
Muốn Trả Ơn Thì Tự Lấy Người Ta Đi
Thanh mai trúc mã của ta đi làm việc tận Giang Nam, chẳng may gặp nạn, được một cô gái thêu thùa ra tay cứu giúp.
Hắn không giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết, đòi cưới người ta về để trả ơn.
Có điều, để lo cho nàng ta một mối duyên lành, hắn lại phí hoài bao công sức.
Lễ nghi chốn kinh kỳ, hắn kiên nhẫn giảng giải từng tí một.
Luyện đàn, đánh cờ, thưởng trà, vẽ tranh, ngày ngày hắn đều tự tay chỉ bảo.
Đến cả chiếc váy lưu tiên từng hứa làm quà sinh nhật cho ta, ngay hôm sau đã thấy mặc trên người cô gái ấy.
Tại buổi tiệc thưởng hoa.
Các vương tôn công tử cùng tiểu thư mượn cành hoa bẻ vội để thầm trao tình ý.
Chỉ riêng trước mặt cô gái kia là chẳng có lấy một cành.
Muốn giữ chút thể diện cho nàng ta, hắn lấy cành hoa vốn định đưa cho ta rồi giắt lên tóc nàng.
Mặt người cùng hoa đào ửng hồng soi bóng.
Hắn ghé tai ta thì thào giải thích: "Chỉ là chuyện bất đắc dĩ thôi, sao ta có thể giương mắt nhìn ân nhân cứu mạng ngượng ngùng thế này."
Nhưng hắn lại quên mất.
Hành động ấy của hắn cũng khiến ta bẽ bàng đến nhường nào.
Trên chuyến xe ngựa lăn bánh về phủ, ta bình thản cất lời:
"Chuyện hai ta vốn chỉ là lời hứa miệng hồi bé."
"Hay là thôi, cứ thế mà bỏ đi."












