Muội Muội Ngốc Đổi Gả Vào Hầu Phủ, Bảo Vệ Tỷ Tỷ Một Đời - Chương 12
Cập nhật lúc: 10/09/2026 05:05
Phó Kỳ Du vừa định gọi nàng thì mẫu thân hắn đã như một cơn gió lao ra ngoài.
“Mau đi mau đi! Nếu để tên quỷ lòng đen Cố Trì biết ta giành được chỗ ngồi cuối cùng ở Bảo An Lâu, nó nhất định nhốt ta trong phòng rồi tự mình đi nghe hí!”
Phó Kỳ Du dở khóc dở cười.
Trước kia trong mắt mẫu thân hắn chỉ có một mình hắn.
Bây giờ bà lại giống như muốn bù hết mọi thú vui lúc trẻ từng bỏ lỡ.
Trong Tồn Thiện Đường vang lên một tràng cười lớn.
Phó Kỳ Du tò mò nhìn vào.
Là nhạc phụ hắn tới.
Nhạc phụ đứng trước giường bệnh Hầu gia, chống nạnh, vẻ mặt đắc ý.
“Thông gia, ngày đưa con gái vào cửa ta đã có lòng tốt khuyên ông, mọi chuyện cứ thuận theo hai tỷ muội chúng nó thì mới có phúc. Ông lại coi lời ta như gió thổi bên tai.”
“Nhìn ta đi, chẳng qua chỉ bị t.h.u.ố.c làm cho không còn làm nổi nam nhân nữa, nhưng ít ra vẫn mạnh hơn ông nằm liệt trên giường, sống dở c.h.ế.t dở!”
Phó Kỳ Du sờ mũi.
Hắn nhớ tới mấy hôm trước, Cố Trì đưa cho hắn một viên t.h.u.ố.c.
“Thuốc tuyệt tự.”
Chỉ ba chữ, không nói thêm một lời.
Hắn nhắm mắt nuốt luôn.
Hắn yêu Cố Chiêu, cũng yêu các con.
Một trai một gái đã đủ lắm rồi.
Phó Kỳ Du sớm đã nhìn rõ, cái nhà này nếu không có tiểu muội thì nhất định đã tan từ lâu, cho nên nghe lời nàng ấy luôn chẳng sai.
Cửa Tàng Sơn Viện khép hờ.
Ánh mặt trời bò lên rèm trúc.
Cố Trì và Phó Kỳ Sâm vẫn nằm trên giường, chẳng ai chịu dậy.
Lại qua một lúc, cửa cuối cùng cũng mở.
Cố Trì tùy tiện khoác một chiếc áo xanh biếc, ngáp dài rồi đi ra ngoài.
Nàng chẳng bước khỏi viện, chỉ tìm một chỗ dưới mái hiên có ánh nắng đẹp, ngã xuống ghế nằm rồi ngủ tiếp.
Phó Kỳ Sâm cũng đi theo.
Hắn ôm theo một chiếc chăn mỏng, nghiêng người chen lên cùng một chiếc ghế, nằm sát bên nàng.
Hai người cứ thế cùng nhau phơi nắng.
Năm năm trôi qua, hàng mày đôi mắt Phó Kỳ Sâm ngày càng thư thái.
Trước kia hắn chỉ có làn da trắng, nhưng trong sắc trắng luôn mang theo hơi tàn úa.
Bây giờ lại hoàn toàn sáng nhuận, giống như một khối ngọc cuối cùng đã được nuôi dưỡng đến có sinh khí, khiến người ta khó rời mắt.
Cố Trì vẫn giống ngày trước, chẳng khác năm năm trước là bao.
Phó Kỳ Sâm cúi đầu hôn nàng.
Hắn nhìn hàng mày đôi mắt nàng, hàng mày thanh nhạt, lông mi rậm, đôi mắt trong veo như nước, cùng đôi môi hơi phớt hồng, rồi không nhịn được cúi xuống hôn thêm một lần.
Hắn khẽ nói:
“Cố Trì, sao ta lại yêu nàng đến thế.”
Cố Trì xoay người, vùi mặt vào chăn.
Hắn lại áp tới, từ phía sau ôm lấy nàng, cười đến l.ồ.ng n.g.ự.c cũng rung lên.
Mấy ngày trước hắn từng tới chỗ Phó Kỳ Du khoe ân ái.
Phó Kỳ Du lại chẳng thèm để ý.
“Đại ca yêu tiểu muội có gì lạ. Cố Chiêu nói rồi, tiểu muội vốn có bản lĩnh khiến người bên cạnh an tâm.”
Phó Kỳ Sâm nghe xong liền bỏ đi.
Phó Kỳ Du còn không quên đuổi theo gọi.
“Nhưng đại ca, huynh vẫn không bằng phu nhân ta. Huynh tuy là trưởng t.ử nhưng trước kia gia đình lại rối tung rối mù. Phu nhân ta là trưởng nữ, nuôi muội muội tốt, quản gia cũng tốt. Bây giờ ngay cả ta cũng được nàng chăm nom thành người tốt hơn.”
Phó Kỳ Sâm lười để ý hắn.
Hắn chỉ muốn trở lại bên Cố Trì, ngủ thêm một giấc.
Ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống.
Cố Trì lại ngủ thêm hơn nửa canh giờ mới thong thả mở mắt.
Nàng bỗng nói:
“Có một chuyện ta mất năm năm mới nghĩ thông.”
Tim Phó Kỳ Sâm lập tức nhảy mạnh.
Hắn gần như theo bản năng nghĩ, chẳng lẽ nàng cuối cùng đã nghĩ thông rằng thật ra mình chẳng hề yêu hắn?
Cố Trì vẫn bình thản nói tiếp:
“Đêm tân hôn, lúc nhìn thấy chàng mặc một thân áo trắng ngồi dưới ánh đèn, ban đầu ta định vừa vào phòng sẽ hạ t.h.u.ố.c. Sau đó ta lại nghĩ, dùng t.h.u.ố.c làm gì, tự mình động thủ chẳng phải thú vị hơn sao?”
Tim Phó Kỳ Sâm lập tức đập liên hồi.
Cố Trì lại nói:
“Có lẽ ngay lần đầu gặp chàng, ta đã nảy lòng ham sắc.”
Con người nàng đối với chuyện phức tạp luôn cần thời gian từ từ suy nghĩ.
Tình yêu lại còn phức tạp hơn cả y lý.
Nhưng ngày tháng còn dài, nàng chẳng vội.
Năm năm không đủ thì nghĩ thêm năm năm nữa.
Dù sao người bên cạnh từ đầu đến cuối vẫn là hắn.
Phó Kỳ Sâm nhìn nàng, cảm thấy giây tiếp theo mình có thể hạnh phúc đến mức tan chảy trong ánh nắng này.
Cuối cùng hắn cũng đem lời đã giấu trong lòng rất lâu nói ra.
“Ta từng nghĩ, nếu đêm ấy nàng bước vào viện của người khác, có phải nàng cũng sẽ giống như với ta, thay một người khác tính toán, dỗ dành một người khác hay không. Ta từng tự nói với mình rằng nàng đối với ai cũng như vậy, ta chẳng đặc biệt chút nào.”
Những suy nghĩ ấy từng khiến hắn mất ngủ mấy đêm.
Nhưng bây giờ hắn không còn tự chui vào ngõ cụt ấy nữa, bởi cuối cùng hắn đã hiểu, mình vẫn là người đặc biệt.
Cố Trì giành trước một bước bịt miệng hắn.
“Ta bảo chàng phải thành thật, cũng không bảo chàng đem hết những hũ giấm trong lòng đổ ra. Chàng không cần lo lắng về dung mạo. Ta đã nhận định chàng thì sẽ không đổi nữa.”
Nàng nhìn hắn, giọng vẫn thản nhiên như mọi khi.
“Chàng biết rồi đấy, ta là người lười.”
Phó Kỳ Sâm bật cười, nhẹ nhàng l.i.ế.m lòng bàn tay nàng.
Hắn không nói thêm gì nữa.
Ánh mặt trời rơi xuống, phủ lên hai người đang tựa sát bên nhau, còn tình yêu vốn được giấu trong những năm tháng bình thường ấy cuối cùng cũng chẳng còn nơi nào để che giấu.
HẾT
