Mùa Thu Nơi Thành Cảng - Chương 5
Cập nhật lúc: 25/06/2026 16:01
Một chiếc xe sang màu đen dừng lại trước mặt chúng tôi.
Lý Nham từ ghế phụ bước xuống, mở cửa ghế sau cho hai mẹ con.
“Cô Cốc, lên xe đi.”
Nơi này rất khó gọi xe, nhất là vào ngày mưa.
Vì thế tôi chỉ do dự trong thoáng chốc rồi bế Điềm Điềm ngồi vào xe.
Tấm ngăn cách từ từ được nâng lên.
Chớp mắt đã chia khoang xe thành hai không gian riêng biệt.
Tiếng mưa bên ngoài rì rào không ngớt.
Trong xe lại yên tĩnh lạ thường.
Điềm Điềm nghiêng đầu tò mò nhìn Đàm Khải Niên.
Đàm Khải Niên cũng dịu dàng nhìn con bé.
Hai bố con cứ thế nhìn nhau.
Một cuộc giao lưu bằng ánh mắt kéo dài suốt hai phút.
Đột nhiên, Đàm Khải Niên ngước mắt nhìn tôi, dè dặt hỏi:
“Anh có thể bế con bé một chút được không?”
Tôi khựng lại.
Rồi gật đầu.
7
Rõ ràng lời nói của Ngụy Hàng không thể lừa được Đàm Khải Niên.
Anh vẫn biết thân phận của Điềm Điềm.
Mà tôi cũng không còn lý do gì để tiếp tục giấu con bé nữa.
Anh bế Điềm Điềm lên đùi mình.
Điềm Điềm nhìn chằm chằm vào mắt anh, không chớp lấy một lần.
“Chú ơi, chú đẹp trai quá.”
Đàm Khải Niên khẽ véo khuôn mặt bầu bĩnh của con bé.
“Điềm Điềm cũng rất xinh.”
Khung cảnh bố con họ tựa vào nhau đẹp đến mức khiến mắt tôi lại cay xè.
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong xe ấm áp dễ chịu.
Điềm Điềm dần dần ngủ thiếp trong lòng Đàm Khải Niên.
Anh khẽ lên tiếng:
“Vì sao em lừa anh rằng đã bỏ đứa bé?”
“Vì muốn chia tay. Cắt đứt cho dứt khoát.”
Đàm Khải Niên tham lam ngắm gương mặt ngủ say yên bình của Điềm Điềm.
Im lặng rất lâu.
Xe dừng lại.
Mưa cũng tạnh.
Đàm Khải Niên giữ lấy cổ tay tôi, không cho tôi xuống xe.
Anh bảo Lý Nham đưa Điềm Điềm vừa tỉnh ngủ đi chơi một lát.
“Em ghét anh đến thế sao?”
Tôi c.ắ.n môi, nói những lời trái với lòng mình:
“Đúng vậy, em ghét anh.”
Đôi mắt Đàm Khải Niên đỏ ngầu.
Anh tiến sát lại gần.
Bàn tay siết c.h.ặ.t đến mức cổ tay tôi đau nhói.
Thấy tôi nhíu mày, cuối cùng anh vẫn không nỡ, bèn buông lỏng lực đạo.
Hàng mi tôi khẽ cụp xuống.
Vô tình nhìn thấy một góc khăn tay màu xanh đậm lộ ra khỏi túi áo vest của anh.
Đó là quà sinh nhật tôi dùng trọn một tháng lương để mua tặng anh.
Đàm Khải Niên nói tôi kiếm tiền vất vả nên vô cùng trân trọng nó.
Anh luôn mang theo bên mình, nhưng chưa từng dùng tới.
Bây giờ đã chia tay nhiều năm như vậy.
Không ngờ anh vẫn giữ lại.
Tôi nhắm mắt.
Trong lòng chua xót đến đau đớn.
Đàm Khải Niên cười khổ:
“Nếu ghét anh như vậy, vì sao em vẫn sinh con ra?”
“Anh biết mà. Em không còn người thân nào nữa.”
“Cho nên em muốn có một đứa con của riêng mình, chỉ vậy thôi.”
Anh như mất hết sức lực, buông tay tôi ra rồi ngả người xuống ghế.
Ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước.
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Anh hiểu rồi. Em đi đi.”
Lý Nham đuổi theo tôi, đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
Nói là Đàm Khải Niên gửi cho Điềm Điềm.
Tôi không nhận.
Tôi có đủ khả năng cho con bé một cuộc sống tốt.
Huống hồ, những gì anh từng cho tôi trước đây đã quá nhiều rồi.
Đàm Khải Niên lại một lần nữa biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Tôi vùi đầu vào công việc, thường xuyên tăng ca đến tận đêm khuya.
Dường như chỉ có như vậy mới khiến tôi không nghĩ đến anh nữa.
Cho đến khi cô giúp việc chăm sóc Điềm Điềm khéo léo nhắc nhở tôi rằng trẻ con cần có người ở bên.
Đúng vậy.
Tôi thật sự không phải một người mẹ đạt yêu cầu.
Không chỉ khiến con bé không có bố.
Mà ngay cả thời gian ở bên con bé cũng ngày càng ít đi.
Đúng lúc tôi quyết tâm vực dậy tinh thần, Ngụy Hàng gọi điện cho tôi.
Thư ký của anh ấy xin nghỉ.
Anh muốn tôi đi cùng tham dự một buổi tiệc rượu.
Kiểu công việc này chẳng qua là thay sếp uống rượu mà thôi.
Trong vài giây im lặng của tôi, có lẽ sợ tôi từ chối nên Ngụy Hàng lập tức nói thêm:
“Một ly rượu năm vạn tệ, không giới hạn số lượng. Thế nào? Chẳng phải còn hơn ngày nào cũng cắm mặt ở công ty tăng ca sao?”
“Được.”
Trước đây ở Thành Cảng, tôi cũng không ít lần uống thay Mạc Viễn Kiệt.
Có lần uống quá nhiều.
Tôi chỉ muốn gặp Đàm Khải Niên.
Thế là mơ mơ màng màng chạy đến công ty tìm anh.
Kết quả vừa tới quầy lễ tân đã bị chặn lại.
Không có lịch hẹn trước thì không thể gặp.
Tôi gọi điện cho Đàm Khải Niên.
Anh không nghe máy.
Nhân viên lễ tân thấy tôi không còn tỉnh táo, sợ xảy ra chuyện nên sắp xếp cho tôi nghỉ ngơi ở khu tiếp khách.
Còn pha cho tôi một cốc nước mật ong để giảm bớt khó chịu.
Tôi cảm ơn cô ấy.
Rồi một mình ngồi ở khu tiếp khách.
Ôm cốc nước mật ong, tủi thân đến mức vừa khóc vừa rơi nước mắt.
Khóc xong lại nằm vật xuống ghế sofa, ngủ một giấc chẳng biết trời đất là gì.
8
Đàm Khải Niên đã gọi cho tôi vô số cuộc điện thoại nhưng tôi đều không nghe máy.
Mãi đến khi nhân viên lễ tân thay tôi nhận cuộc gọi, anh mới biết tôi đang ở dưới công ty.
Lúc tỉnh lại, tôi đã nằm trong phòng nghỉ ở văn phòng của Đàm Khải Niên.
Anh ngồi trên sofa bên cạnh xử lý email.
Dường như cảm nhận được điều gì đó nên ngẩng đầu nhìn sang.
Tôi quay mặt đi, không muốn để ý đến anh.
Anh đứng dậy, ngồi xuống mép giường nhìn tôi.
“Xin lỗi em, lúc em gọi anh đang họp nên điện thoại để chế độ im lặng.”
“Sau này mỗi khi họp anh sẽ đưa điện thoại cho Lý Nham giữ, như vậy bất cứ lúc nào em muốn tìm anh cũng đều tìm được.”
Điều khiến tôi tức giận vốn đâu phải chuyện đó.
“Dựa vào đâu mà anh muốn gặp em lúc nào cũng được, còn em muốn gặp anh lại phải đặt lịch hẹn? Không công bằng.”
Đàm Khải Niên cong môi cười:
“Anh đã dặn xuống rồi, sau này sẽ không còn ai dám ngăn em nữa. Bây giờ công bằng chưa?”
