Mỹ Nam Bảng - Chương 145: Quả Thụ Khai Hoa Ngươi Có Biết

Cập nhật lúc: 21/03/2026 21:03

Thu Nguyệt Bạch thấy anh em nhà họ Mạnh bị Đường Giai Nhân hành hạ đến mặt mày xám ngoét, ánh mắt lại kỳ lạ nhu hòa đi một phần. Trên chiếc thuyền này lớn nhỏ bao nhiêu người, hắn nắm rõ như lòng bàn tay. Trong bếp tuyệt đối không có trù nương nào thiếu hai cái răng cửa. Nhưng, hắn không định nói cho anh em nhà họ Mạnh biết.

Mạnh Thủy Lam giãy giụa trước khi c.h.ế.t, hỏi: "Vậy tại sao ngươi dám uống bát vi cá đó?"

Đường Giai Nhân lộ ra vẻ mặt không sao cả, nói: "Cái này tính là gì? Lúc đói bụng, nhìn thấy có người uống rượu uống đến nôn ra, cũng phải lao vào."

"Ọe..." Mạnh Thủy Lam và Mạnh Thiên Thanh lao đến trước cửa sổ, hướng ra sông lớn bên ngoài bắt đầu gọi huệ.

Khóe miệng Đường Giai Nhân nhếch lên, trong mắt lộ ra chút vẻ đắc ý, lúc này mới thật sự chuẩn bị rời đi, lại thấy Thu Nguyệt Bạch đang nhìn mình. Nàng lập tức cúi thấp đầu, nói: "Nô lui xuống đây."

Thu Nguyệt Bạch trực tiếp hỏi: "Tại sao dùng cành cây tập kích ta?"

Đường Giai Nhân ngẩn ra một chút, lúc này mới lén lút liếc Thu Nguyệt Bạch một cái, ngoan ngoãn đáp: "Cành cây ném được xa, đ.á.n.h được chuẩn."

Thu Nguyệt Bạch cầm lấy cốc nước, uống một ngụm nước.

Đường Giai Nhân duỗi chân, trượt trên mặt đất, mục tiêu là vòng qua bình phong, chuồn ra cửa.

Anh em nhà họ Mạnh cuối cùng cũng nôn sạch sẽ, lúc này mới quay người lại, dở sống dở c.h.ế.t nhìn Đường Giai Nhân, không chút khí thế gọi: "Đứng lại!"

Đường Giai Nhân nhíu mày, suy tính: Mình nghe hay là không nghe đây? Từ chỗ này chạy ra ngoài, chắc vấn đề không lớn.

Thu Nguyệt Bạch dùng đuôi mắt quét Đường Giai Nhân một cái, Đường Giai Nhân lập tức thay đổi chủ ý, thầm nghĩ: Ánh mắt này của Thu Nguyệt Bạch khá phức tạp nha. Muốn chạy thoát trong tình huống hắn hoàn toàn đề phòng, khó. Hơn nữa, nếu nàng chạy, chẳng phải là gây rắc rối cho nương sao.

Đường Giai Nhân rũ vai xuống, ủ rũ hỏi: "Làm chi?"

Mạnh Thiên Thanh và "Lục Vương gia" cùng ăn cùng ở một thời gian, càng nhìn càng thấy cử chỉ của người trước mắt có vài phần giống "Lục Vương gia", lập tức yếu ớt hỏi: "Này, ngươi tên là gì?" Run rẩy trở lại bên bàn, rót một cốc nước.

Mạnh Thủy Lam đoạt lấy cốc nước từ trong tay Mạnh Thiên Thanh, đi đến trước cửa sổ, súc miệng.

Mạnh Thiên Thanh trừng mắt nhìn Mạnh Thủy Lam một cái, lại rót nước lần nữa, súc miệng.

Mạnh Thủy Lam trở lại trước bàn, hữu khí vô lực hỏi: "Nói đi, ngươi tên là gì?"

Đường Giai Nhân hơi tỏ vẻ e thẹn. Dù sao, đây là hoa danh của nàng, lần đầu tiên nói ra miệng, luôn có chút không tiện lắm. Nàng hơi rũ mi mắt, hàng lông mi dài chớp chớp hai cái, lúc này mới nói: "Nô... Nô tên là Quả Thụ Khai Hoa."

Thu Nguyệt Bạch ngậm một ngụm nước trong miệng, muốn phun, vội nhịn xuống. Hắn nắm hờ tay, để bên miệng, khẽ ho khan vài tiếng. Người ngoài thấy hắn tao nhã, thực ra... ngụm nước đó sặc khiến mặt hắn đỏ bừng.

Mạnh Thủy Lam cười đến nghiêng ngả, nước mắt cũng cười ra rồi. Hắn dùng ngón tay lau nước mắt, thở hổn hển nói: "Mỗ bao nhiêu năm rồi chưa từng rơi lệ. Hôm nay, vì ngươi mà phá lệ rồi."

Mạnh Thiên Thanh la lối nói: "Quả Thụ Khai Hoa? Ai... ai đặt tên cho ngươi vậy? Đây là muốn cười c.h.ế.t người ta sao?" Hắn xoa bụng trở lại ghế, cười như bị động kinh.

Đường Giai Nhân hơi tỏ vẻ không vui nói: "Sao thế? Đây là nô tự mình đặt. Đã là hoa danh, tại sao không thể là Quả Thụ Khai Hoa? Mấy cái hoa mẫu đơn a, hoa sơn trà nha, hoa lan, hoa sen, sau khi tàn, chẳng có chút tác dụng nào. Hoa của cây ăn quả sau khi tàn, sẽ kết ra quả, thơm ngọt đầy mùa thu." Nàng dường như nghĩ đến cảnh tượng quả ngọt đầy núi đồi, còn hít hít nước miếng, lộ ra vẻ mặt say mê.

Mạnh Thiên Thanh cười khen: "Tên hay! Nghe ngươi nói như vậy, quả nhiên là tên hay!"

Mạnh Thủy Lam nhìn về phía Thu Nguyệt Bạch, nói: "Vật mà Thu Thành chủ muốn đổi, bản các chủ chỉ lấy một ngàn lượng." Nhấc ngón tay lên, chỉ hư không về phía Đường Giai Nhân, "Nha đầu này thú vị, tặng cho mỗ đi."

Đường Giai Nhân trừng mắt, lộ ra vẻ mặt không dám tin.

Thu Nguyệt Bạch đáp: "Nàng ta không phải người của Thu mỗ."

Mạnh Thủy Lam nói: "Trong Thu Thành này, ai không phải là người của Thu Thành chủ ngươi?"

Thu Nguyệt Bạch nhìn về phía Đường Giai Nhân.

Đường Giai Nhân hỏi Thu Nguyệt Bạch: "Nô là người của ngài?"

Thu Nguyệt Bạch đáp: "Không phải."

Đường Giai Nhân vỗ vỗ n.g.ự.c, nói: "Hù c.h.ế.t nô rồi."

Thu Nguyệt Bạch lại nhìn Đường Giai Nhân một cái.

Mạnh Thiên Thanh tò mò hỏi: "Nữ t.ử Thu Thành các người, không phải đều lấy việc trở thành người của Thu Thành chủ làm vinh hạnh sao? Sao ngươi lại sợ hãi thế?"

Đường Giai Nhân đáp: "Nô vẫn là làm người của chính mình tốt nhất, đỡ phải bị người ta tặng qua tặng lại, giày vò người lắm. Nô vừa từ nơi rất xa lặn lội đến, lỡ như bị Thu Thành chủ tặng cho các người, nô còn phải đi theo các người xóc nảy đến nơi khác, muốn quay lại tham gia tiệc Thao Thiết, thì khó càng thêm khó."

Mạnh Thiên Thanh cười ha hả, nói: "Hóa ra, ngươi chính là vì ăn mà đến."

Đường Giai Nhân toét miệng, cười tủm tỉm đáp: "Chính phải."

Mạnh Thiên Thanh kích động nói: "Ta cũng thế ta cũng thế." Nói rồi định đứng dậy.

Mạnh Thủy Lam ấn Mạnh Thiên Thanh xuống, hỏi Đường Giai Nhân: "Sao ngươi biết chúng ta không phải người Thu Thành?"

Đường Giai Nhân trực tiếp đáp: "Là các người nói, nữ t.ử Thu Thành các người thế này thế nọ mà."

Mạnh Thủy Lam cười nói: "Đúng vậy, lời này là Thiên Thanh nói." Quay đầu nhìn về phía Thu Nguyệt Bạch, trêu chọc nói, "Không ngờ, công phu mị hoặc lòng nữ nhân của Thu Thành chủ, chỉ có hiệu quả với nữ t.ử Thu Thành. Nha đầu ngoại lai này, coi như bình thường, đối với Thu Thành chủ là kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng không gần gũi) a. Không chừng là Thu Thành chủ hạ t.h.u.ố.c trong nước, có thể làm loạn lòng người nha."

Đường Giai Nhân không nghe được Mạnh Thủy Lam chèn ép Thu Nguyệt Bạch, lập tức nói: "Mới không phải đâu. Nô thấy Thu Thành chủ đó là đại nhân vật đẹp nhất. Chưa nghe nói tú sắc khả tham (sắc đẹp thay cơm) sao? Nô đến tham gia tiệc Thao Thiết, cũng là vì muốn nhìn thấy phong thái của Thu Thành chủ. Nay nhìn thấy rồi, ngoại trừ kinh vi thiên nhân (kinh ngạc như gặp người trời) ra, cũng hiểu được ý nghĩa của một số từ. Ví dụ như cái gì mà phiên nhược du long, uyển nhược kinh hồng a..."

Khóe miệng Mạnh Thủy Lam giật giật, nói: "Còn có từ này nữa à?"

Mạnh Thiên Thanh nhịn cười nói: "Có chứ."

Thu Nguyệt Bạch cuối cùng cũng mở miệng nói: "Phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long."

Đường Giai Nhân vỗ tay một cái, khen: "Đúng! Ngài tự khen thật hay, đỡ cho nô từ không đạt ý, khen ngài bị trẹo đi."

Việc khiến Thu Nguyệt Bạch hối hận rất ít, nhưng vừa rồi hắn đã hối hận. Hắn không nên mở miệng nói chuyện, cứ để Quả Thụ Khai Hoa một mình biểu diễn.

Hai anh em nhà họ Mạnh cười đến mức suýt chui xuống gầm bàn.

Đường Giai Nhân hỏi: "Cười cái gì?"

Không ai trả lời, đều bận cười cả rồi.

Đường Giai Nhân cảm thấy không còn việc gì của mình nữa, liền nói: "Các vị cứ từ từ cười, nô đi ra trước đây."

Mạnh Thủy Lam ngẩng đầu lên khỏi bàn, học giọng điệu của Đường Giai Nhân, hỏi: "Vì sao?"

Đường Giai Nhân đáp: "Các người ăn nô nhìn, quá tàn nhẫn." Dứt lời, đi ra ngoài.

Mạnh Thủy Lam gọi: "Này này này... cái hoa kia... ngươi đừng đi a!" Sau khi tên béo c.h.ế.t tiệt đi rồi, đã lâu lắm hắn không vui vẻ như vậy.

Đường Giai Nhân bước chân không ngừng. Nàng không muốn có bất kỳ dây dưa gì với bọn họ.

Thu Nguyệt Bạch mở miệng nói: "Khoan đã."

Khoan đã? Sao lại khoan đã?

Đường Giai Nhân bước chân không ngừng, cứ giả vờ như không nghe thấy, trực tiếp vòng ra sau bình phong.

Thu Nguyệt Bạch đành phải nói: "Quả Thụ Khai Hoa, khoan đã."

Đường Giai Nhân dừng bước, dán mặt vào bình phong, cố gắng nhìn xuyên qua bình phong xem rõ biểu cảm và động tác của người bên trong. Nàng hỏi: "Thu Thành chủ gọi nô có việc gì?"

Thu Nguyệt Bạch nhìn khuôn mặt kia, đột nhiên không biết mình gọi nàng lại có việc gì quý hóa.

Mạnh Thủy Lam dùng tay chống mặt, không để mình cười ra nếp nhăn. Hắn nói: "Ái chà... ái chà... nha đầu dở hơi này, từ đâu chui ra thế?"

Mạnh Thiên Thanh cười đến nấc cụt. Hắn liếc xéo Mạnh Thủy Lam một cái, nói: "Còn... ợ... còn có chuyện ngươi không biết... ợ... sao?"

Đường Giai Nhân thúc giục: "Thu Thành chủ, ngài còn việc gì không? Nếu không có, nô đi đây. Nô rất bận rộn." Giọng điệu rất nghiêm túc, cứ như thể nàng mỗi ngày trăm công nghìn việc, bận tối mắt tối mũi.

Thu Nguyệt Bạch nói: "Tiệc chưa tan, người hầu không được lui. Đây là quy tắc."

Đường Giai Nhân trực tiếp nói: "Nô không phải người hầu, nô có hoa danh, nô là nữ t.ử phong trần."

Mạnh Thủy Lam trực tiếp nằm bò ra bàn, run vai không ngừng được.

Mạnh Thiên Thanh kéo kéo tay áo Mạnh Thủy Lam, nói: "Ca, đệ muốn nàng ấy."

Mạnh Thủy Lam một tát hất tay Mạnh Thiên Thanh ra, nhìn về phía Đường Giai Nhân, nhịn cười nói: "Quả... Quả Thụ Khai Hoa a, ngươi đã là nữ t.ử phong trần, bữa tiệc này ngươi thật sự phải tiếp đến khi mỗ tận hứng. Lại đây lại đây, cùng uống."

Đường Giai Nhân hơi nhíu mày, có lòng muốn bỏ đi cho xong, lại sợ gây phiền phức cho Bạch Hiểu Nhiễm, dù sao... đây là Thu Thành. Hơn nữa, Mạnh Thủy Lam kia, có thù tất báo, cũng không tốt khi cho hắn một cái cớ, viết lung tung trên "Bách Xuyên Bí Văn" rằng Phong Nguyệt Lâu không hiểu quy tắc chứ? Mặc dù nàng căn bản không biết quy tắc là gì.

Đường Giai Nhân thẳng lưng, từ sau bình phong đi ra. Dường như để phân biệt với những nữ t.ử phong trần kia, Đường Giai Nhân khẽ ho một tiếng, nhấn mạnh: "Nô đã không bán thân cũng không bán nghệ, chỉ tiếp ăn thôi nha."

Mạnh Thủy Lam và Mạnh Thiên Thanh đều hơi ngẩn ra, chuyển sang lại không kìm được cười to. Hai người đ.ấ.m bàn, cười đến mức suýt trượt xuống gầm bàn. Ngay cả Thu Nguyệt Bạch cũng hơi quay đầu đi, cong khóe môi. Nụ cười này, cứ như sông băng tan chảy, vạn vật hồi sinh, xuân về trên đất, khiến người ta say đắm.

Đường Giai Nhân liếc mắt nhìn qua, không kìm được ngẩn ngơ. Nàng nghĩ: Nếu hắn mặc nữ trang, cười như vậy một cái, anh hùng hào kiệt trong thiên hạ không phải gãy xương sống lưng hàng loạt sao? Răng rắc răng rắc ấy chứ!

Thu Nguyệt Bạch tự nhiên biết Đường Giai Nhân đang nhìn mình. Lông mi hắn khẽ chớp một cái khó phát hiện, giống như con bướm đen cao quý, rõ ràng vô tâm, nhưng lại dụ người.

Nước miếng của Đường Giai Nhân trong nháy mắt tràn bờ.

Mạnh Thủy Lam dùng quạt gõ gõ bàn, trêu chọc nói: "Sao thế? Mỗ gọi ngươi đến lấy sắc hầu người, hay là để ngươi thưởng thức mỹ sắc?"

Đường Giai Nhân hồi thần, hít hít nước miếng, nói: "Ai đẹp thì nhìn người đó thôi."

Lời nói vô lại biết bao, lại bị nàng nói hùng hồn đầy lý lẽ, chốn phong trần này e là không tìm được nhà thứ hai.

Mạnh Thiên Thanh vỗ tay khen: "Tuyệt!"

Thu Nguyệt Bạch biểu cảm lạnh lùng, không hề có bất kỳ phản ứng nào, dường như mỹ sắc trong miệng bọn họ không liên quan gì đến hắn.

Mạnh Thủy Lam nói với Đường Giai Nhân: "Lại đây lại đây, Quả Thụ Khai Hoa, ngươi lại rót rượu."

Đường Giai Nhân sáp lại gần, cầm lấy bình rượu, lắc lắc, lắc ra một mùi rượu thanh liệt kéo dài, nàng hít sâu một hơi, lúc này mới rót đầy rượu cho ba người. Nàng thầm nghĩ: Thân phận đúng là thứ thú vị. Khi mình làm Lục Vương gia, bọn họ đối với mình cung kính; khi mình đóng vai nữ t.ử phong trần, bọn họ lại gõ bàn bảo nàng rót rượu. Không biết lần gặp mặt sau, nàng sẽ đóng giả ai, bọn họ lại sẽ đối xử với nàng thế nào? Rất đáng mong chờ nha.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.