Mười Dặm Hồng Trang, Một Đời Lừa Dối - 51-54
Cập nhật lúc: 02/07/2026 18:02
51
[01.03.2020]
Ngày hôm qua xảy ra chuyện kinh hoàng như vậy, lúc đó ta chẳng có cảm giác gì, bây giờ ngẫm lại mới thấy có chút rùng mình sợ hãi.
Chỉ có thể tự an ủi là người ngốc có phúc của người ngốc.
Thế nhưng sau biến cố đó ta cũng đã nghĩ thông suốt rồi. Sinh mạng này vốn quý, người c.h.ế.t thì cũng đã c.h.ế.t rồi, ta nhớ thương người đã c.h.ế.t, nhưng không thể vì thế mà làm cho người sống phải lo âu bận lòng.
Nếu như để cho sư phụ biết được ta vì sự ra đi của bà mà bỏ bê việc luyện múa suốt bấy lâu nay, nhất định bà sẽ dùng các khớp ngón tay mà gõ thật mạnh vào đầu ta cho xem.
Cuộc sống này tươi đẹp và đáng yêu biết bao, ta không thể cứ mãi lưu luyến quá khứ, ta nên hướng mắt nhìn về phía trước mới phải.
Đã sống tới hai kiếp người rồi mà sao ta lại chậm chạp, lờ đờ đến thế chứ?
Thế là ta lập tức quyết định đi sang thăm lão thái thái. Nhưng nha hoàn của lão thái thái bảo thân thể của người không khỏe nên không thể tiếp khách, bởi vậy ta đành phải thất vọng trở về phòng.
Thế mới nói thứ gọi là d.ụ.c vọng, thân thể của con người thực sự chính là chướng ngại vật lớn nhất ngăn cản con người ta lao đến bến bờ của hạnh phúc.
Haiz, giá mà ta là Hoa Đà tái thế thì tốt biết mấy...
52
[02.03.2020]
Mấy ngày nay phu quân cứ ở trong phủ dưỡng thương suốt, có lẽ là cảm thấy vô vị nên chàng đã bày một bàn tiệc rượu nhỏ, mời phu nhân cùng mấy người bạn đến bên hồ thưởng hoa.
Vốn tưởng rằng sẽ không có phần của ta, nào ngờ phu quân cũng dắt ta theo cùng, lại còn mời ta ra đình giữa hồ để biểu diễn múa cho các vị khách xem.
Vừa nghĩ đến việc cuối cùng bản thân cũng có thể làm được điều gì đó cho phu quân, ta đã nhảy múa vô cùng tâm huyết.
Khoác trên mình bộ vũ y màu hồng nhạt, ta vừa múa vừa nhớ đến sư phụ, rồi không kìm được lòng mà lén khóc.
Ta cứ tự đắc cho rằng mình khóc rất kín đáo và tém tém lại rồi, thế nhưng sau khi trở về phòng, Tiểu Hoa nhìn ta cứ cười khúc khích, bảo ta đã khóc đến mức mặt mũi nhem nhuốc thành một chú mèo hoa rồi.
Ta có chút thẹn thùng pha lẫn hờn giận, hỏi nó ta như thế này trông xấu xí và mất mặt lắm à?
Tiểu Hoa mỉm cười lắc lắc đầu, bảo ta không xấu xí cũng chẳng mất mặt tí nào, còn nói ta của hiện tại trông giống hệt như một nàng đào hoa yêu khéo léo hớp hồn người khác.
53
[03.03.2020]
Hôm qua tuy nói là có nhảy múa, nhưng về sau ta không ở lại ăn cơm cùng phu quân và bọn họ. Vừa hay ta cũng không muốn tiếp xúc quá nhiều với những người xa lạ đó, bởi vì những người kia trông giống như người dị tộc, hơn nữa ánh mắt của họ cứ luôn làm ta liên tưởng đến thú dữ, đáng sợ vô cùng...
À mà đang nói đến đâu rồi nhỉ, tóm lại là để bù đắp cho ngày hôm qua, hôm nay phu nhân đã đặc biệt mở tiệc mời duy nhất một mình ta ra ngự uyển dùng tiệc.
Ngồi trong đình, giữa chốn hoa đỏ liễu xanh chỉ có hai người là ta và phu nhân, chúng ta ngồi đối diện nhau. Phu nhân còn chuẩn bị một vò rượu, nhưng người không cho ta uống, một mình người tự rót tự uống, uống mãi cho đến khi ngà ngà say. Hai bên gò má ửng hồng của người trông giống như những đóa hoa mai đỏ nhạt trong tuyết, người đưa ánh mắt mơ màng nhìn về phía ta.
Người bảo: “Cố Nhĩ, muội có thể múa một điệu được không, chỉ cho ta, chỉ vì ta thôi.”
Ta bảo đương nhiên là được rồi.
Thế là ta liền múa, nghiêm túc nhảy một điệu múa mà ta yêu thích nhất bằng tất cả tình cảm đong đầy của mình.
Đến khi một điệu múa kết thúc, ta phát hiện ra phu nhân đã say đến mức không còn biết trời trăng mây gió gì nữa. Người khóc đến nỗi gương mặt đầm đìa nước mắt, miệng thì cứ liên tục lầm bầm gọi tên ta, bắt ta mau đi đi, rồi lại bảo ta đừng đi.
Ta bảo ta sẽ không đi đâu cả, rồi người cứ gọi ta một tiếng, ta lại thưa một tiếng.
Sợ phu nhân cứ nằm ngủ như vậy sẽ bị nhiễm lạnh, ta muốn dìu người về phòng, kết quả là gọi mãi một hồi lâu, phu nhân mới mơ màng mở mắt ra, nhìn ta bằng ánh mắt hoang mang trống rỗng.
Ta bảo phu nhân ơi bên ngoài gió lớn lắm, chúng ta mau ch.óng trở về thôi.
Phu nhân cũng chẳng buồn đáp lời, chỉ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào ta, rồi hướng về phía ta mà giang rộng hai tay.
Ta cứ ngỡ phu nhân là đang muốn có một cái ôm, vừa định tiến đến ôm lấy người thì phu nhân lại buông thõng hai tay xuống, vừa khóc vừa cười bảo: “Vẫn là không thể.”
Rồi sau đó phu nhân ngủ lịm đi.
Vẫn không thể cái gì cơ?
Không thể ôm nhau sao? Tại sao chúng ta lại không thể ôm nhau chứ?
Ta nghĩ mãi mà không thông, nhưng ta đoán chắc phu nhân đã gặp phải chuyện gì đau lòng lắm, kết quả là bị chất cồn kích thích nên lại càng thêm khó chịu hơn.
Thế mới nói chất cồn đúng là thứ đáng ghét, nó chẳng giải quyết được bất kỳ vấn đề gì cả, chỉ khiến cho con người ta chìm đắm vào sự trốn tránh.
54
[04.03.2020]
Ta nhớ rõ vết thương của phu quân rõ ràng không hề nghiêm trọng, nhưng chẳng biết vì sao mấy ngày nay bỗng dưng lại chuyển biến xấu đi một cách đột ngột, đến mức ngay cả giường cũng không thể bước xuống được nữa. Ta sốt ruột đến độ chạy khắp nơi, thế nhưng phu nhân cũng không chịu gặp ta, lão thái thái cũng chẳng buồn tiếp ta, ta đành phải tự đi vòng quanh trong phòng của mình.
Thế rồi đang đi vòng quanh thì bỗng nhiên truyền đến tin tức của lão thái thái. Bà bảo muốn tổ chức lại một hôn lễ thật long trọng và lớn cho ta và phu quân, để làm lễ xung hỷ cho phu quân.
!!??
Cái... cái... cái này cũng quá đường đột rồi!
Ta... ta... ta... ta... ta vẫn còn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nữa mà!
Nhưng... nhưng... nhưng... nhưng mà ta đồng ý!
