Muốn Hôn Cũng Là Bệnh - Phần 2
Cập nhật lúc: 11/09/2026 13:01
3.
Tai Thẩm Yến Lễ khẽ đỏ lên, gần như không thể nhận ra, nhưng giọng nói lại trở nên nghiêm khắc.
“Thẩm Vi Vi, em mười tám tuổi rồi, đã trưởng thành, không còn là trẻ con nữa!”
“Anh tuy là anh trai của em, nhưng cũng là một người đàn ông. Em là con gái, không nên tùy tiện nói những lời dễ khiến người khác hiểu lầm như vậy.”
Hu hu hu, anh đúng là giả vờ đứng đắn thật, nhưng tôi lại thích anh c.h.ế.t đi được.
Tôi đưa tay túm lấy cà vạt của anh, kéo anh về phía mình: “Anh trai thì chỉ có thể là anh trai thôi sao? Tại sao anh trai không thể trở thành chồng?”
“Em thích anh, anh biết mà đúng không?”
“Anh có từng… thích em giống như em thích anh không?”
Thẩm Yến Lễ lập tức ngắt lời tôi.
“Thẩm Vi Vi, em uống say rồi, không biết mình đang nói gì!”
“Những lời hôm nay, anh coi như em chưa từng nói. Bây giờ lập tức đi về với anh!”
Nhưng một khi đã mở lời rồi thì làm sao mà kìm lại được?
Nhìn vẻ mặt kháng cự của Thẩm Yến Lễ, tôi càng thấy khó chịu hơn.
“Hu hu hu, Thẩm Yến Lễ, em thích anh lâu lắm rồi, anh biết không?”
“Em biết mình như vậy là không đúng, nhưng em không kiểm soát được. Trong đầu em lúc nào cũng chỉ có anh.”
“Mẹ giới thiệu những người kia cho em làm quen, em khó chịu lắm. Đầu em đau như muốn nổ tung vậy.”
“Hu hu hu, anh ơi, Vi Vi đau quá. Anh hôn em một cái được không? Hôn một cái là sẽ không đau nữa…”
Tôi túm lấy cà vạt của Thẩm Yến Lễ, nhón chân nhào lên người anh, định hôn.
Một tay Thẩm Yến Lễ đỡ lấy tôi, tay còn lại phải ngăn không cho tôi cứ dúi miệng vào mặt anh.
Nhưng rượu cho người ta thêm gan, tôi lấy đâu ra hết sức lực này đến sức lực khác.
Không chỉ đè anh xuống đất hôn, tôi còn ngồi hẳn lên người anh mà hôn.
“Vi Vi… đừng… ưm!”
“Anh… anh là anh trai em… em tỉnh táo lại đi…”
Tỉnh táo thì ai dám làm chuyện này?
Tôi hoàn toàn không thể tỉnh táo nổi.
Thẩm Yến Lễ bị tôi đè xuống đất “ăn miệng” suốt nửa tiếng, đến mức môi cũng sưng lên.
Tôi cũng mệt rồi, đảo mắt một cái, định lăn ra ngủ.
Nào ngờ đúng lúc ấy, phía sau chúng tôi đột nhiên vang lên một giọng nữ the thé: “A!!! Hai người đang làm gì vậy!”
Tiếng hét ấy lập tức kéo tất cả mọi người trong bữa tiệc tới.
Chuyện cô con gái nuôi nhà họ Thẩm dụ dỗ chính anh trai nuôi của mình ngay trong lễ trưởng thành đã nhanh ch.óng lan truyền khắp nơi.
Từ đó, cô cả nhà họ Thẩm là tôi thân bại danh liệt, trở thành trò cười và bị giới hào môn kinh thành khinh thường.
Mẹ tôi, người từ nhỏ đến lớn chưa từng đ.á.n.h tôi một lần, tát tôi một cái, rồi sai người nhốt tôi xuống tầng hầm.
“Thẩm Vi Vi, con khiến mẹ quá thất vọng!”
“Người đâu, nhốt nó lại! Để nó tự suy ngẫm cho thật kỹ!”
Suy ngẫm là chuyện không thể nào, chỉ có thể hồi tưởng lại mà thôi.
4.
Vì chuyện cưỡng ép “ăn miệng” anh trai trong tiệc sinh nhật, tôi bị nhốt suốt ba ngày ba đêm.
Ngày nào quản gia cũng đến hỏi tôi: “Tiểu thư, phu nhân hỏi cô đã biết sai chưa?”
Tôi không nói gì, chỉ quay mặt vào tường, ngẩn người.
Lúc say tôi gan bao nhiêu, lúc tỉnh tôi lại nhát bấy nhiêu.
Tôi cảm thấy mình hơi xong đời rồi, nhưng còn sống thì cũng được.
May mà từ nhỏ tôi đã lớn lên bên cạnh Thẩm Yến Lễ. Những ưu điểm khác chẳng học được bao nhiêu, nhưng riêng khoản giả vờ lạnh lùng thì tôi đã học đến mức lô hỏa thuần thanh.
Vì thế, hành động của tôi được xem là chống đối, tuyệt thực để phản kháng.
Ban đầu, mẹ tôi còn đến mắng tôi.
“Thẩm Vi Vi, đó là anh trai con! Sao con có thể làm chuyện trái với luân thường như vậy!”
Sau đó, bà bắt đầu nghi ngờ.
“Con nói thật với mẹ đi, có phải anh con giấu bố mẹ, dụ dỗ con không?”
Sau đó nữa, bà còn định bôi xấu chính con trai mình.
“Thật ra nó không tốt đẹp như con nghĩ đâu. Hồi ba tuổi nó còn tè dầm…”
Cuối cùng tôi cũng có chút phản ứng.
“Không được nói anh ấy!”
Mẹ tôi, ngày thường luôn giữ vẻ kiêu kỳ của một phu nhân cao quý, tức đến mức giậm chân.
“Con trai do chính mẹ sinh ra, mẹ còn không được nói nó à?”
Nói cũng đúng.
“Vậy mẹ cứ nói tiếp đi.”
Mẹ tôi: “Con…”
Bà bất lực đưa tay day trán.
“Tóm lại, con không được thích anh trai con!”
“Nhà họ Thẩm chúng ta là gia đình có danh tiếng. Chuyện này mà truyền ra ngoài, con bảo mặt mũi của bố mẹ biết để đâu?”
“Chẳng lẽ con muốn cả giới thượng lưu kinh thành đều tới xem nhà chúng ta làm trò cười sao?”
Tất cả mọi người đều tới à?
Vậy thì náo nhiệt lắm.
Nhưng tôi không dám nói ra, chỉ ngoan ngoãn đáp: “Không muốn.”
Nghe vậy, mẹ tôi thở dài một hơi.
“Coi như con vẫn còn chút lương tâm.”
“Ban đầu mẹ định để con học xong đại học trong nước rồi mới đưa con ra nước ngoài học tiếp. Nhưng tình hình hiện tại xem ra phải đẩy sớm kế hoạch rồi.”
“Mấy ngày này con cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Bố mẹ sẽ chuẩn bị hồ sơ du học cho con. Làm xong thủ tục, bố mẹ sẽ đích thân đưa con lên máy bay!”
Du học?
Vậy chẳng phải sau này tôi sẽ không được gặp Thẩm Yến Lễ nữa sao?
Thế là tôi c.h.ế.t quách tại chỗ luôn.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, tôi dường như nhìn thấy dáng vẻ hoảng loạn của mẹ.
“Vi Vi! Vi Vi, con làm sao vậy!”
Sau khi bác sĩ kiểm tra, ông nói với bố mẹ và Thẩm Yến Lễ: “Cô ấy ngất vì đói.”
Ba người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ lại nói:
“Nhưng tôi thấy tinh thần của cô ấy hình như có chút vấn đề. Tôi khuyên gia đình nên đăng ký thêm một buổi khám khoa tâm thần để kiểm tra kỹ hơn.”
Ba người: “???”
Mẹ tôi thăm dò hỏi: “Vi Vi à, con mấy ngày rồi không ăn gì. Con muốn ăn gì? Mẹ bảo dì giúp việc làm cho con.”
Tôi: “Con muốn ăn một cái miệng!”
Bố tôi: “Miệng là món gì vậy? Bố bảo người đi mua.”
Thẩm Yến Lễ đỏ bừng mặt, ấp úng: “Bố, mẹ, ‘ăn miệng’ là… ý nói hôn nhau.”
Bố mẹ nhìn khóe miệng Thẩm Yến Lễ, nơi mấy hôm trước bị tôi hôn đến rách da, vừa mới lành lại… rồi rơi vào trầm tư.
Bố mẹ: “Ăn… ăn của ai?”
Thẩm Yến Lễ: “…Con?”
