Một Thoáng Như Sương - 10

Cập nhật lúc: 03/07/2026 18:00

Chính sảnh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng mưa rơi ngoài hiên.

Ánh mắt Tiêu Diễn vẫn dừng trên chiếc trâm ngọc trong tay ta.

Một cảm giác chua xót kỳ lạ bỗng dâng lên.

Hắn đột nhiên phát hiện…

Mười mấy năm qua, người nhận được vô số lễ vật từ hắn là Quý Linh Dao.

Mỗi lần đi xa trở về, hắn đều nhớ mang quà cho nàng.

Lúc là trâm vàng.

Lúc là ngọc bội.

Lúc lại là những món đồ chơi nhỏ.

Còn Thẩm Tri Dư…

Dường như chưa từng đòi hỏi điều gì.

Mà hắn cũng…

Chưa từng nghĩ đến việc phải tặng nàng thứ gì.

Bởi vì trong tiềm thức của hắn.

Thẩm Tri Dư sẽ luôn ở đó.

Không cần dỗ dành.

Không cần lo lắng nàng rời đi.

Nhưng bây giờ…

Nàng đang đứng trước mặt hắn.

Trong tay cầm chiếc trâm do người khác tặng.

Ánh mắt dịu dàng.

Nụ cười cũng dịu dàng.

Chỉ là…

Không còn dành cho hắn nữa.

Lòng hắn bỗng đau nhói.

“Điện hạ tìm thần nữ có việc?”

Giọng nói của ta kéo hắn hoàn hồn.

Tiêu Diễn nhìn ta.

Một lúc lâu mới nói:

“Ta… vừa đi ngang qua.”

Ta im lặng.

Bùi Lâm Xuyên cũng im lặng.

Đi ngang qua?

Đông cung ở phía đông.

Phủ Thẩm ở phía nam.

Đi kiểu gì mới đi ngang qua được?

Tiêu Diễn cũng nhận ra lý do này quá vụng về.

Tai hắn hơi nóng lên.

Đúng lúc ấy.

Ánh mắt hắn bỗng dừng trên chiếc trâm ngọc.

“Hải đường?”

Ta gật đầu.

“Ừ.”

Tiêu Diễn khựng lại.

Hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Năm mười ba tuổi.

Hôm ấy là tiết Thanh Minh.

Trong Ngự Hoa viên có một cây hải đường nở rất đẹp.

Thẩm Tri Dư đứng dưới gốc cây rất lâu.

Nàng còn hỏi hắn:

“Điện hạ có thích hoa hải đường không?”

Khi ấy hắn đang xem binh thư.

Chỉ thuận miệng đáp:

“Không.”

“Vậy điện hạ thích hoa gì?”

“Mẫu đơn.”

Từ đó về sau…

Hắn chưa từng thấy nàng nhắc đến hải đường thêm lần nào nữa.

Lúc ấy hắn không để ý.

Bây giờ nghĩ lại…

Có lẽ nàng thích.

Chỉ là vì hắn không thích…

Nên nàng không nói nữa.

Ngực hắn chợt nghẹn lại.

Hắn nhìn chiếc trâm.

Lại nhìn ta.

Bỗng nhiên phát hiện…

Người hiểu ta thích gì…

Lại là Bùi Lâm Xuyên.

Còn hắn…

Dường như chưa từng thật sự hiểu nàng.

Một cảm giác thất bại chưa từng có bỗng tràn lên.

“Tri Dư.”

Hắn đột nhiên gọi.

Ta ngẩng đầu.

“Điện hạ?”

Tiêu Diễn nhìn ta thật lâu.

Cuối cùng khàn giọng hỏi:

“Nàng… rất thích chiếc trâm này?”

Ta nhìn chiếc trâm trong tay.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Ừ.”

Chỉ một chữ.

Lại khiến sắc mặt Tiêu Diễn trắng đi vài phần.

Bởi vì…

Nàng cười.

Là nụ cười mà rất lâu rồi hắn chưa từng thấy.

Mà người khiến nàng cười…

Lại không phải hắn.

Đúng lúc này.

Một nội thị từ ngoài cửa vội vàng chạy vào.

“Điện hạ!”

Sắc mặt hắn hoảng hốt.

“Công chúa xảy ra chuyện rồi!”

Tiêu Diễn lập tức biến sắc.

“Chuyện gì?”

“Công chúa ngã xuống hồ!”

“Cái gì?”

Tiêu Diễn gần như lập tức xoay người.

Nhưng vừa đi được hai bước…

Hắn lại dừng lại.

Không hiểu sao.

Hắn đột nhiên quay đầu.

Nhìn ta.

Nếu là trước đây.

Nghe Quý Linh Dao xảy ra chuyện.

Ta nhất định sẽ lo lắng hỏi han.

Nhưng lúc này…

Ta chỉ đứng yên.

Ánh mắt bình tĩnh.

Không hề có ý định đi cùng.

Lòng hắn bỗng trống rỗng.

Hắn đột nhiên nhớ ra.

Trước kia…

Mỗi lần Quý Linh Dao xảy ra chuyện.

Người lo lắng không chỉ có hắn.

Mà còn có Thẩm Tri Dư.

Nàng sẽ cùng hắn vào cung.

Sẽ chuẩn bị t.h.u.ố.c.

Sẽ ở bên ngoài điện chờ đến khi Quý Linh Dao tỉnh lại.

Bây giờ…

Nàng không còn quan tâm nữa.

Nàng thật sự…

Đã buông xuống.

Tiêu Diễn đứng đó.

Lần đầu tiên không lập tức bước đi.

Nội thị sốt ruột:

“Điện hạ!”

Tiêu Diễn siết c.h.ặ.t t.a.y.

Cuối cùng…

Vẫn xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng hắn biến mất.

Ta cúi đầu.

Tiếp tục nhìn chiếc trâm ngọc trong tay.

Đúng lúc ấy.

Bùi Lâm Xuyên bỗng lên tiếng:

“Nàng không đi xem sao?”

Ta ngẩng đầu.

“Ta nên đi sao?”

Bùi Lâm Xuyên nhìn ta.

Một lúc lâu.

Khóe môi hắn chậm rãi cong lên.

“Không nên.”

Ta ngẩn người.

Rồi bật cười.

Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn cười.

Người luôn lạnh lùng ấy.

Khi cười lên…

Lại cực kỳ đẹp.

Bùi Lâm Xuyên nhìn nụ cười của ta.

Ánh mắt dần trở nên dịu dàng.

May quá.

Lần này…

Nàng đã không còn quay đầu nhìn hắn nữa.

Cùng lúc đó.

Trong cung.

Quý Linh Dao đang ngồi trên giường.

Quần áo khô ráo.

Trên người chẳng có chút thương tích nào.

Rõ ràng…

Chỉ là ngã xuống hồ rất nông.

Nhìn thấy Tiêu Diễn, nàng lập tức đỏ mắt.

“Hoàng huynh…”

Tiêu Diễn bước tới.

Theo thói quen muốn an ủi nàng.

Nhưng…

Trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh Thẩm Tri Dư mỉm cười với chiếc trâm hải đường.

Động tác của hắn khựng lại.

Quý Linh Dao ngơ ngác.

“Hoàng huynh?”

Tiêu Diễn nhìn nàng.

Lần đầu tiên…

Hắn cảm thấy mệt.

Rất mệt.

Hắn ngồi xuống.

Đột nhiên hỏi:

“Dao Dao.”

“Nếu một ngày nào đó…”

“Tri Dư thật sự gả cho người khác.”

“Nàng ấy cười với người khác.”

“Sống rất tốt với người khác.”

“Muội nói xem…”

“Tại sao cô lại thấy khó chịu?”

Nụ cười trên mặt Quý Linh Dao…

Hoàn toàn cứng đờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Một Thoáng Như Sương - Chương 10: 10 | MonkeyD