Muội Muội Ngốc Đổi Gả Vào Hầu Phủ, Bảo Vệ Tỷ Tỷ Một Đời - Chương 8
Cập nhật lúc: 10/09/2026 05:04
Bước chân Phó Kỳ Sâm khựng lại.
Ta quay đầu, thấy hắn đang nhìn ta, hốc mắt hơi đỏ.
“Cố Trì, người như nàng...”
Hắn nói được nửa câu rồi bỗng bật cười, nụ cười chân thật hơn bất kỳ lúc nào.
Từ sau lần gây chuyện ở Tồn Thiện Đường, Hầu phu nhân không còn gọi ta và tỷ tỷ tới hầu bà dùng cơm nữa.
Hầu gia hình như rất tức giận, nhưng không biết Phó Kỳ Sâm và Phó Kỳ Du đã nói thế nào mà cuối cùng chuyện ấy chẳng ảnh hưởng tới chúng ta.
Tỷ tỷ bận làm quen với mọi chuyện trong Hầu phủ.
Các cửa hàng ở kinh thành thuộc của hồi môn cần quản lý, những tai mắt nhị phòng nhét vào cũng phải dọn sạch.
Còn ta đã dưỡng đủ tinh thần, bắt đầu chuyên tâm làm đại sự đời mình, đó chính là ăn uống vui chơi.
Phong cảnh kinh thành rất khác Giang Nam.
Ngày nào ta cũng rong chơi bên ngoài tới khi trời sẩm tối mới trở về.
Tỷ tỷ luôn tính đúng giờ, đứng trước cửa chờ ta.
Nhưng hôm ấy, người đứng trước cửa lại đổi thành Phó Kỳ Sâm.
Trong tay hắn cầm một chiếc áo choàng, là chiếc tỷ tỷ mới may cho ta mấy ngày trước.
Ta bước tới, nhận áo choàng rồi định đi.
Trước đó hai chúng ta ai bận việc người nấy. Ta bận chơi, hắn bận làm việc, ngay cả giờ ăn giờ ngủ cũng thường lệch nhau, những ngày như vậy ngược lại khá tự tại.
Nhưng gần đây Phó Kỳ Sâm hình như rảnh rỗi, ngày nào cũng xuất hiện trước mắt ta.
Ta đứng bên hồ ngắm cá, hắn lại ở bờ bên kia ném thức ăn xuống, kéo hết cá về phía mình.
Ta thả diều trong sân, hắn đứng bên cạnh ngẩng đầu nhìn. Ngày hôm sau liền tặng ta một con diều hình đại bàng do thợ giỏi kinh thành làm, ngay cả từng chiếc lông trên cánh diều cũng do chính tay hắn vẽ từng nét.
Đến lúc ta ăn cơm, hắn cũng luôn tự tiện mang thêm bát đũa, chẳng mời mà tới.
Cũng không biết hắn muốn gì.
Sau này ta tới chỗ tỷ tỷ dùng cơm, Phó Kỳ Du lải nhải kể cho ta rất nhiều chuyện về đại công t.ử.
Hắn nói huynh trưởng mình thiên tư cực cao, cầm kỳ thư họa thứ gì cũng thông thạo, chỉ tiếc từ nhỏ thân thể quá yếu.
Năm xưa vì giữ thể diện và địa vị Hầu phủ, hắn phải kéo thân thể bệnh tật đi thi Trạng nguyên.
Hoàng đế long tâm đại duyệt, nhờ vậy tước vị của Khang Bình Hầu phủ mới được truyền thêm một đời.
Kết quả sau kỳ thi, Phó Kỳ Sâm bệnh nặng một trận, nằm trên giường tròn hai năm mới dần tỉnh táo trở lại.
Từ đó về sau tinh thần hắn kém xa trước kia, quanh năm ở Tàng Sơn Viện, hiếm khi gặp người.
Phó Kỳ Du kể tới đây, trên mặt hiện lên vẻ áy náy.
“Nếu năm đó đại ca không vội tham gia khoa cử, dưỡng thêm vài năm rồi mới vào quan trường thì cũng không đến mức hao tổn thành thế này. Nhưng lúc ấy ta thi mãi không đỗ, trong tộc lại không còn ai có thể gánh việc. Đại ca chỉ đành dùng t.h.u.ố.c mạnh cưỡng ép chống đỡ, cứ thế bào mòn thân thể đến kiệt quệ.”
Phó Kỳ Du kể những chuyện này với ta, đương nhiên có mục đích.
Hắn mong ta thương huynh trưởng hắn hơn một chút.
Ta chỉ đáp:
“Ngươi cảm thấy mắc nợ thì tự mình đi trả. Trông chờ ta thương Phó Kỳ Sâm thay các ngươi, đó là đạo lý gì?”
Cố Chiêu nghe vậy liền thuận tay khép bài văn Phó Kỳ Du đang trải trên bàn lại, giọng bình thản.
“Biết mình không đủ thì càng phải cố gắng bù vào. Đem tất cả hy vọng đặt lên người khác, còn ra thể thống gì? Trì Trì là thê t.ử của Phó Kỳ Sâm. Muội ấy thương hắn là tình cảm của riêng muội ấy, không có nghĩa muội ấy phải thay cả Phó gia trả món nợ này. Hôm nay không được đi tìm đại công t.ử nữa. Bài văn, tự mình viết.”
Phó Kỳ Du im lặng một lúc, sau đó nghiêm chỉnh hành đại lễ với ta và tỷ tỷ.
“Được dạy bảo.”
Hắn thật sự nghe lời, từ đó không còn dám mang công vụ đi làm phiền huynh trưởng nữa.
Vì thế Phó Kỳ Sâm mới có thời gian rảnh ngày ngày lượn trước mắt ta.
Hôm ấy ta trở về phòng, hắn vẫn đi theo suốt đường.
Ta định đóng cửa.
Hắn giơ tay chặn lại.
Sắc mặt hắn không tốt lắm, giữa hàng mày lộ rõ vẻ mệt mỏi.
“Cố Trì. Đêm tân hôn nàng có từng nói với ta rằng từ nay về sau phu thê một thể, ta phải kính nàng, bảo vệ nàng, nàng cũng sẽ bảo vệ ta, không để ai bắt nạt ta?”
Lời mình nói ta đương nhiên nhớ.
Ta gật đầu, chờ hắn nói tiếp.
Phó Kỳ Sâm hít sâu một hơi.
“Nhưng nàng làm được chưa? Những ngày qua nàng coi ta như không tồn tại. Cá chép ta thả xuống hồ, nàng ngắm rất vui. Con diều đại bàng ta mất mấy ngày mấy đêm vẽ từng nét, nàng chơi đến không muốn rời tay. Ta lục khắp sách cổ, bảo đầu bếp làm đồ ăn theo công thức, nàng lại chẳng khen lấy một câu.”
Giọng hắn từng chút trầm xuống.
“Nàng bảo ta kính nàng, bảo vệ nàng. Ta đều làm rồi.”
Hắn ngừng lại, đáy mắt cuộn lên thứ cảm xúc khó gọi tên.
“Còn nàng?”
Ta bỗng hiểu ra.
Hóa ra cá, con diều, bàn thức ăn kia đều là tâm ý của hắn.
Ta đưa chiếc chong ch.óng trong tay cho hắn.
“Vậy chàng muốn ta bảo vệ chàng thế nào?”
Hắn chẳng nhìn ta, chỉ cúi đầu nghịch chiếc chong ch.óng.
Nếu hắn không nói, ta thật sự sẽ đóng cửa.
Hắn dùng chân chặn cửa lại, đến vành tai cũng đỏ bừng.
Ta đợi mãi, cuối cùng hắn mới dùng giọng rất thấp nói một câu.
“Giống đêm tân hôn.”
Nói xong, hắn cúi gằm nhìn chiếc chong ch.óng, hận không thể lập tức biến mất.
Dưới ánh trăng chỉ còn tiếng côn trùng rả rích.
Đến lúc này ta mới hiểu hắn đã phải lấy bao nhiêu can đảm mới nói được câu ấy.
