Một Lời Hẹn Bên Sông - Chương 8
Cập nhật lúc: 09/08/2026 14:02
Tôi: “...”
Để tránh trở thành trung tâm bàn tán trong công ty của Giang Yến Lâm, lúc mang cơm đến cho anh, tôi dùng thân phận bảo mẫu.
“Trần Trạch Viễn, chúng ta không thể nào quay lại. Anh cũng đừng đến nhà tôi bịa chuyện nữa, tránh xa tôi ra. Tôi đã ghi âm rồi đấy. Chẳng phải anh coi trọng thể diện nhất sao? Lần sau còn để tôi biết anh ra ngoài nói linh tinh, tôi sẽ gửi đoạn ghi âm này đến công ty anh.”
Sắc mặt Trần Trạch Viễn xanh mét.
Anh ta ném lại một câu “Em sẽ hối hận” rồi quay vào phòng riêng.
Mười phút sau, tôi nhìn thấy ông sếp cũ cũng bước ra từ chính căn phòng ấy.
Trong lòng tôi lập tức nảy ra một suy đoán.
Tôi nhắn tin cho Giang Yến Lâm.
[Anh đang ở phòng nào?]
[A1003.]
Quả nhiên là cùng một phòng.
[Em hơi chán, có thể sang tìm anh không….?]
Anh nhanh ch.óng trả lời.
[Qua đi, đều là người em quen.]
Ha.
Đúng là người tôi quen thật.
Hai phút sau, tôi cất điện thoại, gõ cửa phòng A1003.
Tôi đẩy cửa bước vào, nở một nụ cười ngọt ngào rồi gọi Giang Yến Lâm:
“Chồng ơi…”
19
19
Ba người trong phòng riêng đều đồng loạt nhìn tôi bằng vẻ mặt kinh ngạc.
Tuy cùng là sửng sốt, nhưng tôi vẫn nhìn ra được sự khác biệt.
Trong vẻ kinh ngạc của Giang Yến Lâm dường như còn xen lẫn chút vui mừng.
Còn hai người kia thì sắc mặt dần chuyển sang xanh mét, biểu cảm trên mặt đặc sắc vô cùng.
Giang Yến Lâm đứng dậy, kéo ghế giúp tôi. Đợi tôi ngồi xuống, anh mới giới thiệu với đối phương:
“Đây là vợ tôi.”
Ông chủ cũ nhìn tôi, cả người lập tức trở nên lúng túng.
Tôi khoác tay Giang Yến Lâm, nũng nịu nói:
“Chồng à, anh quên rồi sao? Trước đây em từng là cấp dưới của Tiền tổng, quen thuộc lắm.”
“Đúng không, Tiền tổng?”
Ông chủ cũ lau mồ hôi, nhất thời không biết nên ngồi xuống hay tiếp tục đứng đó.
Giang Yến Lâm gật đầu, thuận theo lời tôi nói tiếp:
“Nói ra thì tôi và Nhất Nhất có thể trở thành vợ chồng, còn phải cảm ơn Tiền tổng đã giúp chúng tôi gặp lại nhau.”
Trần Trạch Viễn là người đầu tiên không chịu nổi.
“Hứa Kiều Nhất, cô không phải bảo mẫu? Cô cố tình lừa tôi?”
“Anh Trần nói vậy là có ý gì?”
Tôi mỉm cười.
“Tôi đã nói mình là bảo mẫu bao giờ? Xem ra nguồn tin của anh Trần không đáng tin lắm.”
“À đúng rồi, vừa nãy anh Trần nói gì ấy nhỉ? Tôi có ghi âm đây, hay là mọi người cùng nghe thử nhé!”
Tôi mở đoạn ghi âm.
Khi nghe thấy Trần Trạch Viễn nói xấu Giang Yến Lâm sau lưng, sắc mặt của cả anh ta lẫn ông chủ cũ đều trở nên vô cùng khó coi.
“Tiểu Trần, cậu thật sự khiến tôi quá thất vọng. Kể từ bây giờ, cậu bị sa thải.”
Ông chủ cũ tức đến mức mất bình tĩnh, vội vàng quay sang Giang Yến Lâm.
“Giang tổng, xin anh nghe chúng tôi giải thích...”
Giang Yến Lâm ung dung đứng dậy, một tay đặt lên eo tôi, giọng điệu lạnh nhạt.
“Không cần. Công ty của các người vốn không lọt nổi vào mắt tôi. Chẳng qua nể mặt vợ tôi nên tôi mới cho các người cơ hội.”
“Tôi là người rất bao che người nhà, không chịu được nhất là nhìn vợ mình phải chịu ấm ức.”
“Nhưng chuyện lòng dạ độc ác thì anh Trần nói không sai. Công ty các người cứ tự cầu phúc đi.”
Giang Yến Lâm lúc này thật sự ngầu đến bùng nổ.
Tôi, Hứa Kiều Nhất, xin thề từ nay sẽ vì anh mà đập tường rầm rầm.
Sau khi trở lại xe, tôi mới thu lại vẻ mê trai, bắt đầu giải thích hành động của mình.
“Em không hoàn toàn lợi dụng anh để trả thù họ đâu. Em chỉ không chịu nổi chuyện họ vừa muốn kiếm tiền của anh, vừa nói xấu anh sau lưng.”
“Hơn nữa, trước đây em từng tìm hiểu rồi. Trong số những công ty cùng lĩnh vực, năng lực và điều kiện của họ không phải tốt nhất. Những công ty muốn hợp tác với anh nhiều vô số kể.”
“Mặc dù em không biết vì sao trước đó anh đồng ý hợp tác với họ, nhưng chắc anh cũng biết họ không phải lựa chọn tối ưu.”
“Bà Giang.”
Giang Yến Lâm lên tiếng ngắt lời tôi:
“Em hiểu sai một chuyện rồi.”
“Em hoàn toàn có thể lợi dụng tôi.”
“Tôi cam tâm tình nguyện.”
Trong lòng tôi lập tức vang lên một tiếng gào thét t.h.ả.m thiết.
Tôi thật sự cảm động đến muốn khóc.
“Giang tổng, chuyện giới tính ấy mà... anh thật sự nhất định phải phân chia rõ ràng đến vậy sao?”
Giang Yến Lâm khó hiểu nhìn tôi.
“Ý em là gì?”
“Thôi bỏ đi.”
Tình cảm không được bố mẹ chấp nhận vốn đã đủ khó khăn rồi.
Tôi cần gì phải đ.â.m thêm một nhát vào tim anh.
Nỗi khổ không thể có được này, cứ để một mình tôi gánh chịu vậy.
20
Tình cảm giữa tôi và Giang Yến Lâm phát triển vô cùng ổn định.
Biểu hiện cụ thể chủ yếu là anh rất thích đồ ăn tôi nấu, khẩu vị của chúng tôi cũng khá giống nhau.
Tôi gọi đây là tình cảm bạn ăn chung.
Bởi vì ngày nào cũng làm cơm hộp cho anh, tôi tích lũy được không ít tư liệu quay video.
Tôi dựng thành một chuỗi nội dung, cập nhật đều đặn trên tài khoản, trực tiếp giúp tôi tăng thêm hai trăm nghìn người theo dõi.
Có anh đúng là phúc khí của tôi.
Mẹ Giang bảo chúng tôi về nhà cũ ở hai ngày.
Tôi không từ chối.
Dù sao mục đích Giang Yến Lâm kết hôn với tôi cũng là để đối phó với bố mẹ.
Không thể quên mất công việc chính của mình.
Tinh thần yêu nghề kính nghiệp phải khắc thẳng vào DNA.
Tôi hơi căng thẳng.
Đây có thể xem là lần đầu tiên theo đúng nghĩa tôi đến nhà ra mắt bố mẹ Giang Yến Lâm.
Cảm giác chẳng khác gì cô dâu xấu lần đầu gặp bố mẹ chồng.
“Bố mẹ tôi không có thành kiến môn đăng hộ đối. Chỉ cần là người tôi thích thì được, em không cần căng thẳng.”
Được anh tốt bụng an ủi xong, tôi lại càng căng thẳng hơn.
Vấn đề là người anh thích đâu phải tôi.
May mà dù sắc mặt bố Giang trông hơi khó gần, nhưng tính tình lại rất dễ chịu, không hề có vẻ bề trên.
