở về cung.
“Hoàng đế giờ cũng đã làm phụ thân.”
“Mấy năm nay quan hệ giữa nó và ai gia đã hòa hoãn hơn nhiều.”
“Nếu ngươi quay về cung, chắc hẳn nó cũng sẽ không làm khó ngươi.”
Lâm Thái phi lập tức ngắt lời.
“Khoan đã.”
“Bệ hạ mới yên ổn được mấy năm.”
“Nếu giờ để Di Trân hòa ly rồi quay về cung…”
“E rằng lại có người bắt đầu làm loạn.”
Ta nhìn Lâm Thái phi.
Mơ hồ nhận ra điều gì đó nhưng không nói ra.
Hiện tại ta vẫn chưa có ý định hòa ly.
Ta dồn hết tâm sức vào việc viết sách.
Rất ít khi ra ngoài.
…
Đệ đệ ta thi đỗ Trạng nguyên.
Cả nhà cũng chuyển tới kinh thành.
Còn có cả muội muội.
Nó trạc tuổi Nhị cô nương.
Là đứa trẻ được sinh ra sau khi ta vào cung.
Thậm chí còn không biết mình có một người tỷ tỷ.
Phụ mẫu ta chưa từng nhắc về ta trước mặt nó.
Lần đầu gặp ta, nó tò mò vô cùng.
“Tỷ tỷ.”
“Không ngờ muội lại có một vị tỷ tỷ.”
“Nếu sớm biết tỷ ở kinh thành, muội đã viết thư cho tỷ rồi.”
Mẫu thân ôm lấy muội muội, vẻ mặt đầy yêu thương.
“Sau khi con vào cung, mỗi lần ta và phụ thân con nhắc tới con đều khóc.”
“Khóc đến mức mắt sắp mù luôn rồi.”
“Về sau trong nhà không ai nhắc tới con nữa, rồi sau đó mới sinh thêm một đứa con gái.”
“Quế Quế từ nhỏ đã được ta và phụ thân con nuông chiều.”
“Ba ngày không đ.á.n.h là leo lên mái nhà.”
“Nhỏ xíu đã chạy theo ca ca tới học đường…”
Mẫu thân thao thao bất tuyệt kể chuyện của đệ đệ và muội muội.
Ta chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Năm ta thành thân, muội muội bị bệnh đậu mùa.
Vốn dĩ phụ mẫu cũng không định tới dự hôn lễ.
Hơn nữa…Quế Quế vốn là nhũ danh của ta.
…
Hai đứa trẻ đều đã mười bốn tuổi.
Không thể nhét cháu gái nhà mẹ đẻ vào làm thiếp, Trần lão phu nhân lại mua một cô nương trẻ trung xinh đẹp về phủ.
Rồi đưa cho Trần Chiêu Viễn làm thiếp.
Ta biết bà cố ý làm vậy để chọc tức ta.
Mấy năm nay quan lộ của Trần Chiêu Viễn vô cùng thuận lợi.
Cuối cùng hắn cũng nhận cô nương đó vào phòng.
Chỉ sai người tới báo cho ta một tiếng.
Bảo ta tới uống trà của thiếp thất.
Xuân Lan bất bình thay ta.
“Phu nhân.”
“Lão gia thật quá đáng.”
Ta lại thấy chẳng có gì đáng để tâm.
Ninh di nương quỳ xuống dâng trà.
Đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào ta.
“Là tỷ.”
Ta sửng sốt.
“Chúng ta từng quen nhau sao?”
Ninh di nương nói:
“Tỷ tỷ.”
“Năm đó trên phố, muội suýt bị xe ngựa đ.â.m vào.”
“Chính tỷ đã cứu muội.”
Ta lập tức nhớ ra.
Chính là ngày đầu tiên ta gặp Trần Chiêu Viễn.
“Thì ra là muội.”
“Không ngờ đã lớn thế này rồi.”
Trần Chiêu Viễn vòng tay ôm lấy Ninh di nương.
Không muốn ta tiếp xúc với nàng.
Thậm chí còn không cho nàng tới Tồn Tuyết đường.
Canh giữ rất nghiêm.
Có vài lần ta ra ngoài.
Từ xa đã nhìn thấy Ninh di nương bị người của Trần Chiêu Viễn trông chừng.
Đôi mắt nàng ngập nước nhìn ta như đang cầu cứu.
Ta bảo Xuân Lan dẫn người canh gác đi chỗ khác.
Sau đó mới hỏi nàng:
“Muội tên gì?”
“Tố Tâm.”
“Bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mười bốn.”
Bằng đúng tuổi của Đại lang quân.
“Người nhà của muội đâu?”
“Sao họ nỡ bán muội đi?”
Giọng Ninh Tố Tâm rất nhỏ.
“Nhà nghèo.”
“Không nuôi nổi đệ đệ và muội muội nên đã bán muội.”
Sau đó rất nhiều lần ta cùng Nhị cô nương thả diều.
Dạy nàng làm thơ.
Ninh Tố Tâm đều đứng từ xa nhìn chúng ta.
Ta bảo Xuân Lan gọi nàng tới.
Nàng không dám.
Ta đành tự mình đi gọi.
Vừa nắm lấy cánh tay nàng, Ninh Tố Tâm đã đau đến hít mạnh một hơi.
Trên cánh tay đầy những vết bầm tím.
“Lão gia đ.á.n.h sao?”
Người đầu tiên ta nghĩ tới chính là Trần Chiêu Viễn.
Ninh Tố Tâm không nói gì.
Sự im lặng chính là câu trả lời.
Ta vốn chỉ nghĩ Trần Chiêu Viễn là kẻ ích kỷ, hèn hạ.
Không ngờ hắn còn đ.á.n.h người.
“Tại sao?”
Ninh Tố Tâm dè dặt nhìn sắc mặt ma ma hầu hạ.
Lấy hết can đảm mới nói:
“Lão gia…”
“Lão gia không cho muội nhìn tỷ.”
“Tỷ tỷ…”
“Xin tỷ cứu muội.”
…
Ta đưa Ninh Tố Tâm về Tồn Tuyết đường bôi t.h.u.ố.c.
Nàng nói riêng với ta rất nhiều chuyện.
Trần Chiêu Viễn bắt nàng gọi hắn là:
“Chiêu Viễn ca ca.”
Còn gọi nàng là:
“Vinh nhi.”
Ta càng nghe càng thấy ghê tởm.
Nhìn kỹ dung mạo của Ninh Tố Tâm.
Ta luôn cảm thấy nàng rất giống một người.
Cho đến khi nhìn thấy bức họa của Tạ phu nhân trong phòng Nhị cô nương.
Ta mới hiểu ra.
Ninh Tố Tâm giống Tạ Văn Vinh.
Rất giống.
Sau khi Trần Chiêu Viễn đi làm việc công trở về, biết ta đã đưa Ninh Tố Tâm tới Tồn Tuyết đường, hắn lập tức tới đòi người.
Trước đó ta đã hỏi Ninh Tố Tâm:
“Nếu lão gia tới tìm muội.”
“Muội có muốn quay về với hắn không?”
Nàng lắc đầu.
Ta cũng đã nói cho nàng biết:
“Ta chuẩn bị hòa ly với lão gia rồi.”
…
Trước đó không lâu, ta từng gặp bệ hạ và Hoàng hậu đang vi hành xuất cung.
Bệ hạ sững người hồi lâu.
Nhất thời không biết nên gọi ta thế nào.
Trương Văn Viễn tìm cớ đưa Hoàng hậu rời đi.
Đến lúc ấy bệ hạ mới mở miệng.
Giọng hắn khàn khàn, khó nhọc:
“Di Trân tỷ tỷ.”
Hắn đã trưởng thành rồi.
