Mười Hai Dặm Không Quay Đầu - 2
Cập nhật lúc: 17/09/2026 18:00
Hai thân binh xuống ngựa, vẫn giữ bộ dạng của người bên cạnh Bùi Sách: “Phu nhân, tướng quân sai thuộc hạ tới đón người trở về.”
“Nếu thật sự làm ầm ĩ vào trong thành, trên mặt lão phu nhân cũng khó coi.”
Ta đặt hai đồng tiền trà bên cạnh bàn, giơ tay chỉ cột mốc bên đường quan: “Mười hai dặm.”
Hai người không hiểu.
Ta kéo c.h.ặ.t áo choàng, đứng dậy dắt ngựa: “Về nói với bọn họ, nhớ trả tiền cược.”
2
Người gác cổng Thẩm trạch nhìn ta hồi lâu mới dám mở cửa: “Cô nương về rồi.”
Ông không hỏi Bùi Sách, cũng không khuyên ta trở về nhà chồng, chỉ vội vàng sai người thắp thêm đèn, rồi lớn tiếng gọi về phía nhà bếp bảo đun nước.
Ta đứng dưới hành lang, nhìn lá rụng đầy sân, l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn suốt dọc đường cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
Trước khi qua đời, mẫu thân từng đặc biệt sai người hạ thấp bậc cửa.
Bà nói lúc nhỏ ta cưỡi ngựa hấp tấp, vào cửa cũng chẳng biết nhìn đường, sớm muộn gì cũng có ngày đập gãy cả răng cửa.
Sau này ta vào Bùi phủ, đi không để lộ chân, cười không để lộ răng, sáu năm chưa từng vấp bậc cửa lấy một lần, cũng chẳng còn ai lo ta có đập hỏng răng hay không.
Trời vừa sáng, Bùi Sách đã tới.
Hắn mặc thường phục, bên hông vẫn buộc sợi dây kết ta làm năm ngoái.
Vừa bước qua cửa, câu đầu tiên đã là ra lệnh cho Thạch Lựu thu dọn đồ đạc: “Lão thái thái còn chưa biết, nhân lúc còn sớm thì về đi.”
“Chuyện làm lớn lên, người chịu thiệt là nàng.”
Ta đang uống cháo, không đứng dậy.
Bùi Sách ngồi xuống đối diện ta, thấy mí mắt ta sưng lên, sắc mặt hắn trái lại dịu đi vài phần: “Chiếu Tuyết quen ở trong quân, nói năng không biết nặng nhẹ, nàng hà tất phải chấp nhặt với nàng ấy.”
“Nàng là thê t.ử ta cưới hỏi đàng hoàng, điểm này không ai có thể vượt qua nàng.”
Ta đặt thìa xuống: “Ta muốn hòa ly với chàng.”
Nắp chén trà trong tay hắn va vào miệng bát.
Một lát sau, hắn lại bật cười: “Chỉ vì mấy câu nói tối qua?”
Ta nhìn hắn: “Chuyện trong chủ trướng tối qua cũng chỉ là mấy câu nói sao?”
Bùi Sách đậy nắp trà lại, trong phòng im lặng.
Khi mở miệng lần nữa, hắn đã đổi sang giọng điệu thường dùng để quở trách thuộc hạ: “Nam nhân chinh chiến bên ngoài, khó tránh khỏi đôi lúc gặp dịp thì chơi.”
“Nàng hưởng vinh hoa của tướng quân phu nhân, ngay cả chút ấm ức này cũng không dung nổi sao?”
Chút may mắn còn sót lại từ đêm qua tới giờ, cuối cùng cũng tan sạch.
Sáu năm trước, lúc hắn tới cửa cầu thân, căng thẳng đến mức khi bưng trà còn làm rơi nắp chén một lần.
Phụ thân mất sớm, mẫu thân liền tự mình hỏi hắn, sau này nếu có được phú quý, trong phủ dự định dung nạp bao nhiêu nữ nhân.
Hắn ngay trước mặt mẫu thân lập lời thề: “Đời này chỉ một thê t.ử, tuyệt đối không phụ bạc.”
Trước đây ta cứ tưởng con người phải chịu trách nhiệm với lời mình từng nói.
Đến giờ mới hiểu, có những lời thề chỉ đáng giá vào đúng khoảnh khắc nó được thốt ra.
Ta đẩy tờ hòa ly thư đã viết từ đêm qua sang.
Bùi Sách chỉ liếc qua một cái, lập tức xé nát thành mấy mảnh rồi ném vào bát cháo của ta: “Thẩm Lệnh Nghi, đừng không biết điều.”
“Chiếu Tuyết mấy lần bò ra khỏi đống người c.h.ế.t, đến con cái cũng không thể có nữa, còn nàng cơm áo không lo, vì sao cứ nhất định phải giẫm lên vết thương của nàng ấy mà làm loạn?”
Ta bưng bát cháo ấy lên, hắt thẳng xuống bên chân hắn.
Cháo trắng b.ắ.n lên mặt ủng, Bùi Sách theo bản năng lùi một bước.
“Nàng ta từng bị thương thì có thể ngủ với phu quân của người khác sao?”
“Chàng sợ nàng ta ấm ức, liền tới dạy ta phải nhẫn nhịn?”
Ta đặt chiếc bát không xuống bàn: “Bùi Sách, ta không kề d.a.o vào cổ ép chàng cưới ta.”
“Lời thề chỉ một thê t.ử là chính chàng tự lập.”
“Nay đã không giữ nổi thì nhường đường ra.”
Nộ ý trên mặt hắn dần chìm xuống, biến thành vẻ lạnh nhạt ta quen thuộc nhất.
Trước đây mỗi khi hắn như vậy, người cúi đầu trước luôn là ta.
Hắn có thể nửa tháng không trở về phòng, một tháng không chủ động nói với ta một câu, nhưng trước mặt người ngoài, chúng ta vẫn là đôi phu thê ai nấy đều ngưỡng mộ.
Hắn biết ta không nỡ để cuộc hôn sự mẫu thân lúc sinh thời từng vừa ý trở thành trò cười, vì vậy mỗi một lần, người quay đầu trước đều là ta.
Bùi Sách đứng dậy, phủi lớp bụi vốn chẳng hề tồn tại trên tay áo: “Ba ngày nữa bệ hạ mở tiệc ban thưởng luận công, gia quyến chư tướng đều sẽ tới, Chiếu Tuyết cũng đi.”
“Nàng hãy trước mặt mọi người nhận lỗi với nàng ấy, chuyện tối qua ta coi như chưa từng xảy ra.”
Ta hỏi: “Nếu ta không chịu thì sao?”
Hắn đi tới cửa, nghiêng mặt lại: “Vậy thì nàng cứ ở đây cả đời đi, xem qua ba mươi tuổi rồi còn có ai chịu lấy nàng.”
Sau khi cửa khép lại, ta nhìn bát cháo hồi lâu.
Thạch Lựu đỏ mắt bước vào, hỏi ta có muốn múc thêm một bát không.
“Cho nhiều một chút.”
Ta vớt những mảnh giấy bị cháo làm mềm ra, ném vào giỏ giấy.
“Hôm nay còn rất nhiều việc phải làm.”
3
Buổi sáng, ta dẫn hai lão bộc hồi môn trở về Bùi phủ.
Người gác cổng ban đầu không chịu cho vào, mãi tới khi nhìn thấy tam thúc công đi phía sau ta mới vội sai người vào trong bẩm báo.
Bùi lão phu nhân ngồi trong chính sảnh, chuỗi Phật châu trong tay bị bà siết đến vang lách cách: “Phu thê cãi nhau, mời người ngoài tới làm gì?”
“Nương ngươi mất sớm, ta thay bà ấy dạy ngươi một câu, thể diện của nam nhân lớn hơn trời.”
“Làm nữ nhân phải biết tiến biết lùi.”
