Mười Dặm Hồng Trang, Một Đời Lừa Dối - 41-46

Cập nhật lúc: 02/07/2026 18:01

41

[16.02.2020]

Mấy ngày nay trời cứ âm u mãi chẳng chịu ló chút ánh mặt trời nào, mây đen cũng ngày một dày đặc, ngày một sà xuống thấp, nhìn cứ có cảm giác ông trời đang nung nấu một trận mưa to tầm tã kinh hoàng.

Hôm nay phu nhân đã tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi giữa muôn vàn công việc qua đây ăn bữa cơm trưa cùng ta. Nhân cơ hội này ta vội vàng gặng hỏi phu nhân xem có biết chú ch.ó nhỏ màu trắng tên là Vô Song kia hay không.

Phu nhân bảo người biết chứ, đó là một chú ch.ó mà phu quân đã nuôi từ thuở nhỏ, rất quấn người và khá là đáng yêu.

Ta nghe xong càng thêm hớn hở, hỏi phu nhân vậy giờ nó đang ở đâu rồi, nếu nó mà sinh con đẻ cái thì mấy chú ch.ó con bây giờ chắc cũng đã lớn rồi nhỉ.

Phu nhân cúi đầu nhấp một ngụm canh, nhàn nhạt buông câu: Nó c.h.ế.t rồi.

Người bảo về sau Thái t.ử vô tình nhìn trúng Vô Song, bảo là thích chú ch.ó này, thế là phu quân liền dâng tặng Vô Song cho ca ca của mình rồi.

Về sau nữa...

Về sau nữa, khắp vương phủ của Thái t.ử ai ai cũng đều ngửi thấy mùi thịt ch.ó thơm lừng.

42

[17.02.2020]

Bởi vì câu chuyện về chú ch.ó nhỏ màu trắng ấy mà ta đã đau lòng suốt cả một buổi tối, trong đầu toàn là hình ảnh của Vô Song và một phu quân đã vĩnh viễn mất đi Vô Song.

Lúc đó chắc chàng đã vô cùng đau khổ và tuyệt vọng biết bao...

Cho đến khi một tiếng sấm rền vang trời từ bên ngoài vọng vào, ta mới bàng hoàng phát hiện ra bên ngoài không biết đã đổ mưa lớn từ lúc nào.

Lại một tiếng sấm đinh tai nhức óc khác dội xuống, ta chợt nhớ như in lời của lão thái thái. Bà bảo lúc nhỏ phu quân sợ nhất là tiếng sấm, còn bảo mỗi lần sấm chớp đùng đùng là phu quân luôn trốn ở trong chăn mà khóc rấm rứt.

Chàng sẽ khóc sao?

Ta không nhớ được lúc đó bản thân đã suy nghĩ những gì, đến khi sực tỉnh hồn lại thì ta đã lao vào trong màn mưa, lao thẳng vào trong thư phòng. Bản thân ta cũng chẳng rõ làm sao mình lại biết được chàng đang ở nơi này, thế nhưng khi ta bất chấp tất cả mà xông vào, liền nhìn thấy phu quân đang cầm quyển sách với vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

Chàng ngẩn người ra, ta cũng ngẩn người ra.

Sao ta lại quên mất, chàng đâu còn là một đứa trẻ con nữa, chàng sẽ không khóc nữa.

Thế nhưng ta, một kẻ bị lột sạch thành con gà ướt sũng như chuột lột, lúc đó đầu óc bỗng dưng bị chập mạch, câu nói đầu tiên thốt ra khỏi miệng lại là: “Đừng sợ.”

Phu quân lặng im nhìn chằm chằm vào ta một hồi lâu, sau đó mỉm cười nói với ta: “Ừm, không sợ.”

Ta xin thề, đó là nụ cười đẹp nhất, dịu dàng nhất mà ta từng được diện kiến trong cuộc đời này.

43

[18.02.2020]

Sau một trận nháo nhào cuồng nhiệt ngày hôm qua, ta cũng đã vinh quang bị cảm luôn rồi. Đầu óc mơ màng ngủ liền tù tì suốt cả một buổi sáng, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy phu nhân với nét mặt khó coi vô cùng và phu quân với gương mặt ngập tràn nỗi lo âu.

Ta có ngốc đến đâu đi chăng nữa thì cũng cảm nhận được bầu không khí sai sai, bất ổn giữa hai người họ.

Lúc đó trong lòng ta liền nghĩ, biết thế mình cứ giả vờ ngủ thêm một chốc nữa cho xong.

Rồi sau đó ta liền bị phu quân và phu nhân vừa dỗ dành vừa lừa lọc ép uống biết bao nhiêu là t.h.u.ố.c Trung y vừa đắng vừa chát ngắt.

Cho dù sau khi uống xong t.h.u.ố.c sẽ có mứt táo ngọt để ăn, nhưng ta vẫn bị đắng đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa chảy ròng ròng...

Câu chuyện đau thương đầy nước mắt này đã để lại cho chúng ta một bài học xương m.á.u: Xuyên không có thể không cần bàn tay vàng thần thánh, nhưng nhất định phải luôn mang theo t.h.u.ố.c cảm bên người.

44

[19.02.2020]

Ngủ suốt cả một ngày trời mà vẫn cứ thấy buồn ngủ và mệt mỏi rã rời, mỗi lần mở mắt ra nhìn thấy không phải phu nhân thì chính là phu quân, duy chỉ có lão thái thái là không thấy đâu. Có điều ta cũng chẳng muốn bà tới đây đâu, dù sao người già sức đề kháng kém, lỡ bị ta lây bệnh sang thì không tốt chút nào.

Thực tế là ta cũng không muốn phu quân và phu nhân tới đây, thế nhưng ngoài việc ép ta uống t.h.u.ố.c ra thì họ chỉ bắt ta phải ngoan ngoãn ngủ một giấc thật ngon, chẳng thèm nghe theo lời khuyên can của ta gì cả...

Được rồi, chỉ hy vọng ông trời phù hộ độ trì, căn bệnh này của ta ngàn vạn lần đừng bao giờ lây sang bọn họ.

45

[21.02.2020]

Ngày hôm qua hôn mê ngủ li bì suốt cả một ngày tròn, cho nên đã không viết nhật ký. Sau khi tỉnh giấc ngủ dậy bèn vã ra biết bao nhiêu là mồ hôi, cảm giác cả người đã nhẹ nhõm đi phần nào rồi.

Ta cảm thấy bản thân đã khỏe khoắn lại gần như hoàn toàn rồi, thế nhưng phu nhân và phu quân vẫn không cho ta bước chân xuống giường.

Ta đành phải tiếp tục nằm ườn ở trên giường. Cả ngày hôm nay phu quân đều ở bên cạnh bầu bạn với ta, ngồi ở bên giường đọc sách truyện cho ta nghe.

Ta chẳng nhớ nổi nội dung của cuốn truyện đó là gì nữa, đại khái hình như là kể về một nữ t.ử vì lợi ích của quốc gia đại cuộc mà anh dũng hy sinh bản thân mình... ta chỉ nhớ giọng nói của phu quân vô cùng hay, trầm trầm ấm ấm rất khiến người ta an lòng, nghe đến mức ta vừa muốn ngủ lại vừa luyến tiếc không nỡ ngủ.

Ta cứ có cảm giác mơ hồ rằng trận ốm này xem ra cũng ốm được giá, ốm xứng đáng.

Ước chừng là để né tránh phu quân, cả ngày hôm nay phu nhân đều không ghé qua, có điều buổi trưa người có sai người gửi đến cho ta món bánh hoa mai.

Phu quân cũng muốn ăn, thế nhưng nha hoàn nhỏ tuổi bưng bánh hoa mai tới kia lại không cho, bảo là phu nhân không chuẩn bị phần của chàng.

Cuối cùng phu quân chỉ biết trố mắt ra nhìn chằm chằm nhìn ta ăn, mãi một hồi lâu sau mới đầy vẻ ấm ức, hờn dỗi mà nặn ra một câu: “Ăn ít lại.”

Phụt.

Thế rồi ta liền bị cười đến mức nghẹn cả họng...

Mà đúng rồi, không biết có phải là do trận cảm mạo vẫn còn chưa khỏi hẳn hoàn toàn hay không, ta cứ cảm giác món bánh hoa mai ngày hôm nay hình như đã bớt đi vài phần ngọt ngào rồi.

46

[22.02.2020]

Yay! Bệnh của ta cuối cùng cũng khỏi hẳn rồi! Từ nay về sau không cần phải uống thứ t.h.u.ố.c Trung y đắng nghét c.h.ế.t người ấy nữa!

Phen này phu nhân và phu quân có thể nhẹ lòng được rồi. Nói thật lòng, phu nhân và phu quân đối xử với ta tốt đến nhường này, ta chẳng những không báo đáp được gì cho họ mà lại toàn gây thêm phiền phức.

Hay là... bữa cơm tới ta đứng bên cạnh múa phụ họa cho hai người họ xem nhỉ?

Ừm, ý kiến hay đấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mười Dặm Hồng Trang, Một Đời Lừa Dối - Chương 8: 41-46 | MonkeyD