Mục Ngọc - Chương 5
Cập nhật lúc: 04/07/2026 12:01
Tiêu Chỉ Sơ vẫn dịu dàng, nhu thuận như cũ nhưng khóe mắt nàng ta lại lặng lẽ hướng về phía Thẩm Khinh Trần, kẻ đang chăm chú lắng nghe cuộc đối thoại này từ đằng xa.
Ta tức đến mức suýt bật cười thành tiếng.
Đây là lần đầu tiên trong kiếp này ta gặp Tiêu Chỉ Sơ. Nàng ta lấy đâu ra tự tin khẳng định ta nhất định không làm được?
Kiếp trước ta không tham dự là bởi khi ấy ta vẫn đang âm thầm trải đường cho Thẩm Khinh Trần.
Thậm chí lúc đó hắn còn không đủ tư cách bước chân vào yến hội, là ta đã âm thầm giúp hắn có được cơ hội ấy.
Thân mẫu của hắn chỉ là một cung nữ bò lên long sàng, đó là nỗi nhục lớn nhất trong lòng Thánh thượng. Ta vốn nghĩ nếu hắn có thể nhân buổi nghị sự này mà bộc lộ tài năng, khiến quần thần nhìn bằng con mắt khác thì Thánh thượng cũng sẽ dần buông bỏ thành kiến với hắn.
Nào ngờ sau khi thật sự lọt vào mắt xanh của Thánh thượng, điều hắn làm mỗi ngày lại là tìm cách xuất cung chỉ để được nhìn Tiêu Chỉ Sơ thêm một lần.
Nghĩ đến đó ta thản nhiên cất lời: "Chuyện này thì có liên quan gì đến ngươi?"
"Một thứ nữ của quan viên lục phẩm cũng xứng xen vào việc triều đình sao?"
Khóe mắt Tiêu Chỉ Sơ lập tức ngân ngấn lệ, nước mắt chực rơi mà chưa rơi, dáng vẻ mong manh như cành liễu trước gió.
Mắt thấy bạch nguyệt quang của mình chịu ủy khuất, Thẩm Khinh Trần lập tức bước lên chắn trước mặt nàng ta.
"Mục Ngọc, mau tạ lỗi với Sơ Sơ!"
"Nàng ấy chẳng qua có ý tốt khuyên nhủ ngươi vài câu, cớ sao ngươi lại nặng lời nh.ụ.c m.ạ nàng ấy đến vậy?"
"Ta biết ngươi không vừa mắt việc ta và Sơ Sơ thân cận. Nhưng dù có ghen tuông cũng phải biết chừng mực. Ngươi thực sự khiến ta quá thất vọng rồi!”
Dứt lời, giọng hắn lạnh lẽo như băng. "Nàng có biết yến hội lần này quan trọng thế nào đối với quốc gia và bang giao hay không? Đừng lấy thanh danh chính mình ra làm trò đùa."
Ta cảm thấy đầu óc Thẩm Khinh Trần hẳn là có bệnh. Thật không hiểu kiếp trước rốt cuộc ta đã nhìn trúng hắn ở điểm nào.
Ta lười tranh cãi với hắn, cánh tay càng giơ cao hơn.
"Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, thần nữ Mục Ngọc nguyện xin thử sức."
Sắc mặt Thẩm Khinh Trần lập tức tối sầm, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi đ.ao sắc bén.
Hoàng hậu thoáng ngẩn người, hiển nhiên không ngờ một tiểu thư khuê các được nuông chiều như ta cũng dám đứng ra tham yến.
Nhưng người vẫn gật đầu.
"Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Tiêu Chỉ Sơ, Tiêu tiểu thư dường như cũng có ý tham dự.” Ta mỉm cười nhìn Tiêu Chỉ Sơ.
Thẩm Khinh Trần lập tức nổi giận. "Hoàng hậu nương nương, Sơ Sơ chưa từng nói muốn tham dự, rõ ràng là nữ nhân độc ác này cố tình gây sự!"
Tiêu Chỉ Sơ cũng rất phối hợp, lấy khăn tay khẽ lau khóe mắt, dáng vẻ tủi thân vô hạn.
Ta vẫn giữ vẻ ôn hòa của một khuê tú danh môn. "Chính là vừa rồi chính miệng Tiêu tiểu thư nói thần nữ không biết tự lượng sức mình, chỉ chuốc lấy nhục. Đã tự tin như vậy, hẳn là Tiêu tiểu thư đã sớm có đối sách, mới dám nói những lời ấy."
"Huống hồ, chẳng phải chỉ vì thần nữ không chịu đáp ứng lời thỉnh cầu của Khinh Trần ca ca, không chịu dìu dắt Tiêu tiểu thư hòa nhập với các quý nữ nên Tiêu tiểu thư mới đối xử với thần nữ như thế sao?" Ta học nguyên dáng vẻ yếu đuối đáng thương của nàng ta. Không phải chỉ là giả làm bạch liên hoa thôi sao, ai mà không biết chứ.
Thẩm Khinh Trần còn định mở miệng biện hộ cho bạch nguyệt quang của mình nhưng Hoàng hậu đã cau mày. "Đường đường là một vị hoàng t.ử vậy mà mở miệng ngậm miệng đều gọi nữ t.ử là 'ác độc', giáo dưỡng của ngươi để ở đâu?"
"Được rồi, chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Hồi cung." Dứt lời, Hoàng hậu được cung nữ dìu đỡ, chậm rãi rời đi.
Thấy Hoàng hậu đã sinh lòng không vui với mình, Tiêu Chỉ Sơ liền tủi thân sà vào lòng Thẩm Khinh Trần ngay trước mặt mọi người.
Các vị quý nữ dưới điện xem hết một màn này, mỗi người một vẻ mặt.
Ta đã đạt được mục đích, cũng chẳng buồn ở lại nhìn hai người họ thêm một khắc nào nữa, liền cùng Lương Kha đi sang hướng ngược lại.
Nghe nói Miện Vương tính tình tàn bạo, hung danh hiển hách bởi vậy nơi nào có hắn xuất hiện thì người khác đều tránh xa.
Bên này vắng vẻ thanh tĩnh, ta rất hài lòng.
Ta cùng Lương Kha trò chuyện vài câu chuyện khuê phòng, khóe mắt lại vô tình nhìn thấy Tiêu Chỉ Sơ bất cẩn làm đổ chén trà, nước trà nóng hắt cả lên mu bàn tay.
Thẩm Khinh Trần lập tức biến sắc, vội vàng sai người mang loại t.h.u.ố.c trị bỏng tốt nhất tới rồi tự tay cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho nàng ta.
Động tác ôn nhu, ánh mắt thành kính như nâng niu bảo vật.
Ta chẳng hề che giấu vẻ chán ghét với hai kẻ đó.
Ngày trước, sau khi thành thân, ta đau lòng Thẩm Khinh Trần chính vụ bận rộn, thường tự tay xuống bếp hầm canh bổ cho hắn.
Nhưng lần nào hắn cũng lạnh lùng hất đổ, hắn nói canh do ta nấu khiến hắn cảm thấy ghê tởm.
Ta ghê tởm sao?
Hay là hắn thật sự cho rằng bạch nguyệt quang của hắn trong sạch như băng tuyết, không hề có lấy nửa phần tâm tư nhơ bẩn sao?
6 - Yến hội
Từ sau khi tránh xa Thẩm Khinh Trần, những ngày tháng của ta thanh nhàn hơn rất nhiều.
Tan tiệc, ta lại cùng Lương Kha hàn huyên đôi câu, rồi mới hồi phủ.
Trời dần về chiều, từ xa, ta đã trông thấy mấy tên cung nhân quen mặt vừa đi vừa mắng c.h.ử.i.
Có lẽ vì yến tiệc đã tan, cũng có lẽ nơi này đủ hẻo lánh nên bọn chúng mới dám buông lời không chút kiêng dè.
"Vị hoàng t.ử trong lãnh cung kia đúng là có bản lĩnh, ở lãnh cung bao nhiêu năm chẳng ai đoái hoài, vậy mà mới mấy ngày đã hóa thành người chúng ta chẳng dám đắc tội."
