Mượn Giọt Duyên - 5
Cập nhật lúc: 03/07/2026 04:01
Vừa rẽ qua góc phố, ta chạm ngay phải một đoàn ngựa đang đi tới, né tránh không kịp, cả người loạng choạng đập vào vách tường.
Cuộn tranh trong tay cũng rơi xuống, lăn trên mặt đất.
“Hứa Khinh?”
Giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu.
Tim ta đập mạnh như trống trận.
Ta chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy Bùi Dã đứng cách đó không xa.
Hôm nay hắn cưỡi trên lưng ngựa, mặc kỵ trang gọn ghẽ, gương mặt lạnh lùng, phía sau là từng hàng thị vệ theo hầu.
So với ngày ở thôn nhỏ, hắn lúc này càng giống một người đứng trên mây, xa xôi đến không thể chạm vào.
“Ta…”
Ta nhất thời không biết nên nói gì, càng không biết nên gọi hắn là Bùi Dã hay Thái t.ử điện hạ.
Hắn nhíu mày, ánh mắt dò xét rơi trên người ta.
“Sao nàng lại ở đây?”
“À… trên đời này có nhiều chuyện trùng hợp lắm, đúng không?”
Ta một tay chống vào tường, vừa gượng cười đối đáp, vừa lặng lẽ dùng váy che cuộn tranh dưới chân.
Bùi Dã nheo mắt, tay nắm dây cương siết c.h.ặ.t.
“Thì ra nàng đi theo ta đến đây.”
Ta sửng sốt.
“Ta không có.”
“Vậy vì sao nàng biết ta ở nơi này?”
Hắn hỏi dồn như ép cung, khiến ta nghẹn lời.
Sự im lặng ấy lại càng khiến hắn tin vào suy đoán của mình.
Bùi Dã xuống ngựa, từng bước đi đến trước mặt ta.
“Hứa Khinh, nàng vốn không giỏi che giấu. Nàng nhìn xem, căng thẳng đến mức ngay cả một lời nói dối trọn vẹn cũng không bịa nổi.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta.
Còn ta thì không dám nhúc nhích.
Cuộn tranh dưới vạt váy vừa lăn nhẹ, suýt nữa lộ ra ngoài.
May mà ta kịp giẫm chân lên.
Tuyệt đối không được để hắn nhìn thấy.
“Hơn nữa, nàng dám một mình chạy ra ngoài? Huynh trưởng nàng có biết không? Nàng có biết như vậy nguy hiểm đến mức nào không?”
Hắn nhíu mày trách cứ, tựa như có tư cách quản ta.
Ta bị giọng điệu ấy chọc đến bực mình, bèn ngẩng đầu nhìn thẳng hắn.
“Chàng quan tâm ta đến vậy sao? Ngay cả thân phận thật của mình, chàng cũng chưa từng nói với ta.”
Bùi Dã khựng lại.
Hắn nhìn ta, môi khẽ động nhưng không nói gì, rồi lùi nửa bước.
Đúng lúc ấy, người thị vệ vừa đem bức chữ đến y quán cũng chạy tới.
Hắn nhìn thấy ta đứng trước mặt Bùi Dã, kinh ngạc đến gần như quên hành lễ.
“Thái t.ử điện hạ? Tô… phu nhân?”
Lòng ta lập tức như lửa đốt.
Mắt thấy sự thật sắp bị lộ, ta cuống đến mức chân giẫm trúng cuộn tranh đang lăn, cả người mất thăng bằng ngã nhào về phía trước.
Mọi người xung quanh hoảng hốt kêu lên:
“Điện hạ!”
“Bảo vệ điện hạ!”
Để không đè trúng bụng mình, ta chỉ còn cách chọn vị Thái t.ử điện hạ tôn quý kia làm đệm.
Như vậy, hắn cũng không kịp nghe rõ hai chữ “Tô phu nhân”.
Bùi Dã bị ta đè dưới thân, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Giọng hắn nghiến ra từng chữ:
“Giữa phố xá đông người, nàng dùng cách này không thấy mất mặt sao?”
“Hả? Ta đâu cố ý.”
Ta nằm trên người hắn, miệng đáp lấy lệ.
Thật ra, nhân lúc hắn còn chưa phản ứng, tay ta đã lặng lẽ chộp lấy cuộn tranh, nhanh ch.óng nhét vào tay áo.
Bùi Dã lập tức đẩy ta ra.
“Hứa Khinh, nàng nặng hơn trước nhiều.”
Ta ngồi bệt xuống đất, cười gượng.
“Cũng… cũng chẳng nặng đến thế đâu.”
Dù sao trong người ta hiện giờ không chỉ có một mình ta.
Bùi Dã được người đỡ dậy, lúc này mới nhìn thấy thị vệ kia.
“Thứ ta sai ngươi đem tặng đã giao chưa?”
Thị vệ ngơ ngác liếc nhìn ta.
“Bẩm điện hạ, thuộc hạ vừa giao cho…”
Hắn có lẽ muốn nói đã giao cho ta.
Nhưng Bùi Dã đang phiền lòng, liền cắt ngang ngay:
“Vừa khéo, ngươi đưa Hứa cô nương về nhà đi.”
“Hứa… Hứa cô nương?” Thị vệ càng mờ mịt hơn. “Là vị nào ạ?”
“Chính là nàng.”
Bùi Dã chỉ về phía ta, rồi xoay người lên ngựa, tiếp tục dẫn người rời đi.
Đợi đoàn người đi xa, ta mới chậm rãi bò dậy.
“Tô phu nhân, vì sao điện hạ lại gọi người là Hứa cô nương?”
Thị vệ nhìn ta đầy nghi hoặc.
Ta thuận miệng đáp qua loa:
“Ta vốn họ Hứa. Chắc điện hạ nhất thời quên phu quân ta họ gì thôi.”
“Vậy ra phu nhân và điện hạ quen biết nhau? Nhưng lúc trước vì sao…”
“Chỉ từng gặp vài lần, không thân.”
Ta về đến nhà, lập tức đưa cuộn tranh cho Tô Yến Bạch, đồng thời nói rõ thân phận thật của Bùi Dã.
“Không thể chậm trễ nữa, chúng ta phải dọn đi ngay.”
Ta hấp tấp muốn thu dọn hành lý, nhưng Tô Yến Bạch lại giữ cổ tay ta.
“Nàng nói vừa rồi nàng ngã. Có đau chỗ nào không?”
Ta ngẩn ra, rồi lắc đầu.
“Không đau.”
Nghĩ một chút, ta lại mím môi nói thêm:
“Nhưng Bùi Dã chê ta nặng.”
Tô Yến Bạch vừa bắt mạch cho ta vừa bật cười khẽ.
“Hắn không hiểu gì cả. Nàng m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng mà vẫn gầy hơn nhiều phụ nhân khác.”
Nghe chàng nói vậy, lòng ta lập tức nhẹ đi không ít.
“Vậy chàng nói xem, chúng ta nên đi đâu?”
Tô Yến Bạch nắm tay ta, suy nghĩ rất lâu.
“A Khinh, nàng đang mang thai, không nên đường xa mệt nhọc. Bùi Dã đã khởi hành rồi, trước mắt chắc sẽ không quay lại. Chi bằng đợi nàng sinh con xong, chúng ta dọn đi cũng chưa muộn.”
Lời ấy quả thật có lý.
Hắn đã về kinh thành, dù là Thái t.ử cũng đâu thể nói trở lại là trở lại ngay.
Ta dần yên lòng hơn.
Tô Yến Bạch cầm cuộn tranh lên, mở ra chậm rãi.
Ánh mắt chàng dừng trên nét mực, không biết nghĩ đến điều gì.
“Nơi lòng ta hướng về là…”
Chàng nhìn bức chữ trước mặt, nhưng lại đọc câu năm xưa Bùi Dã từng viết mà ta kể cho chàng nghe.
“Chàng nghĩ ra điều gì sao?”
Ta tò mò hỏi.
Chàng nắm lấy tay ta, dùng đầu ngón tay viết từng nét vào lòng bàn tay ta.
“Có phải là chữ này không?”
“Hình như đúng là nó…”
Ta kinh ngạc nhìn chàng.
“Sao chàng biết? Câu ấy có ý nghĩa gì?”
