Mười Hai Âm - Chương 13
Cập nhật lúc: 24/07/2026 04:02
Ta nghẹn thật lâu.
Cuối cùng...
Chỉ gượng cười.
Có lẽ...
Nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc.
Ta nói:
“Để ta giữ được chàng đi.”
“Để chàng mãi mãi nằm trong lòng bàn tay ta.”
“Để ta sẽ không bao giờ phải mất chàng.”
“Khi ta vui...”
“Ta sẽ đối tốt với chàng.”
“Khi ta không vui...”
“Ta sẽ g.i.ế.t chàng.”
Chính ta nói ra cũng thấy buồn cười.
Ta vội đưa tay lau khóe mắt.
“Chỉ là nói đùa thôi.”
“Chàng đừng tin.”
Thế nhưng...
Tạ Chiêu lại chăm chú nhìn thẳng vào mắt ta.
Hắn chỉ đáp một chữ.
“Được.”
28
Sau đêm ấy...
Tạ Chiêu vẫn như trước.
Ngày ngày trêu chọc ta, cười đùa cùng ta.
Ta cũng vẫn bị hắn chọc tức đến đau cả đầu.
Chuyện của Thịnh Kiều...
Rốt cuộc cũng chỉ như một gợn sóng nhỏ.
Thoáng qua rồi tan biến.
Cái c.h.ế.t của nàng ta...
Chỉ là khởi đầu cho sự sụp đổ của phủ Thừa tướng.
Sau một chuỗi dài tra khảo, thẩm vấn...
Cuối cùng...
Tất cả đều bị đưa ra pháp trường.
Ta không đến.
Ta cẩn thận trang điểm.
Tóc vấn kiểu đọa kế.
Trâm ngọc rủ tua.
Trên cổ đeo một mặt Phật ngọc được chạm khắc tinh xảo.
Một mình...
Ta đến trước mộ mẫu thân.
Quỳ lạy thật lâu.
Ta cần xác nhận một chuyện.
Nếu suy đoán của ta là đúng...
Vậy chìa khóa để phá vỡ cục diện...
Đang nằm trong tay ta.
Ta đưa tay tháo mặt dây chuyền đang đeo trên cổ xuống.
Điều Tạ Chiêu từng nói…
Rằng trong phủ Thừa tướng không tìm thấy t.h.u.ố.c giải.
Câu nói ấy...
Khiến ta để tâm mãi.
Nếu thật sự là phụ thân lén giấu t.h.u.ố.c giải...
Thì hoặc là đã hủy đi hoàn toàn.
Hoặc là cất giữ vô cùng cẩn thận.
Khả năng hủy bỏ rất thấp.
Bởi phụ thân vốn là người đa nghi.
Ông sẽ không bao giờ tự cắt đường lui của mình.
Vậy nếu...
Là vô tình đ.á.n.h mất thì sao?
Trước lúc lâm chung...
Mẫu thân bảo ta ghé sát lại.
Người khẽ nói bên tai ta...
Nam nhân không đáng để dựa vào.
Chuyện gì cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.
Lợi dụng thân hình che khuất tầm mắt người khác...
Người lặng lẽ nhét vào tay ta một mặt dây chuyền.
Rồi nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng.
Đó là một mặt Phật ngọc rất nhỏ.
Tuy đường nét chạm khắc tinh xảo...
Nhưng chất ngọc lại vô cùng tầm thường.
Ta không hiểu dụng ý của mẫu thân.
Chỉ luôn mang nó theo bên mình.
Ngoài ta ra...
Không một ai biết.
Đến chính ta...
Cũng gần như đã quên mất sự tồn tại của nó.
Thế nhưng giờ nghĩ lại...
Mọi chuyện đều rất kỳ lạ.
Mẫu thân bệnh đã lâu.
Nếu chỉ muốn để lại trang sức cho ta...
Hà tất phải đợi đến hơi thở cuối cùng?
Người bảo ta phải học cách tự tìm đường sống.
Vậy...
Có phải chính người...
Cũng đã âm thầm chuẩn bị một con đường lui?
Ta đứng trước mộ mẫu thân.
Trong tay siết c.h.ặ.t mặt dây chuyền nhỏ bé ấy.
Cuồng phong gào thét.
Cỏ dại quanh mộ nghiêng ngả.
Ta lặng lẽ lắng nghe.
Dường như...
Có thể nghe thấy từ pháp trường cách trăm dặm vọng về...
Tiếng khóc ai oán của cả phủ Thừa tướng đang hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Vinh hoa phú quý ngập trời.
Cuối cùng...
Cũng chỉ hóa thành một làn khói mỏng.
Mẫu thân.
Xin người...
Phù hộ cho con.
Giữa đất trời hoang vu.
Giữa sắc đỏ nhàn nhạt trước mắt.
Ta dồn hết sức...
Ném mạnh mặt Phật ngọc trong tay xuống đất.
“Choang…”
Mặt ngọc...
Vỡ tan.
29
Lại trải qua thêm mấy tháng bình yên.
Trong cung truyền tin mừng.
Hoàng thượng có thêm một vị hoàng t.ử.
Đứa trẻ vừa chào đời, thiên tượng bỗng xuất hiện dị biến.
Khâm Thiên Giám đêm ấy quan sát tinh tượng, tâu rằng đứa bé sinh ra đã mang mệnh cách phi phàm, thiên tư hơn người, chính là T.ử Vi tinh giáng thế.
Hoàng thượng mừng rỡ khôn xiết.
Dạo gần đây, trong cung trên dưới đều tràn ngập không khí vui mừng.
Chỉ có Đông cung là chẳng được yên ổn.
Tạ Phạn đã hết thời hạn cấm túc.
Thế nhưng ai cũng nhìn ra được, thái độ của Hoàng thượng đối với hắn ngày một lạnh nhạt.
Thậm chí trong triều còn bắt đầu lan truyền lời đồn...
Rằng Hoàng thượng đã nảy ý định lập ấu t.ử làm Thái t.ử.
Thực hư thế nào, ta không rõ.
Ta chỉ biết...
Tin đồn ấy là do Tạ Chiêu cố ý tung ra.
Mà hiệu quả...
Hiển nhiên rất tốt.
Nhìn dáng vẻ của Tạ Phạn...
E rằng hắn sắp tức đến phát điên rồi.
Qua sinh thần của ta.
Lại thêm một cái Tết nữa...
Là đến sinh thần của Tạ Chiêu.
Dạo gần đây, số lần Hoàng thượng hỏi thăm sức khỏe hắn rõ ràng nhiều hơn trước.
Ban thưởng lại càng nhiều không kể xiết.
Dường như chỉ hận không thể dời cả kho tàng trong cung đến Ninh Vương phủ.
Thậm chí còn tìm dịp ban thưởng cả cho ta.
Tạ Chiêu vẫn bình thản nhận lấy.
Ta nhìn mà không khỏi cảm thán:
“Không khí đã được chuẩn bị đến mức này rồi.”
“Nếu chàng còn không c.h.ế.t...”
“Có khi lại khiến mọi người khó xử mất.”
Tạ Chiêu nghe xong.
Lập tức ôm chăn, quyết định phân phòng ngủ.
Ta lạnh nhạt đứng nhìn.
Quả nhiên...
Nửa đêm hắn lại lén lút mò về.
Làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Mặt dày đến mức chẳng chút áy náy.
Lại giày vò ta đến gần c.h.ế.t mới chịu thôi.
Chớp mắt...
Đã đến năm mới.
Pháo hoa đầu tiên bừng nở trên bầu trời.
Ngay sau đó...
Muôn vàn ánh lửa rực rỡ nối tiếp nhau phủ kín màn đêm.
Tiếng pháo vang dậy khắp kinh thành.
Hỷ khí tưng bừng.
Chúng ta nâng chén đối ẩm.
Ánh mắt dịu dàng nhìn nhau.
Cùng chúc mừng năm mới.
Tạ Chiêu mỉm cười nói:
“Chỉ mong năm nào cũng có ngày hôm nay.”
Ta khẽ gật đầu.
Thời khắc ấy...
Đã đến rồi.
Giữa khắp phố phường còn ngập tràn tiếng cười ngày Tết...
Một kỵ mã phi như bay xuyên qua màn gió tuyết, lao thẳng vào Ninh Vương phủ.
Tiếng hét bi thương vang vọng khắp nơi:
“Hoàng thượng bị thích khách hành thích.”
Tạ Chiêu và ta nhìn nhau.
Chỉ một ánh mắt...
Đã hiểu hết mọi chuyện.
Ta mỉm cười.
“Đi đi.”
“Đã đến lúc... thu lưới rồi.”
