Một Kiếm Bình Sinh, Một Đời Ước Hẹn - Chương 6
Cập nhật lúc: 01/08/2026 13:01
Quý Bồi cũng liếc ta một cái. Ngay cả gã cũng nhận ra tâm trạng bất ổn của ta gần đây, nên cơ bản chẳng buồn tìm cớ gây sự nữa, lẳng lặng ngồi vào vị trí đ.á.n.h xe.
Ta chỉ là đang hoài nghi về quá nhiều thứ trên đời này.
Khi xe ngựa đi đến giữa phố trung tâm, đột nhiên một mũi tên xé gió lao thẳng về phía rèm che. Quý Bồi định đưa tay cản nhưng bị ta một cước đá văng ra, đồng thời vung kiếm hất văng mũi tiễn.
Dù hổ khẩu không bị thương, nhưng ta đã cảm nhận được một cơn đau xé tâm can — đó là tên b.ắ.n ra từ trọng nỏ . Với thực lực của Quý Bồi, nếu gã cố đỡ mũi tên đó thì giờ này đã mất mạng rồi.
Ám vệ của An Ngân Châu lập tức tản ra tìm kiếm kẻ thủ ác. Quý Bồi ném cho ta một cái nhìn biết ơn rồi gật đầu ra hiệu. Đột ngột từ các lầu cao hai bên đường, vô số bóng người xuất hiện.
Tất cả đều lăm lăm trọng nỏ trên tay, vừa ló đầu ra đã lập tức nhắm b.ắ.n.
Trước cơn mưa nỗ tiễn dày đặc, ta không chút do dự lao thẳng vào trong toa xe.
Xe ngựa của An Ngân Châu ngay từ khi thiết kế đã tính đến việc phòng thủ trọng nọ, nên lớp trong cùng có lót thép bảo vệ.
Hắn thấy ta lao vào cũng chẳng hề ngạc nhiên, hẳn là đã nhìn thấu tình hình qua khe cửa. Lúc này hắn đã gạt cơ quan khóa c.h.ặ.t cửa sổ và cửa chính, thuận tay ấn người ta nằm rạp xuống.
Cánh cửa sổ vốn không quá kiên cố, những tiếng "bập bập" trầm đục vang lên liên hồi, chiếc xe rung chuyển dữ dội. Những mũi tiễn từ bên ngoài đ.â.m xuyên qua nhiều kẽ hở, sượt qua làm đứt một lọn tóc của ta.
Nếu không nhờ An Ngân Châu nhanh tay, có lẽ cái đầu này của ta đã lìa khỏi cổ rồi.
Sắc mặt ta tái đi vì giận dữ. Hắn thản nhiên nói: "Xem ra bọn chúng đã chuẩn bị rất kỹ."
Ta định đẩy hắn ra, nhưng trớ trêu thay, hai mũi tên b.ắ.n vào từ hai phía lại giao nhau thành một hình tam giác nhỏ, găm c.h.ặ.t vào thành xe, kẹt đúng chỗ của ta và hắn. Ta đành phải co người như một con sâu, nỗ lực gạt bỏ đống nỏ tiễn hỗn loạn đang chắn lối.
Đám sát thủ kia nhắm b.ắ.n cực chuẩn vào các ô cửa. Dù An Ngân Châu đã cố ấn ta xuống và ta cũng đã thu mình lại hết cỡ, nhưng khi đưa tay lên, ta vẫn chạm phải m.á.u tươi.
Hai mũi tên lần lượt sượt qua đùi phải và bắp chân trái của ta, vết thương không quá sâu nhưng cũng chẳng nhẹ, may mà chưa chạm đến gân cốt.
An Ngân Châu vốn đã có sự phòng bị, hắn sớm thu mình vào góc khuất, chỉ vì cứu ta vào mà chậm trễ đôi chút nên bị sượt qua cánh tay.
Ta lập tức điểm huyệt cầm m.á.u, xé vải áo băng bó tạm thời rồi xoay người xách kiếm lao ra ngoài.
Trọng nỏ tuy uy lực vô song nhưng nhược điểm cũng rất rõ ràng: không thể b.ắ.n liên tục, máy nỏ cần bảo trì mới sử dụng lại được, vả lại giá thành đắt đỏ, vật liệu quý hiếm. Huy động được mười mấy chiếc nỗ như thế này quả là một quân bài cực lớn của đối phương.
Bởi nếu không có chiếc xe ngựa này che chắn, dù ta có là bậc Đại tông sư giang hồ thì cũng đã bỏ xác tại đây rồi.
An Ngân Châu định nói gì đó, nhưng ta đã gạt phăng đống tiễn rồi vọt ra ngoài.
Trận thế lần này thực sự kinh hồn, số kẻ đột phá được vòng vây ám vệ có tới hơn mười người, kẻ nào kẻ nấy đều là cao thủ với thái dương lồi lên rõ rệt.
Vừa thấy ta lộ diện, bọn chúng lập tức cảnh giác, đồng loạt chĩa kiếm về phía ta. Nhưng có lẽ thấy ta mình đầy m.á.u, đôi chân lại dính thương tích, nhuệ khí của chúng tăng lên rõ rệt.
An Ngân Châu cũng nhảy xuống xe, nói với ta một câu: "Đứng yên đó." Rồi hắn trở tay tước lấy bội kiếm của ta để nghênh địch.
Nhân số sát thủ tuy đông nhưng toàn cao thủ, chỉ có điều chưa đạt đến mức "đỉnh cao nhân giới". Ta nhận ra bọn chúng không giống Thẩm Vân hay người của Chỉ Hư, mà giống người do các đối thủ đảng phái của An Ngân Châu phái đến hơn.
Dù An Ngân Châu là bậc đỉnh cao nhân giới, nhưng ở cảnh giới đó, chỉ cần ba bốn cao thủ nhất lưu cũng đủ để kìm chân hắn. Thế nên, phần lớn sát thủ sau khi thoát khỏi ám vệ đều ồ ạt nhắm vào ta mà lao tới.
Đông thì đông thật, nhưng chúng không thể cùng lúc ra tay, tối đa chỉ có bốn năm kẻ cùng áp sát, nếu nhiều hơn thì chiến cục sẽ rối loạn ngay. Chúng để lại vài kẻ dùng chiến thuật "xa luân chiến" để tiêu hao sức lực An Ngân Châu, số còn lại định nhân cơ hội này trừ khử ta trước.
Đúng là lũ mất trí. Cho dù ta có bị thương, cũng không đời nào bị vài tên đến cả đỉnh cao nhân giới còn chưa chạm tới g.i.ế.c c.h.ế.t được.
Chiến thuật dùng biển người thông thường muốn g.i.ế.c cao thủ Tiên Thiên, nếu không có vài trăm mạng thì e là hơi khó. Dù là hạng cao thủ như đám này, số lượng vẫn còn quá ít.
Ta dùng vỏ kiếm làm v.ũ k.h.í, nhanh tay đoạt lấy một thanh kiếm khác. Kiếm cầm trong tay, khí thế lập tức như mãnh hổ hạ sơn. Do trạng thái không tốt, ban đầu ta vẫn chưa nảy sinh sát tâm, bị chúng vây hãm mấy vòng, bộ pháp của ta bắt đầu có chút loạng choạng vì vết thương ở chân, vậy mà bọn chúng vẫn cứ nhằm vào chỗ hiểm mà đ.â.m tới.
"Bạch Tích Ngôn!" An Ngân Châu vừa đối phó với vòng vây của mình vừa hét lớn về phía ta. "Tuốt kiếm!"
Tuy ta dùng lưỡi kiếm đối địch, nhưng từ nãy đến giờ ta vẫn chưa hề chân chính "ra chiêu" tấn công.
Ta chỉ muốn làm trái ý hắn. Tại sao ta phải nghe lệnh ngươi chứ?
