Một Trận Nước Lạnh Tỉnh Chiêm Bao - Chương 3

Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:20

“Nàng nhớ lại ba năm trước, thuở mới bước chân vào vương phủ.

Ngày ấy Chu Vân Chu còn cười với nàng, gọi nàng là “Thanh Ca", bảo rằng “cha em là người ta kính trọng nhất".”

Thay lòng đổi dạ từ bao giờ nhỉ?

Chắc là từ khi Tô Uyển Ninh xuất hiện.

Tô Uyển Ninh là con gái của quan Thái phó, đàn ca thi họa món nào cũng tinh thông, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng, cười lên ngọt xớt.

Ai nấy đều thích ngươi ta, kể cả Chu Vân Chu.

Còn Thẩm Thanh Ca nàng thì sao?

Con gái nhà võ biền, thô lỗ, chẳng biết phép tắc, không biết lấy lòng người.

Nàng đã từng cố gắng.

Nàng học nấu nướng, Chu Vân Chu chê dở.

Nàng học thêu thùa, Chu Vân Chu chê xấu.

Nàng gọi “Chu tiên sinh", Chu Vân Chu nhíu mày bảo “lớn ngần này rồi còn gọi thế".

Nhưng Tô Uyển Ninh gọi chàng là “Vân Chu", chàng lại cười.

Sự khác biệt giữa người với người, đại để là như thế.

Thẩm Thanh Ca ngồi trên giường quán trọ, mở bọc đồ ra.

Bên trong có mấy bộ y phục để thay đổi, một chiếc bài vị bằng gỗ cũ kỹ, và một cuốn sổ đã ngả màu vàng ố.

Nàng cầm cuốn sổ lên.

Đây là di vật của cha nàng, do Xuân Đào lén giấu đi.

Cuốn sổ rất mỏng, chỉ có mười mấy trang, ghi chép sổ sách lương thảo của quân Tây Bắc.

Nàng đã lật xem nhiều lần, chưa từng thấy có gì lạ.

Nhưng lần này, nàng đưa cuốn sổ lên trước ánh nến, bỗng thấy phần bìa lót có vẻ như giấu thứ gì bên trong.

Nàng dùng móng tay cẩn thận rạch phần bìa lót ra, từ bên trong rơi ra một mảnh giấy mỏng.

Trên giấy chỉ có một dòng chữ, chính là nét b/út của cha nàng:

“Bản đồ lối ngầm của quân Trấn Bắc giấu dưới bục tượng Tổ sư tại Thanh Phong Quán, cách thành ba mươi dặm.

Nhược bằng ta t.ử trận, Thanh Ca tự tay mở xem."

Ngón tay Thẩm Thanh Ca run rẩy.

Bản đồ lối ngầm?

Cha nàng tại sao lại phải giấu thứ này đi?

Tại sao lại dặn “Nhược bằng ta t.ử trận" mới được mở?

Nàng chợt nhớ lại lời Tô Uyển Ninh nói bên bờ hồ:

“Cha ngươi là bị Chu Vân Chu hại ch/ết đấy."

Không, không thể nào.

Chu Vân Chu lúc đó vẫn còn là phó tướng dưới trướng cha nàng, một tay cha nàng cất nhắc lên, sao có thể...

Nhưng nếu quả thực là vậy thì sao?

Nàng bắt đầu nhớ lại chuyện ba năm trước.

Lúc tin cha nàng t.ử trận truyền về, Chu Vân Chu không có mặt trong quân ngũ, chàng bảo mình nhận lệnh về kinh báo cáo triều đình, ba ngày sau mới nhận được tin báo chiến sự.

Nhưng sau này nàng nghe những người lính già kể lại, trận chiến ấy vốn không thể thua, chỉ vì viện binh không đến kịp.

Mà viện binh, vốn dĩ phải do Chu Vân Chu dẫn đầu.

Thẩm Thanh Ca nắm c.h.ặ.t mảnh giấy trong lòng bàn tay, tim đập liên hồi như đ.á.n.h trống.

Nếu cha nàng thực sự bị Chu Vân Chu hại ch/ết...

Nàng đứng bật dậy, đi qua đi lại trong phòng mấy vòng.

Rồi nàng dừng bước, hạ quyết tâm.

Ngày mai, đi Thanh Phong Quán.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thanh Ca rời quán trọ.

Nàng thay một bộ y phục sạch sẽ, tóc b/úi đơn giản.

Gương mặt trong gương trắng bệch không chút huyết sắc, quầng thâm dưới mắt không sao giấu nổi.

Nhưng ánh mắt nàng đã thay đổi.

Không còn sự trống rỗng như một con rối nữa, mà là một sự tỉnh táo, lạnh lùng đến mức tàn nhẫn.

Nàng ra khỏi thành, đi về phía Thanh Phong Quán cách thành ba mươi dặm.

Lúc đi qua một cánh rừng, nàng chợt nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

Có kẻ đang bám đuôi nàng.

Thẩm Thanh Ca không ngoảnh đầu lại, chỉ rảo bước nhanh hơn.

Kẻ bám đuôi phía sau cũng tăng tốc, tiếng bước chân ngày một gần.

“Thẩm tiểu thư."

Một giọng đàn ông trầm thấp, lạ lẫm vang lên.

Thẩm Thanh Ca dừng bước, quay người lại.

Một người đàn ông mặc áo choàng đen đứng sau lưng nàng, chiếc mũ trùm đầu kéo xuống thấp, không nhìn rõ mặt.

“Ngươi là ai?"

Thẩm Thanh Ca gặng hỏi.

Người đàn ông ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt chừng ba mươi tuổi, đường nét góc cạnh, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o.

“Ta tên Triệu Vô Cực."

Người đó bảo, “Ta là thuộc hạ cũ của cha ngươi."

Thẩm Thanh Ca chau mày:

“Thuộc hạ cũ của cha ta?

Sao ta chưa từng gặp ngươi?"

“Bởi vì ta ở quân Tây Bắc vốn không lộ mặt."

Triệu Vô Cực tiến lại gần một bước, “Ngày cha ngươi ch/ết, ta ở ngay gần chiến trường.

Ta đã tận mắt chứng kiến vì sao viện binh lại không đến."

Hắn khựng lại, nhấn mạnh từng chữ:

“Chu Vân Chu, ngay từ đầu đã không hề có ý định cứu cha ngươi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Một Trận Nước Lạnh Tỉnh Chiêm Bao - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD