Mùng Bảy Tháng Bảy Không Được Mặc Áo Xanh - Chương 4

Cập nhật lúc: 04/07/2026 06:01

Biểu cảm trên mặt Lâm Chi Mai vẫn vẹn nguyên nụ cười cứng nhắc kia, nhưng ta rõ ràng đọc được sự hoảng loạn, cầu cứu tột cùng trong ánh mắt nàng ta.

Trong khoảnh khắc, ta hiểu ra điều gì đó, liền với lấy tờ giấy và cây b.út bên cạnh đưa cho nàng ta: 

"Nương nương, người viết ra đi."

Mắt Lâm Chi Mai sáng lên, lập tức giật lấy b.út giấy, múa b.út thoăn thoắt.

Khi nhìn thấy những dòng chữ trên giấy, sắc mặt ta cắt không còn giọt m.á.u.

Lâm Chi Mai viết: [Có kẻ luôn theo dõi ta, ta không thể nói thành lời nhưng ta biết có kẻ luôn nhìn chằm chằm vào ta. Tỷ tỷ, chạy mau! Chạy mau! Chạy mau! Sẽ c.h.ế.t đấy, thực sự sẽ c.h.ế.t đấy!]

Nét chữ nghệch ngoạc, hỗn loạn. Ta ngước lên nhìn thẳng vào mắt Lâm Chi Mai, một luồng khí lạnh thấu xương ùa về.

Ai đang theo dõi chúng ta?!

Còn chưa kịp hỏi thêm, cửa phòng đột ngột bị đẩy toang, một tên tiểu thái giám đứng ở ngưỡng cửa, lạnh lùng nhìn hai chúng ta: 

"Hoàng thượng có chỉ, đêm nay mở tiệc tại Lan Mộng Cung, tất cả các vị nương nương đều phải tới dự tiệc."

Dứt lời, hắn liếc xéo ta một cái: "Hoàng thượng phán, tiết trời đêm nay mát mẻ, các vị nương nương chỉ cần khoác một lớp áo lụa mỏng là đủ, lụa xanh thướt tha, nhìn là vừa mắt nhất!"

Tim ta nảy lên một cái, lại là áo xanh!

Ta quay đầu lại, kinh hoàng phát hiện tay của Lâm Chi Mai đã chạm vào một bộ y phục màu xanh bên cạnh. 

Ta vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy cánh tay nàng ta, ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu: "Đừng mặc!"

Nào ngờ, nàng ta hất mạnh tay ta ra, ánh mắt trở nên âm u, xa lạ: 

"Câm miệng! Một con tiện tỳ thấp hèn mà cũng dám cản đường bổn cung sao? Ta thấy ngươi chán sống rồi, muốn tìm cái c.h.ế.t có phải không?"

Chỉ trong chớp mắt, tính khí của Lâm Chi Mai lại thay đổi một trời một vực như vậy.

Ta khúm núm nhận sai, trong lòng dấy lên một suy đoán điên rồ.

Chẳng lẽ vừa rồi, có thứ gì đó đang giám sát nàng ta!

Chỉ trong lát sau, Lâm Chi Mai đã thay xong bộ đồ màu xanh ấy, ta nhìn mà đứng hình vì khiếp sợ.

Bây giờ đã là nửa đêm, gió lạnh rít liên hồi, vậy mà Hoàng thượng lại đột ngột dựng tất cả mọi người dậy để tổ chức một buổi yến tiệc quái đản.

Trong cung đèn đuốc sáng trưng, các nhạc công ngồi giữa vũ đài tấu nhạc, những vũ nữ uốn lượn thân mình thướt tha. 

Rõ ràng ai nấy đều buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, nhưng vẫn phải gượng cười, nâng chén chúc tụng nhau.

Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, im lặng quan sát mọi người, rồi chậm rãi lên tiếng: 

"Y phục của các ái phi hôm nay đều rất đẹp."

Ta khép nép đứng hầu bên cạnh Hoàng hậu, nghe thấy câu nói ấy, tay rót rượu run lên bần bật, vội c.ắ.n môi lùi lại phía sau.

Vốn dĩ một cung nữ như ta không có tư cách xuất hiện ở đây, nhưng Hoàng hậu đã hạ lệnh, ta không thể không tuân theo.

Ta trơ mắt nhìn Hoàng hậu cạn hết ly rượu này đến ly rượu khác, sắc mặt bà ta không hề thay đổi, ngược lại sắc mặt ta càng lúc càng tái mét, khó coi như vừa bị ép nuốt chửng một con chuột cống.

Nương nương... bà ta vừa uống liền một mạch hơn hai mươi ly rượu mạnh!

6

Dưới ánh đèn lung linh, ta kinh hoàng nhận ra nhãn cầu của Hoàng hậu nương nương đang tan chảy, biến thành một vũng nước chảy dài ra khỏi hốc mắt. 

Hai hốc mắt đen ngòm, trống rỗng hiện ra trông vô cùng tởm lợn, đáng sợ.

Thế nhưng tay bà ta vẫn không ngừng lại, tiếp tục rót rượu, uống cạn.

Lúc này ta mới bàng hoàng phát hiện, tất cả các phi tần có mặt ở đây đều đã biến đổi thành những hình thù dị hợm.

Trên ngai vàng, Hoàng thượng đang nghiêng đầu cười toe toét. Nói chính xác hơn, trên một cái cổ của ngài đang mọc ra tận năm cái đầu!

Ta run rẩy ngước nhìn Lâm Chi Mai, đọc được nỗi sợ hãi tột cùng trong ánh mắt nàng ta.

Cuối cùng, dường như không thể chịu đựng thêm được nữa, nàng ta "oẹ" một tiếng, nôn thốc nôn tháo ra một đống thứ kinh tởm trên sàn.

Rắn, giun đất, và phần cơ thể đứt rời của đủ loại sinh vật bò sát, nhớp nhúa trộn lẫn với một thứ dịch lỏng không rõ nguồn gốc.

"Ta không chịu nổi nữa rồi!" 

Lâm Chi Mai khóc rống lên vì sợ hãi, quay đầu bỏ chạy thục mạng: 

"Cứu mạng! Cứu mạng với! Hoàng thượng là quỷ! Hoàng hậu cũng là quỷ! Cứu ta với!"

Ta đứng chôn chân tại chỗ không dám động đậy, trơ mắt nhìn nàng ta lao ra ngoài cửa.

Hành động của Lâm Chi Mai như mồi lửa châm ngòi cho nỗi sợ hãi của những người khác. 

Ngay sau đó, nhạc công, vũ nữ, tất cả đều la hét t.h.ả.m thiết rồi chạy tán loạn.

"Từ Dạ," 

Hoàng hậu nghiêng cái đầu đặt ngay ngắn trên bàn ăn về phía ta, nở một nụ cười kỳ dị, hai hốc mắt trống hoác: 

"Đã có ai nói với ngươi rằng, ngươi thực sự rất hợp với màu xanh chưa?"

Lại nữa rồi! Lại là áo xanh!

Ta run cầm cập lắc đầu: "Bẩm... bẩm Nương nương, chưa từng có ai nói vậy ạ."

Hoàng thượng cười lớn, đầu tiên là cái đầu chính giữa cất tiếng cười, sau đó bốn cái đầu còn lại thay nhau rộ lên những tràng cười quái đản: 

"Ha ha ha ha ha! Màu xanh là đẹp nhất, tràn đầy sức sống nhất, hợp với những nữ t.ử trẻ tuổi như ngươi nhất!"

Dù đang sợ hãi đến cực độ, nhưng trong đầu ta đã lờ mờ rút ra được một kết luận.

Bọn họ rất muốn ta mặc màu xanh, nhưng bọn họ không thể dùng vũ lực ép buộc ta mặc.

Nếu ta thỏa hiệp khoác lên mình bộ đồ ấy, rất có thể ta sẽ rơi vào kết cục c.h.ế.t không toàn thây như những cung nữ khác!

Ngay khi ta đang định thừa cơ chạy trốn như đám người kia, thì kinh hoàng nhận ra, tất cả những kẻ vừa chạy ra ngoài lúc nãy... giờ đây đều đã quay trở lại.

Ánh mắt Lâm Chi Mai trống rỗng, hai tay buông thõng, từng bước từng bước đi về chỗ ngồi của mình.

Ta càng nhìn càng thấy bộ áo xanh trên người nàng ta ch.ói mắt vô cùng.

Màu xanh ấy, rốt cuộc đại biểu cho cái gì?

Hoàng thượng lên tiếng: "Ngươi tên Từ Dạ?"

Ta lập tức cung kính đáp: "Bẩm Hoàng thượng, vâng ạ."

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt độc địa như muốn lột da xẻ thịt ta ra vậy.

"Hoàng hậu quả là đã tìm được một con ch.ó ngoan!"

Sau đêm kinh hoàng ấy, tất cả những cung nữ mặc áo xanh đêm qua đều đã c.h.ế.t, Lâm Chi Mai cũng biến mất không để lại dấu vết.

Ta đoán đến chín phần mười là nàng ta đã bị Hoàng thượng và đồng bọn ăn tươi nuốt sống rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mùng Bảy Tháng Bảy Không Được Mặc Áo Xanh - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD