Mỹ Nam Bảng - Chương 17: Chạy Trốn Đấy, Có Dám Nghiêm Túc Chút Không?
Cập nhật lúc: 20/03/2026 22:01
Còn về việc gặp phải Đường Giai Nhân, cuộc đời Đoan Mộc Diễm vẫn luôn ở bên bờ vực sụp đổ. Nếu hắn trực tiếp điên luôn, thì cũng tốt, đằng này lại còn sót lại một tia lý trí và một chút xíu lương tâm, khiến hắn không vứt bỏ được nàng.
Đoan Mộc Diễm thực sự chạy không nổi nữa, bèn giấu Đường Giai Nhân vào một bụi cây rậm rạp, thở hồng hộc nói nhỏ: "Lão... gia nhân chí nghĩa tận rồi. Ngươi... ngươi cứ trốn ở đây đi." Dứt lời, định đi, lại phát hiện trên người Đường Giai Nhân có đeo chéo một cái túi.
Đoan Mộc Diễm ngồi xổm lại, đưa tay tháo cái bọc xuống, mở ra.
Nửa con gà và hai cái màn thầu, sống sờ sờ hiện ra trước mặt hắn. Nói thật, cho dù có cô nương nào cởi sạch đứng trước mặt hắn, cũng không hấp dẫn bằng hai cái màn thầu và nửa con gà này.
Đoan Mộc Diễm nghe thấy tiếng mình nuốt nước miếng, có chút lớn đến dọa người.
Hắn không còn màng đến cái gì khác, bưng thịt gà lên định c.ắ.n.
Không ngờ, nửa con gà kia thế mà bay mất.
Thật đấy, hắn trơ mắt nhìn nửa con gà kia từ trước mặt hắn, bay vào trong tay Đường Giai Nhân.
Đường Giai Nhân nắm đùi gà, ngồi dậy, hổ rình mồi trừng mắt nhìn hắn, âm trầm nói: "Ngươi muốn ăn gà của ta?"
Đoan Mộc Diễm thật muốn chối bay chối biến, nhưng... hắn quả thực muốn ăn, hơn nữa bắt buộc phải ăn. Vì thế, hắn gật đầu, nói: "Gia cõng ngươi một đường, vừa mệt vừa đói, ngươi mau đưa gà đây hiếu kính gia."
Đường Giai Nhân ngồi xếp bằng, ngoàm một cái c.ắ.n một miếng thịt gà.
Đoan Mộc Diễm cũng nuốt một ngụm nước miếng, đưa tay định cướp.
Đường Giai Nhân tát một cái vào tay hắn, hung dữ nói: "Không muốn sống thì cướp!" Dứt lời, còn rắc một ít bột phấn màu vàng lên thịt gà.
Đoan Mộc Diễm rụt mu bàn tay sưng đỏ về, hỏi: "Ngươi... ngươi rắc cái gì vậy?"
Đường Giai Nhân đáp: "Hoàng Hoàng Du Du Nhất Mệnh Ô Hô Phấn."
Đoan Mộc Diễm từng chịu thiệt thòi lớn trên người Đường Giai Nhân, tự nhiên biết sự lợi hại của nàng. Hắn nhịn cơn đói cồn cào, ném ánh mắt về phía hai cái màn thầu.
Đường Giai Nhân phì phì hai cái, vô cùng nhanh ch.óng nhổ hai bãi nước bọt lên màn thầu, sau đó lại ung dung c.ắ.n một miếng thịt gà.
Đoan Mộc Diễm chộp lấy màn thầu, gần như một miếng đã nhét cái màn thầu to bằng nắm tay vào miệng.
Đường Giai Nhân trợn mắt há hốc mồm, hồi lâu mới nói: "Ngoại trừ Hưu Hưu, không ai ăn nước bọt của ta."
Đoan Mộc Diễm trừng đôi mắt thẳng đờ, vươn dài cổ, khó khăn nuốt màn thầu xuống, sau khi thở hắt ra một hơi thật mạnh, mới nói: "Mùi vị không tệ, còn có mùi thịt gà nữa đấy." Dứt lời, lại đưa tay định lấy cái màn thầu còn lại.
Đường Giai Nhân gạt tay Đoan Mộc Diễm ra, nghiêm mặt nói: "Cướp nữa ta giận đấy."
Đoan Mộc Diễm cười hì hì nói: "Nào, giận cho gia xem nào." Hắn tiếp tục đưa tay lấy màn thầu, trong lòng lại không nhịn được gào thét: Nghĩ ta đường đường là Lục Vương Gia, hôm nay thế mà phải mặt dày mày dạn cướp màn thầu của nữ nhân ăn, lại còn là màn thầu đã nhổ nước bọt! Chuyện không biết xấu hổ, không còn tôn nghiêm như vậy, sao có thể xảy ra trên người bản vương? Diệt khẩu! Nhất định phải diệt khẩu!
Đường Giai Nhân rút d.a.o găm ra, cắm phập vào màn thầu.
Nếu không phải động tác rụt tay của Đoan Mộc Diễm nhanh, tay hắn nhất định sẽ bị Đường Giai Nhân đ.â.m xuyên.
Đoan Mộc Diễm thất kinh, nhịn không được gầm lên: "Ngươi điên rồi!" Vừa thốt ra, hắn mới kinh ngạc nhận ra là mình điên rồi. Hắn đang chạy trốn, so đo với nha đầu thối làm gì? Hét lên như vậy, không phải gọi kẻ địch đến sao? Hắn vội cẩn thận nhìn ra bên ngoài, thấy tạm thời an toàn, lúc này mới hạ thấp giọng nói với Đường Giai Nhân, "Ở đây không an toàn, chúng ta đi."
Đường Giai Nhân lắc đầu, c.ắ.n thịt gà, định đứng dậy.
Đoan Mộc Diễm vội kéo nàng xuống, hỏi: "Ngươi định làm gì?"
Đường Giai Nhân nói: "Trước khi ăn vận động chút, nhảy điệu múa."
Đoan Mộc Diễm cảm thấy gân xanh trên trán mình lập tức nảy lên ba đường! Hắn nghiến răng nói: "Đang chạy trốn rồi, còn nhảy múa cái gì?! Ngồi xuống, ăn gà!"
Đường Giai Nhân nghĩ nghĩ, cũng đúng. Thế là yên tâm thoải mái lười biếng, lại ngồi xuống đất, hồ đồ nói: "Ngươi đi đi, ta mệt rồi, phải ngủ một lát."
Đoan Mộc Diễm gấp gáp nói: "Đùa cái gì vậy?! Ngủ một lát ở đây? Cẩn thận mất mạng!"
Đường Giai Nhân toét miệng cười, dáng vẻ đó giống như đứa trẻ không hiểu sự đời.
Đoan Mộc Diễm đành phải nói: "Vậy được, ta trốn đây, ngươi tự giải quyết cho tốt. Cái kia... màn thầu có thể cho ta không? Nếu ta về được trong cung, nhất định giúp ngươi thực hiện một nguyện vọng."
Mắt Đường Giai Nhân sáng lên, hỏi: "Nghiêm túc chứ?"
Đoan Mộc Diễm nói: "Đúng, nghiêm túc!"
Đường Giai Nhân bĩu môi, tỏ vẻ không tin.
Đoan Mộc Diễm ngẩn người, lập tức ôm mặt, kêu gào: "Cực kỳ nghiêm túc."
Đường Giai Nhân cười, rút d.a.o găm ra, đưa màn thầu cho Đoan Mộc Diễm, nghiêm túc nói: "Ăn đi, màn thầu này ngon lắm đấy."
Đoan Mộc Diễm rất muốn khóc. Hắn thầm mắng: Màn thầu ngon, sao ngươi không ăn màn thầu?
Mặc kệ trong lòng hắn bất mãn thế nào, vẫn nhận lấy màn thầu, hai miếng ăn hết, sau đó thò đầu nhìn ra ngoài, lúc này mới chui ra khỏi bụi cây, tiếp tục chạy.
Đường Giai Nhân ngáp một cái, thu dọn cái bọc của mình, buộc lại lên người, sau đó ngã vật ra bụi cỏ, liền ngủ mất. Cỏ dài che khuất mặt và n.g.ự.c nàng, chỉ lộ ra hai cái chân dài, và bàn chân nhỏ đặc trưng của nữ t.ử.
Một nhóm hắc y nhân tìm tới, vừa thò đầu liền nhìn thấy Đường Giai Nhân, cùng với một đống xương gà vứt bên cạnh nàng. Trên đống xương gà đó bò đầy kiến và côn trùng nhỏ, đang nỗ lực gặm nhấm chút thịt gà còn sót lại không nhiều.
Hắc y nhân nói: "C.h.ế.t rồi." Thế là không chậm trễ nữa, tiếp tục đuổi theo xuống dưới.
Tiêu Kính đến chỗ ẩn nấp của Đường Giai Nhân muộn một bước, chỉ nhìn thoáng qua, liền rảo bước rời đi, tiếp tục đuổi về phía trước.
Vì nóng vội, không ai chú ý tới, những con vật nhỏ kia đều tránh xa Đường Giai Nhân, không có rắn rết muỗi kiến nào dám đến gần nàng.
Sau khi Đường Giai Nhân ngủ dậy, trời đã tối rồi.
Nàng ngáp một cái ngồi dậy, ngẩn người ngồi một lúc, lúc này mới đứng dậy, phủi bụi đất trên người, tiếp tục đi về phía trước.
Đi mãi đi mãi, nàng có chút sợ hãi.
Nàng phát hiện mình hình như bị lạc đường rồi. Đương nhiên, nàng chưa từng đến nơi nào cách Đường Môn xa như vậy. Nàng không phải sợ trời tối, mà là sợ mình giống như Đường Bất Hưu, biến thành kẻ mù đường triệt để. Nếu như vậy, nàng lập tức quay đầu về Đường Môn. Nếu có một ngày, nàng không nhớ đường về nhà, không tìm thấy Đường Bất Hưu thì làm sao?
Đường Giai Nhân có chút do dự, nhưng vừa nghĩ tới bên ngoài có vô số mỹ thực đang đợi nàng, lập tức lại ngưng tụ dũng khí được ăn cả ngã về không, kiên quyết đi về phía trước.
Nàng thầm nghĩ: Hưu Hưu nói đúng, người quả nhiên phải có lý tưởng. Bởi vì, lý tưởng chính là sức mạnh!
Đường Giai Nhân đi mãi đi mãi, đi thẳng đến nửa đêm, ngửi thấy mùi m.á.u tanh lơ lửng trong không khí.
Nàng tuy tò mò phía trước xảy ra chuyện gì, cũng muốn biết cái tên điên lúc thì xưng bản vương lúc thì xưng gia kia, rốt cuộc có chạy thoát hay không. Dù sao, chuyện đó còn liên quan đến một lời hứa tốt đẹp nha. Đường Giai Nhân do dự giây lát, quyết tâm, lấy ra một vò rượu nhỏ, rút nắp, tu hai ngụm, sau đó nâng tầm mắt lên cao, xách vò rượu, mắt không nhìn ngang tiếp tục đi về phía trước.
Dưới chân, có người của Đông Cẩm Y Vệ, cũng có người của hoạn quan Phúc Điền. Chỉ có điều, giờ khắc này, bọn họ đa số đều biến thành người c.h.ế.t. Cũng có người chưa c.h.ế.t hẳn, một tay túm lấy chân Đường Giai Nhân!
