Mưu Tính Đã Lâu - 2
Cập nhật lúc: 05/08/2026 01:00
Tôi xoa xoa mái tóc xù trên đỉnh đầu anh ấy.
Nghĩ đến việc từ nay về sau có thể thường xuyên gặp Thẩm Dịch, lòng tôi đầy ấm áp.
3
Học kỳ hai lớp 11, tôi bắt đầu hẹn hò với Thẩm Dịch.
Khi đó, anh ấy đang là học sinh cuối cấp.
Không lâu sau khi chúng tôi quen nhau, anh ấy đỗ vào Đại học A.
Hai tháng hè năm đó là thời kỳ nồng cháy nhất của chúng tôi, hai đứa lúc nào cũng như hình với bóng, quấn quýt không rời.
Nhưng kỳ nghỉ hè kết thúc, chúng tôi bắt đầu bước vào giai đoạn yêu xa.
Để có thể được ở bên Thẩm Dịch, tôi đã dốc sức ôn tập điên cuồng.
Kết quả thì, điểm số của tôi cao hơn điểm chuẩn Đại học A tận mười mấy điểm.
Cuộc yêu xa kéo dài hơn một năm trời cũng chính thức chấm dứt.
Trước ngày nhập học nửa tháng, Thẩm Dịch bảo tôi cứ đến thành phố A trước, anh ấy sẽ đưa tôi đi chơi đó đây một vòng.
Vì muốn sớm được gặp Thẩm Dịch, tôi vội vàng thu dọn hành lý, lên máy bay tiến thẳng tới thành phố A.
Thẩm Dịch không ở ký túc xá, mà sống tại một căn biệt thự độc lập gần trường.
Đó là bất động sản của anh trai anh ấy,Thẩm Mặc.
Vì công việc bận rộn, thường xuyên phải đi công tác xa nên Thẩm Mặc hiếm khi ghé qua, vì thế căn biệt thự coi như chỉ có mình Thẩm Dịch ở.
Biệt thự rất rộng, có ba tầng.
Thẩm Dịch nói tôi có thể chọn bất kỳ phòng khách nào để ở.
Vốn dĩ mọi thứ đều đã được sắp xếp ổn thỏa.
Nhưng trùng hợp thay, đúng hôm đó Thẩm Dịch lại bận việc đột xuất nên không thể ra sân bay đón tôi.
Cuối cùng, người đón tôi lại là trợ lý Chu Hành của Thẩm Mặc.
Anh ta đưa tôi đến biệt thự.
"Cô Ngu, để tôi giúp cô chuyển hành lý vào nhé. Phòng của cô là phòng khách đầu tiên ở tầng hai."
Trợ lý Chu dặn dò xong liền rời đi ngay.
Trong biệt thự không có lấy một bóng người, tôi lên lầu đẩy cửa căn phòng đầu tiên ra.
Thấy bên trong trống huơ trống hoác, chẳng có chút hơi thở cuộc sống nào, tôi liền đinh ninh đó là phòng khách.
Nhưng thực ra... Đó lại là phòng ngủ chính của Thẩm Mặc.
Chỉ cần tôi mở tủ quần áo ra là sẽ thấy một dãy dài những bộ vest và đồ ngủ nam treo ngay ngắn.
Thật là một sự tình cờ trớ trêu.
Đêm đó, Thẩm Mặc trở về nhà.
Vì phải đi xã giao nên anh đã uống khá nhiều rượu.
4
Buổi tối, Thẩm Mặc bảo người làm chuẩn bị một bàn đầy món ngon để tiếp đãi tôi.
Tôi và Thẩm Dịch ngồi một bên bàn ăn, Thẩm Mặc ngồi đối diện tôi.
Dưới ánh đèn, gương mặt với những đường nét góc cạnh rõ ràng của Thẩm Mặc càng trở nên tinh tế và tuấn tú hơn.
Anh toát lên vẻ cao lãnh, xa cách, như thể không vướng chút bụi trần.
Trong ấn tượng của tôi, Thẩm Mặc lúc nào cũng như vậy.
Chỉn chu, nghiêm cẩn, thần thánh không thể xâm phạm.
Anh là anh trai của Thẩm Dịch, hơn anh ấy năm tuổi.
Anh cũng là người thừa kế của tập đoàn Thẩm thị, một bậc vương giả đứng trên đỉnh cao kim tự tháp.
Còn Thẩm Dịch thì hoàn toàn khác.
Là con út trong gia đình hào môn, anh ấy thoải mái hơn nhiều.
Hướng ngoại, cởi mở, tự tin và ung dung.
Vì thế tôi rất thích ở bên Thẩm Dịch, thấy thoải mái, tự nhiên và chẳng có chút phiền muộn nào.
"Niệm Niệm, em ăn nhiều chút đi."
Thẩm Dịch liên tục gắp thức ăn cho tôi, chẳng mấy chốc bát tôi đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
"Đủ rồi, đủ rồi! Anh thật sự coi em là heo hả?"
Có lẽ vì không quen với cảnh cặp đôi nhỏ ngọt ngào trêu đùa nhau, Thẩm Mặc đang ngồi đối diện bỗng ho nhẹ một tiếng.
Thẩm Dịch và tôi lập tức ngừng cười đùa.
Bỗng nhiên phát hiện ra điều gì đó, Thẩm Dịch đột nhiên trở nên kích động.
"Anh, anh không phải là có phụ nữ rồi đấy chứ?"
"Trên cổ anh đỏ đỏ cái gì kia? Nhìn giống như bị móng tay cào vào vậy. Chẳng lẽ..."
