Một Kiếp Trần Duyên - Chương 8: Hết
Cập nhật lúc: 29/07/2026 14:01
Tháng ngày trôi qua tựa bóng câu qua cửa sổ. Lớp lông tơ trên vỏ trái đào dần rụng đi, nhường chỗ cho sắc phấn hồng tươi tắn vươn lên. Lũ gà con ngày nào nay đã chắp cánh trưởng thành, bắt đầu tập tành đẻ trứng ấp ổ.
Phàn Cửu Châu quả là một tay cự phách trong khoản quán xuyến việc nhà, từ cho gà ăn, bổ củi nhóm lò đến cuốc đất trồng rau, việc gì vào tay chàng cũng tươm tất gọn gàng.
Sau khi cơn mưa ngâu mùa thu trút xuống, tiếng ve sầu cũng dần lịm tắt yếu ớt. Tạ gia phái hạ nhân mang tới tận cửa hai vò rượu quý, khoác lác rùm beng đây là tiên t.ửu dẫu ném ra ngàn vàng cũng khó lòng tậu được, xem như bù đắp món quà tân hôn để chúc mừng ta.
Gia đinh trịnh trọng truyền lại lời nhắn, Thiếu sư kính chúc Lâm nương t.ử và Phàn công t.ử phu xướng phụ tùy, trăm năm hòa hợp.
Ta điềm nhiên gật đầu, rốt cuộc cũng vớt vát được một lời chúc tụng t.ử tế từ miệng hắn. Thôi thì ta cũng chẳng hậm hực chấp nhặt làm gì nữa.
Chẳng qua lúc ta ôm hai vò rượu quý rảo bước vào nhà, Phàn Cửu Châu liếc xéo qua vò rượu một cái, sắc mặt lại xám ngoét kỳ lạ vô cùng.
Hôm sau tiết trời quang đãng ngập tràn ánh nắng ch.ói chang, đến đêm khuya bầu trời lại trong vắt như pha lê, từng vì tinh tú lấp lánh chen chúc nhau hiện lên sáng ngời.
Phàn Cửu Châu xách chiếc ghế tựa con con ra sân, kéo ta ngồi sát vào nhau thưởng thức mỹ t.ửu ngắm trăng thanh. Hai vò rượu quý được bê ra nghễu nghện chỏng chơ ngay dưới chân.
Ta tròn xoe mắt kinh ngạc nhắc khéo chàng làm gì biết uống rượu.
Chàng chỉ cười xòa bào chữa, bảo đâu phải là không rành rượu chè, uống một hai chén thì vẫn dư sức cầm cự được.
Thế nhưng cái kẻ vừa huênh hoang phét lác kia, mới nhấp môi đúng một ly đã đổ gục không thương tiếc. Phàn Cửu Châu say khướt ngả nghiêng, lúc với tay định rót thêm rượu, ống tay áo vô tình hất tung cả hai vò rượu.
"Choang" một tiếng chát chúa vang lên. Toàn bộ hai vò rượu ngàn vàng cứ thế đổ lai láng ra mặt đất. Chàng lắp bắp biện bạch rằng chàng thật sự không cố ý làm vậy...
Ta cín nín cười, thầm khen ngợi cái thủ đoạn ghen tuông vớ vẩn nhưng đáng yêu vô đối này của chàng. Ta trấn an liên hồi, ta biết chàng chỉ là lỡ tay vô ý thôi mà.
Ta rút chiếc khăn lụa ra, cúi gập người tỉ mỉ lau sạch vệt rượu b.ắ.n dính trên tay chàng. Lúc ngẩng mặt lên, bắt gặp ánh trăng vằng vặc chiếu rọi khuôn mặt chàng, đôi mày thanh tú trầm tĩnh, hàng mi dài cong v.út hiện rõ mồn một.
Ta vụt tắt hẳn nụ cười. Bốn mắt nhìn nhau chằm chằm. Cơn gió hiu hắt luồn lách qua khắp các ngóc ngách trong sân, cuốn theo mùi hương nồng đượm của mỹ t.ửu xen lẫn cái se lạnh mơn trớn của đêm thu.
Bật cười rúc rích một chốc, hai chúng ta lại như có thần giao cách cảm mà đồng loạt lảng tránh ánh mắt nhau. Chàng chợt ngập ngừng cất tiếng hỏi, Kinh Trập... nàng có thấy người nóng ran lên không?
Sâu thẳm trong đôi mắt chàng lấp lánh những tia sáng rực rỡ, khiến cõi lòng ta bất giác bồn chồn hoang mang tới tột độ. Ta lí nhí thừa nhận hình như có nóng lên một chút.
Ta vốn là một kẻ có t.ửu lượng cực tồi, vừa to gan lớn mật làm càn, lại vừa dè dặt e thẹn. Ta lấy hết can đảm kiễng gót chân lên, in hờ một nụ hôn lên đôi môi chàng.
Bờ môi ta bị đầu lưỡi chàng lướt nhẹ qua, khiến ta giật nảy mình hoảng sợ né tránh sang một bên. Chẳng ngờ t.ửu lượng của Phàn Cửu Châu cũng t.h.ả.m hại không kém.
Chàng vươn đôi tay nóng hầm hập như lửa đốt ra, dùng sức kéo tuột ta ôm gọn vào lòng. Chàng sáp lại gần sát sạt, y hệt như một vị Đào Hoa Tiên t.ử lỡ bước sa chân lạc xuống chốn phàm trần.
Chàng lầm bầm hỏi có phải Kinh Trập vừa lén nhai kẹo không... sao lại ngọt lịm đến thế này?
Nửa đêm thanh vắng, hai ta lại không hẹn mà cùng lúc bừng tỉnh giấc. Chàng nghiêng mình quay sang, đắm đuối ngắm nhìn ta.
Ngọn nến leo lét đã cháy cạn kiệt từ thuở nào, giờ chỉ còn lại ánh trăng bàng bạc mỏng manh xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, vương vãi trên chiếc gối êm ái.
Chàng thầm thì kể lể, Kinh Trập à, chàng vừa mơ một giấc mộng lạ kỳ.
Ta tò mò gặng hỏi xem đó là mộng gì.
Chàng kể rằng, chàng mơ thấy bản thân hóa kiếp thành tiểu đồ đệ ngồi chầu dưới chân Đức Bồ Tát. Tiểu đồ đệ ấy bản tính vốn lơ đễnh, hễ nhắm mắt tụng kinh là lại để tâm trí dạo chơi trên mây.
Ngay cả lúc quét tước sân chùa cũng thơ thẩn thả hồn đi hoang, nguyên cớ là bởi từ chốn phàm trần bay tới một sinh linh bé nhỏ, vô tình hạ cánh trên đài hoa sen.
Sinh linh ấy cất tiếng kêu ri ri không ngừng nghỉ, gieo những thanh âm ấy thẳng vào tận trong sâu thẳm trái tim tiểu đồ đệ. Bồ Tát hiền từ giảng giải, đó là một con ve sầu bay lạc từ dưới phàm trần lên đây.
Từ dạo đó, ngày nào tiểu đồ đệ cũng đắm đuối dõi theo con ve sầu ấy, ngắm nhìn nó ngoan ngoãn nằm rạp trên đài sen để sưởi nắng, ngắm nhìn nó rung rinh đôi cánh mỏng manh để ca vang hát múa.
Trong lòng tiểu đồ đệ cứ lẩn quẩn vô vàn thắc mắc, liệu có phải loài ve sầu dưới trần gian đều mang dáng vẻ như thế này không? Chốn trần gian rốt cuộc ẩn chứa những kỳ quan gì? Phải chăng tiếng kêu ri ri kia đang thay lời muốn nói điều gì đó?
Mãi cho tới một ngày nọ, con ve sầu bé xíu ấy mãi mãi không chịu quay trở lại nữa. Bồ Tát giảng giải rằng, tuổi thọ của giống loài ve sầu vốn dĩ vô cùng ngắn ngủi, chỉ kéo dài vỏn vẹn trong một mùa hè mà thôi.
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, sống mũi tiểu đồ đệ chợt cay xè xót xa. Bồ Tát rủ mắt thở dài trách cứ, lục căn của tiểu đồ đệ vẫn chưa gột rửa sạch sẽ.
Thật là nực cười, rõ ràng tiểu đồ đệ đã đoạn tuyệt mọi vương vấn trần gian mới đắc đạo thành Phật cơ mà. Thế nhưng Bồ Tát lại thấu tỏ sự đời, Ngài bảo đây chính là luân hồi duyên diệt rồi duyên lại khởi.
Bèn hạ lệnh đày tiểu đồ đệ giáng trần một chuyến, nếu có thể dứt bỏ được đoạn trần duyên ấy, thì mới có cơ may tái nhập lại vào cõi Phật.
Ta nghe kể chuyện mà buồn ngủ díp cả mắt, miệng lắp bắp hỏi liệu tiểu đồ đệ kia đã chịu giáng trần chưa? Hắn có tìm được đoạn trần duyên định mệnh của mình không?
Chàng quả quyết gật đầu đáp, đã tìm thấy rồi. Chàng thầm thì nỉ non, tiểu đồ đệ và con ve sầu bé bỏng của hắn vốn dĩ đã có tiền duyên một kiếp, hắn quyết định vứt bỏ cơ hội thành Phật để nán lại chốn nhân gian này.
Ta thủ thỉ dò hỏi, vậy chàng... có hối hận không? Chàng rướn người xích lại gần, vòng tay siết c.h.ặ.t ta vào lòng cọ sát.
Đôi mắt chàng lấp lánh như tinh tú, phản chiếu ánh trăng rọi vào lung linh mờ ảo. Chàng kiên định khẳng định bản thân không hề hối hận, chỉ là có đôi chút áy náy bứt rứt với Bồ Tát mà thôi.
Ta vắt óc ngẫm nghĩ một hồi, rồi nghiêm túc khuyên nhủ chàng sau này nhớ thường xuyên nhang khói cúng bái Bồ Tát để chuộc tội. Chàng bật cười sảng khoái, nhưng rồi lại ôm trọn lấy ta vào lòng, dịu dàng thì thầm.
Chàng than vãn nếu làm vậy thì chắc chắn phải sắm sửa một mớ nhang khổng lồ mới đủ đền tội. Ta kinh ngạc truy hỏi lý do vì sao?
Chàng đảo mắt nhìn ta thật nhanh, rồi vội vã cụp rèm mi xuống che giấu đi sự ngượng ngùng, lí nhí thú nhận:
"Bởi ta trót sinh lòng tham sân si, nay đã biến thành một kẻ vô cùng tham lam... chỉ muốn độc chiếm lấy tình yêu của Kinh Trập."
Một cỗ tê tái xen lẫn vị ngọt ngào dâng trào cuộn xoáy trong l.ồ.ng n.g.ự.c, ta thầm hoài nghi cái thứ chất lỏng chàng vừa tu ừng ực kia đâu phải là rượu trắng, mà đích thị là hũ mật ong thượng hạng rồi.
Ta nũng nịu vặn vẹo, những thứ ta ban phát cho chàng đều là tự nguyện, sao lại gọi là lòng tham được cơ chứ? Chính Bồ Tát đã rủ lòng thương xót phái chàng hạ phàm xuống bên cạnh ta.
Vậy thì ta phải dốc cạn tâm can để si mê chàng, si mê đến mức chàng chìm đắm không thể dứt ra khỏi chốn nhân gian này, khiến chàng vĩnh viễn không nỡ rời xa ta. Một kiếp người có sá gì, ta muốn buộc c.h.ặ.t lấy chàng cho kiếp sau, và mãi mãi những kiếp sau này nữa.
