Mua Cho Mẹ Căn Nhà Dưỡng Già, Mẹ Sang Tên Cho Anh Trai - Chương 10
Cập nhật lúc: 24/08/2026 15:03
Trong sân không ai nói gì.
Mấy người lớn nhìn nhau.
Quách Phong đỏ mặt.
“Đừng có ở đây kể công!”
“Em không kể công.”
Quách Lôi bình tĩnh nói.
“Em chỉ muốn mọi người hiểu rằng từ hôm nay em sẽ không tiếp tục nhượng bộ vô điều kiện.”
Đúng lúc ấy, Triệu Quế Phương đột nhiên ôm mặt khóc.
“Tôi tạo nghiệp gì thế này!”
Bà khóc lớn.
“Hai đứa con vì một căn nhà mà trở mặt, tôi còn sống làm gì!”
“Mẹ, mẹ đừng khóc.”
Quách Phong vội đỡ bà.
“Chuyện này không trách mẹ, đều do Quách Lôi quá ích kỷ.”
Quách Lôi nghe vậy thì bật cười.
“Em ích kỷ?”
Cô nhìn mẹ rồi nhìn anh.
“Bao nhiêu năm nay em gửi về nhà bao nhiêu tiền, mua bao nhiêu thứ, bố mẹ bệnh em trả bao nhiêu viện phí, mọi người đều biết. Nếu em thật sự ích kỷ thì em đã chẳng phải đứng đây hôm nay.”
Triệu Quế Phương ngẩng đầu, nước mắt đầy mặt.
“Vậy con cứ đoạn tuyệt quan hệ đi!”
Bà nói.
“Con giỏi thì sau này đừng nhận người mẹ này nữa!”
Quách Lôi nhìn bà, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Đây là mẹ cô.
Một người đã sinh ra cô, nuôi cô lớn, nhưng cũng là người chưa từng thật sự hiểu cô đã mệt đến mức nào.
“Mẹ, con sẽ không không nhận mẹ.”
Quách Lôi nói.
“Nhưng con cũng sẽ không tiếp tục để mọi người quyết định thay con. Căn nhà cũ là ông nội để lại cho con, con sẽ giữ. Còn căn nhà dưỡng già mẹ đã sang tên cho anh cả, con không truy cứu nữa. Cứ coi như đó là lần cuối con nhường chuyện tài sản trong nhà.”
Quách Phong cười lạnh.
“Em không truy cứu thì làm được gì? Căn nhà đó bây giờ vốn đã đứng tên anh.”
“Đúng.”
Quách Lôi gật đầu.
“Cho nên em mới nói em không tranh. Nhưng từ hôm nay trở đi, ngoài tiền sinh hoạt và chữa bệnh của bố mẹ, em sẽ không tiếp tục đưa tiền để gánh thay cuộc sống của gia đình anh nữa.”
Sắc mặt Quách Phong thay đổi.
Triệu Quế Phương trừng cô.
“Con đang uy h.i.ế.p mẹ?”
“Không.”
Quách Lôi lắc đầu.
“Con chỉ đang đặt giới hạn cho chính mình.”
Nói xong, cô quay người bước ra ngoài.
“Đứng lại cho mẹ!”
Triệu Quế Phương gọi phía sau.
Quách Lôi không dừng.
Khi cô vừa đi đến cửa, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng động nặng nề.
Sau đó là những tiếng kinh hô.
“Mẹ!”
“Mẹ sao vậy?”
Quách Lôi quay đầu.
Triệu Quế Phương đã ngã xuống đất.
Quách Phong và Lưu Thúy vội vàng vây lại.
Cả sân lập tức hỗn loạn.
Quách Lôi đứng tại chỗ mấy giây.
Cô nhìn mẹ, trong lòng rất rối, nhưng lần này không lập tức lao tới như trước.
Trong sân có rất nhiều người, chú ba và những người khác đã nhanh ch.óng kiểm tra tình hình.
Cô biết mẹ không thiếu người chăm sóc.
Quách Lôi quay người đi ra khỏi sân.
Sau lưng lập tức vang lên tiếng Quách Phong.
“Quách Lôi! Mẹ bị em chọc tức thành thế này mà em vẫn đi? Em còn là người không?”
Quách Lôi không quay đầu.
Cô đi ra đường làng, để gió thu lạnh lẽo thổi qua mặt.
Sau đó cô lấy điện thoại gọi cho Chu Hải.
“Alô, anh.”
“Thế nào rồi?”
“Em đã lấy di chúc ra trước mặt cả nhà.”
Quách Lôi nói.
“Mẹ lại ngất.”
“Có ai đưa mẹ đi khám chưa?”
“Có chú ba và mọi người ở đó. Em không qua lo nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Chu Hải mới nói: “Em đã làm những gì cần làm rồi. Những chuyện còn lại để mọi người cùng chịu trách nhiệm, không thể lần nào cũng chỉ một mình em.”
“Ừ.”
Quách Lôi đáp.
“Ngày mai em về.”
“Được, anh đợi em.”
Cúp máy, Quách Lôi đứng trên đường nhìn cánh đồng phía xa.
Lúa đã thu hoạch gần hết, chỉ còn những gốc rạ trơ trên ruộng.
Mấy con chim sẻ nhảy trên bờ, mổ những hạt thóc rơi vãi.
Quách Lôi hít sâu một hơi.
Cô biết từ hôm nay trở đi, quan hệ giữa mình và gia đình sẽ không thể trở lại như trước.
Nhưng cô không hối hận.
Ít nhất lần này, cô đã đứng về phía chính mình.
Đêm đó Quách Lôi về căn nhà cũ.
Cô khóa cửa, nằm trên chiếc giường trong gian nhà bên.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rọi một khoảng sáng lên trần nhà.
Quách Lôi nhắm mắt.
Đêm ấy, cô ngủ yên hơn những ngày trước rất nhiều.
Sáng hôm sau, Quách Lôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị về tỉnh thành.
Vừa mở cổng, cô đã thấy bố đứng bên ngoài.
Quách Kiến Quốc mặc một chiếc áo bông cũ, trong tay xách túi nhựa, bên trong có mấy cái bánh màn thầu và một túi dưa muối.
“Bố? Sao bố tới đây?”
“Đem chút đồ ăn cho con.”
Quách Kiến Quốc đưa túi cho cô.
“Bố biết hôm nay con về tỉnh thành, sợ con đi đường đói.”
Quách Lôi nhận lấy túi, trong lòng chợt chua xót.
“Bố, chuyện hôm qua thế nào rồi?”
“Mẹ con không sao.”
Quách Kiến Quốc nói.
“Chỉ là huyết áp cao, đưa đi truyền hai chai dịch rồi về. Anh con tối qua ở nhà mắng con cả đêm.”
Quách Lôi cười khổ.
“Bố, bố thấy con làm sai không?”
Quách Kiến Quốc im lặng một lúc rồi lắc đầu.
“Con không sai.”
Ông nói.
“Ông nội đã để căn nhà cho con thì con có quyền giữ. Chuyện năm đó bố không bảo vệ được thứ thuộc về con, là bố có lỗi.”
Quách Lôi nhìn ông, sống mũi chợt cay.
Bao nhiêu năm qua bố luôn nhẫn nhịn trước mẹ, hiếm khi nói ra suy nghĩ thật của mình.
Hôm nay ông có thể nói những lời này, đối với cô đã là đủ.
“Bố, bố đi cùng con lên tỉnh thành ở một thời gian nhé?”
Quách Lôi hỏi.
“Đổi không khí, nghỉ ngơi một chút.”
Quách Kiến Quốc lắc đầu.
“Bố không đi. Bố phải ở nhà trông mẹ con. Bà ấy có sai thế nào thì cũng là vợ bố.”
Quách Lôi không khuyên thêm.
Cô hiểu lựa chọn của bố, cũng tôn trọng ông.
“Vậy con đi.”
Cô nói.
“Bố giữ gìn sức khỏe.”
“Ừ.”
Quách Kiến Quốc gật đầu.
“Đi đường cẩn thận.”
Quách Lôi xách túi đồ đi về phía chiếc xe đỗ ở đầu làng.
Xe từ từ rời khỏi làng.
