Một Ngày Nọ, Chúng Tôi Tình Cờ Gặp Lại - Chương 6

Cập nhật lúc: 04/08/2026 14:04

11

Sau bữa cơm, tôi chào tạm biệt Nina và Leo.

Phong Trình cũng cầm áo khoác đi theo sau tôi.

"Không cần tiễn tôi đâu."

Tôi quay lại nói với anh.

Phong Trình nhìn tôi, thản nhiên nói: "Nhà tôi ở tầng dưới."

Tôi ngẩn người, nhớ ra Nina vừa nói Phong Trình sống gần đây.

Không ngờ lại gần đến vậy.

Tôi ngượng ngùng vuốt tóc, ngẩng đầu nhìn con số đang nhảy trên màn hình thang máy.

Nhìn con số nhảy đến 12, 11, tôi thấy anh không bấm nút thang máy.

Có lẽ anh muốn xuống tầng dưới mua đồ.

Tôi tự nhủ đừng tự mình đa tình.

Ngay khi tôi bước ra khỏi thang máy, anh đột nhiên kéo tôi lại.

"Tôi đưa em về."

Rồi không cho tôi từ chối, anh bấm nút B2, rồi lại bấm nút đóng cửa.

Tôi không từ chối, lặng lẽ đi theo anh xuống hầm để xe.

Lên xe, Phong Trình bật điều hòa.

"Mệt thì chợp mắt một lát đi."

Giọng anh trầm ấm.

Tôi mím môi, làm sao mà chợp mắt được chứ?

Trong lòng tôi có rất nhiều câu hỏi, ví dụ như năm đó tại sao anh lại ra sân bay? Tại sao lại gặp tai nạn? Tại sao suýt chút nữa thì c.h.ế.t?

Thế nhưng, những câu hỏi này cứ loanh quanh trong miệng mà chẳng cách nào thốt ra được.

Trong xe rất yên tĩnh, lòng tôi rối bời.

Phong Trình đột nhiên lên tiếng: "Chuyện Nina nói, em không cần để tâm, đều là quá khứ rồi."

Giọng điệu nhẹ nhàng của anh khiến tôi chỉ muốn bật khóc.

Hốc mắt tôi hơi nóng lên, tôi vội quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Phong Trình đột nhiên cười khẽ: "Sao thế? Lúc trước tuyệt tình bỏ rơi tôi như vậy, giờ hối hận muốn nối lại tình xưa với tôi à?"

Tôi mím môi, đáp lại một cách chán ghét: "Làm gì có."

Phong Trình cười một tiếng, không nói gì thêm.

Im lặng một lúc, tôi vẫn không nhịn được hỏi anh: "Tại sao anh lại nghĩ em sẽ đến Anh tìm anh?"

"Vì tôi nghĩ em sẽ không nỡ rời xa tôi."

Anh cười tự giễu: "Thực tế đã chứng minh, tôi cảm thấy sai rồi."

Tôi cũng cười, nhưng nụ cười lại đầy cay đắng.

Sau đó, chúng tôi ngầm chuyển chủ đề, nói về Leo.

Tôi kể cho anh nghe em gái đã "dọa" tôi trước như thế nào, Phong Trình cũng không nhịn được cười.

"Tính cách có hơi giống ba nó."

Tôi nói: "Nhưng ngoại hình thì giống mẹ, một cậu bé con lai rất đáng yêu."

Có lẽ giọng tôi quá vui vẻ, Phong Trình đột nhiên quay lại nhìn tôi một cái: "Con do em sinh ra có đáng yêu như vậy không?"

Tôi cau mày nhìn anh, rất không hiểu: "Tại sao anh cứ kiên trì trong chuyện em sinh con thế?"

Phong Trình im lặng vài giây rồi nói: "Vì tôi đã từng tưởng tượng ra cảnh chúng ta sau khi kết hôn, nuôi hai con mèo, một con ch.ó, và một đứa trẻ đáng yêu giống em, được sinh ra trong tình yêu thương."

12

Ngày hôm đó, tôi như chạy trốn khỏi xe của anh.

Nằm trên giường, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Những điều không dám hỏi, không dám nghĩ khi chia tay, và những thắc mắc khiến tôi thao thức suốt thời gian qua kể từ khi gặp lại, tất cả đều đã có câu trả lời.

Tình yêu của Phong Trình dành cho tôi, dường như vẫn còn đó.

Sau này mỗi lần đến nhà Nina, tôi đều hỏi xem Phong Trình có ở đó không.

Hai lần đầu anh vẫn có mặt, sau đó có lẽ nghe Nina nói gì đó nên anh không xuất hiện nữa.

Tôi cũng biết được từ Nina lý do tại sao Phong Trình lại nhận Leo làm con đỡ đầu.

Năm đó Nina m.a.n.g t.h.a.i trước hôn nhân, chỉ mới đăng ký kết hôn với chồng cũ. Ngày cô sinh con, chồng cũ lại phạm tội bị cảnh sát giữ lại, chính Phong Trình đã bảo lãnh anh ta ra.

Để cảm ơn, chồng cũ của cô đã để con trai mình nhận anh làm cha đỡ đầu.

Sau này khi hai người ly hôn, rồi đến lúc Nina sang Trung Quốc phát triển sự nghiệp, Phong Trình đều đã giúp đỡ rất nhiều.

Nina đột nhiên nhìn tôi nghiêm túc: "Thư Ý, Phong Trình là một người đàn ông tốt."

Tôi nhếch môi, khẽ gật đầu.

Anh ấy có tốt hay không, tôi vẫn luôn biết rõ.

Lại đến cuối tháng, em gái chạy đến hỏi tôi công việc gia sư thế nào.

Tôi không nói hai lời, chuyển thẳng cho nó hai nghìn tệ.

Em gái vừa nói "Trời ơi chị, em đâu phải đến đòi tiền", vừa bấm nhận tiền rồi tuôn một tràng tỏ tình "chị ơi em yêu chị lắm".

Đuổi em gái đi xong, tôi lại nhận được tin nhắn của mẹ, giục tôi đi xem mắt.

Tôi không trả lời, bà liền liên tục nhắn tin cho tôi.

Cuối cùng không còn cách nào khác, tôi nói mình đã có người yêu rồi.

Không ngờ mẹ tôi gọi điện thẳng đến, tôi vội nói với Nina một tiếng rồi mở cửa ra hành lang nghe máy.

Vì giọng nhỏ, tôi đã bật loa ngoài.

Mẹ tôi vừa bắt máy đã hỏi thẳng: "Con lại lừa mẹ đấy à?"

Quả không hổ là mẹ tôi, người phụ nữ thứ hai trên thế giới này hiểu tôi.

Mẹ thấy tôi không nói gì, liền ra lệnh cuối cùng: "Ngày mai đi xem mắt cho mẹ, không được trì hoãn nữa!"

Tôi vẫn chọn cách im lặng, muốn dùng sự im lặng để chống lại áp bức.

Nhưng mẹ tôi quá hiểu tôi, đột nhiên giọng bà trở nên nghiêm túc: "Có phải con vẫn chưa quên được mối tình đầu đó không?"

Tôi sững sờ, bao nhiêu năm qua mẹ chưa bao giờ nhắc đến Phong Trình.

Bà đã gặp anh hai lần, nhưng không nói chuyện nhiều.

Tôi vẫn im lặng không nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.