
Một Sớm Trọng Sinh, Thù Cũ Nợ Mới Đều Thanh Toán
Ta trọng sinh rồi, trở về đúng ngày kẻ thù đến cửa cầu thân.
Trận đại hỏa kiếp trước không thể thiêu chết bọn họ, trái lại lại đưa ta trở về đúng buổi sớm hắn gõ vang vòng cửa Ôn phủ, khi tất cả những bi kịch về sau vẫn chưa kịp xảy ra, khi ta vẫn còn là Ôn gia cô nương được phụ mẫu nâng niu trong lòng bàn tay, chưa từng mang trên người vết sẹo dài như con rết, cũng chưa từng biết cảm giác bị chính những người thân cận nhất bỏ lại phía sau là thế nào.
Nếu ông trời đã chịu cho ta sống lại thêm một lần, vậy đời này ta nhất định phải để Ôn Du Minh, Liễu Hàm Yên và Hoắc Trầm Bích cũng nếm thử cảm giác bị người ta bỏ lại giữa biển lửa, chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác lao đi cứu một kẻ khác, còn bản thân dù đau đớn đến đâu cũng chẳng có ai đoái hoài.
Năm ấy, ta là đứa con gái sinh muộn của phủ Ôn Thượng thư. Phụ thân mẫu thân coi ta như tròng mắt, từ nhỏ chưa từng để ta chịu chút ấm ức nào; huynh trưởng Ôn Du Minh cũng hết mực cưng chiều, bất kể ta muốn thứ gì, chỉ cần hắn có thể tìm được thì đều sẽ nghĩ cách mang về cho ta. Ngay cả tẩu tẩu Liễu Hàm Yên sau khi gả vào Ôn gia cũng đối xử với ta vô cùng thân thiết, ngày thường có món gì ngon, có món trang sức hay vải vóc mới nào, nàng cũng luôn nhớ phần của ta.












