Mỹ Nam Bảng - Chương 347: Đến Đây Đi, Tên Béo

Cập nhật lúc: 22/03/2026 02:02

T.ử phi ngư, an tri ngư chi lạc. (Ngươi không phải cá, sao biết niềm vui của cá.)

Đường Giai Nhân không phải Đường Bất Hưu, cho nên không thể lĩnh hội tâm tư muốn bảo vệ của hắn; Đường Giai Nhân cũng không phải Thu Nguyệt Bạch, cho nên không thể hiểu được sự cố chấp và bệnh sạch sẽ trong tình cảm của hắn. Hắn muốn là nàng, thì chỉ là nàng, người khác không còn liên quan gì đến hắn nữa. Mà nàng, phải toàn tâm toàn ý thuộc về hắn, mới xứng đáng với chấp niệm kiếp này.

Thu Nguyệt Bạch nhắm mắt, ôm c.h.ặ.t Đường Giai Nhân, rốt cuộc không nỡ làm nàng bị thương nửa phần.

Vốn định, muốn nàng, lại bị nàng giày vò đến m.á.u chảy đầm đìa, thê t.h.ả.m không nỡ nhìn. Một vị trí tư mật nào đó, càng là... rách rồi.

Nếu là người khác dám đối với hắn như vậy, kẻ đó nhất định đã c.h.ế.t đi sống lại mấy lần. Nhưng vạn vật thế gian, đều là tương sinh tương khắc. Đường Giai Nhân, chính là khắc tinh kiếp này của hắn.

Đường Giai Nhân bị Thu Nguyệt Bạch ôm c.h.ặ.t, có chút không thoải mái. Da thịt kề nhau, hơi thở quấn quýt, thân mật như vậy.

Đường Giai Nhân mất tự nhiên dịch ra ngoài, muốn cách xa Thu Nguyệt Bạch một chút.

Thu Nguyệt Bạch nhận ra ý đồ của nàng, nói: "Đừng động, ngủ một lát."

Đường Giai Nhân nói: "Ta ngủ rất lâu rồi, lúc này không buồn ngủ."

Thu Nguyệt Bạch nói: "Ta buồn ngủ."

Rõ ràng là lời nói vô cùng bình thường, nhưng từ miệng Thu Nguyệt Bạch nói ra, lại mang theo một tia làm nũng khó phát hiện, khiến nửa người Đường Giai Nhân đều tê dại.

Nàng cứng đờ không động đậy, hồi lâu, nhỏ giọng nói: "Thu Nguyệt Bạch?"

Không ai đáp.

Nàng tiếp tục nói: "Thu Nguyệt Bạch, ngươi phải băng bó lại vết thương một chút."

Thu Nguyệt Bạch nói: "Không đau."

Đường Giai Nhân trợn trắng mắt, nói: "Máu sẽ chảy hết đấy."

Thu Nguyệt Bạch đáp lại: "Không sợ."

Đường Giai Nhân hết cách, đành phải nói: "Ngửi thấy mùi m.á.u tanh, ta... chân ta mềm."

Thu Nguyệt Bạch vươn tay, sờ lên đùi Đường Giai Nhân, hơi dùng sức, xoa nắn hai cái.

Thân mình Đường Giai Nhân run lên, trừng lớn mắt nói: "Làm... làm làm làm... làm cái gì?!" Đối với nam t.ử rất có thể sẽ trở thành phu quân của nàng này, tình cảm trong lòng nàng lại vô cùng phức tạp. Một chút thu hút, một chút áy náy, một chút trốn tránh, một chút vui mừng, cùng với... một chút sợ hãi...

Thu hút là, lúc đầu gặp gỡ đã kinh diễm; áy náy là, nàng nhiều lần thất hứa; trốn tránh là, tình cảm hắn từng bước ép sát; vui mừng là, hắn luôn kiên định không dời che chở bên cạnh nàng; sợ hãi là, Thu Nguyệt Bạch nghiêm khắc lên, là thật sự dám xử lý nàng.

Thu Nguyệt Bạch mở mắt, nhìn Đường Giai Nhân, trong ánh mắt mang theo ba phần trêu tức, khàn giọng nói: "Nàng tưởng ta đang làm gì?"

Đường Giai Nhân cười gượng: "Xoa chân cho ta?"

Thu Nguyệt Bạch hỏi ngược lại: "Nếu không thì sao?"

Đường Giai Nhân thở phào một hơi, nói: "Còn tưởng ngươi muốn bắt ta sinh con cho ngươi chứ."

Thu Nguyệt Bạch đột nhiên xoay người ngồi dậy, giam Đường Giai Nhân trong lòng, nói: "Có nguyện vì ta sinh con dưỡng cái?"

Ánh mắt Đường Giai Nhân có chút d.a.o động.

Thu Nguyệt Bạch dùng tay bóp hai má nàng, ép nàng nhìn vào mắt mình, đáp lại câu hỏi của mình.

Đường Giai Nhân hàm hồ nói: "Bông phải đã hoai hai dồi ao."

Thu Nguyệt Bạch buông tay ra.

Đường Giai Nhân không nhìn Thu Nguyệt Bạch, lặp lại nói: "Không phải đã m.a.n.g t.h.a.i rồi sao?"

Thu Nguyệt Bạch không nói, ánh mắt trầm xuống ba phần.

Đường Giai Nhân nói: "Công Dương Điêu Điêu chính là cái đồ vồ đập đất! Nói không phải hắn là hắn, nói phải vẫn là hắn. Đợi ta sinh bảo bảo ra, bãi cứt đầu tiên, nhất định phải ỉa lên người hắn mới được!"

Giai Nhân trẻ con như vậy, thật khiến người ta yêu thích không buông tay.

Thu Nguyệt Bạch xoay người ngồi dậy, buộc lại y phục bị lỏng.

Đường Giai Nhân vội ngồi dậy, hỏi dò: "Ngươi đi đâu?"

Thu Nguyệt Bạch quay đầu, vươn tay, nói: "Ra ngoài đi dạo."

Đường Giai Nhân một phen nắm lấy tay Thu Nguyệt Bạch, nói: "Không được. Ngươi xử lý vết thương trước đã."

Thu Nguyệt Bạch đáp: "Được."

Trong lòng Đường Giai Nhân nhói lên một trận. Từng có một người, cho nàng câu trả lời nhiều nhất, chính là một chữ "Được". Hiện giờ, sự cưng chiều này e là đã cho người khác rồi.

Thu Nguyệt Bạch nhận ra sự khác thường, nhưng không hỏi gì, mà ngồi lại bên giường, nói: "Xử lý vết thương cho ta một chút."

Đường Giai Nhân giống như một con mèo linh hoạt, trong nháy mắt bật dậy, đưa lưng về phía Thu Nguyệt Bạch, liên thanh nói: "Không được không được không được..."

Thu Nguyệt Bạch hỏi: "Nàng không muốn ra ngoài đi dạo?"

Đường Giai Nhân rũ vai xuống, nói: "Ta cũng chẳng có chỗ nào để đi."

Thu Nguyệt Bạch liếc nhìn tay nải rơi ở góc giường, vươn tay, gảy gảy Uy Vũ Báo. Hai quả Uy Vũ Báo va vào nhau, phát ra tiếng va chạm khe khẽ.

Đường Giai Nhân dỏng tai nghe, hỏi: "Ngươi làm gì thế?"

Thu Nguyệt Bạch đứng dậy, đi qua bên người Đường Giai Nhân, nói: "Đồ người ta tặng nàng, chớ có làm mất. Lần sau nếu còn muốn chạy trốn, nhớ mang theo."

Đường Giai Nhân nhìn Thu Nguyệt Bạch đi ra khỏi phòng, lúc này mới xoay người, quay lại bên giường, trực tiếp thu dọn gia tài của mình. Nàng đếm Uy Vũ Báo, tổng cộng tám quả, không thừa không thiếu. Nhưng, trong cái bát ngự ban lại có thêm một con dấu nhỏ nhắn!

Đường Giai Nhân cầm lấy mân mê hai cái, cuối cùng cũng nhận ra, con dấu này chính là cái nàng lừa được từ chỗ Thu Nguyệt Bạch trên hoa thuyền, kết quả... vì sự ghen tuông của ai đó, chỉ có thể dùng nó gán nợ bốn bát mì cá.

Thảo nào, Thu Nguyệt Bạch khi biết nàng bỏ trốn chỉ mang theo mấy món quà người khác tặng, lại tức giận như vậy.

Được rồi, lần sau chạy trốn, nàng nhất định sẽ nhớ mang theo con dấu Thu Nguyệt Bạch tặng. Món đồ nhỏ này, đúng là càng nhìn càng đẹp.

Đường Giai Nhân cảm thấy, cùng Thu Nguyệt Bạch lăn lộn trên giường nửa ngày, quả thực tiêu hao thể lực, thế là tung tăng đi thẳng xuống bếp. Từ nay về sau, cuộc đời nàng chỉ có ăn ăn ăn. Còn những cái khác, nàng lười nghĩ, cũng không muốn nghĩ.

Thu Nguyệt Bạch không cho nàng đi, thì nuôi nàng vậy. Đợi nàng ăn thành một tên béo tròn vo, nếu hắn vẫn còn muốn nàng, nàng liền gả cho hắn, sinh cho hắn một ổ bánh bao béo. Bắt ra hai con, gửi về Đường Môn. Chắc hẳn, con của Thu Nguyệt Bạch và nàng, nhất định có thể chấn hưng Đường Môn rất tốt. Nàng không thể báo đáp ơn dưỡng d.ụ.c của Đường Môn, ít nhất cũng góp viên gạch viên ngói vì chấn hưng Đường Môn chứ.

Ồ, quên mất, người nào đó có Thanh Hà rồi, cũng sẽ an gia lập nghiệp sinh con dưỡng cái, đến lúc đó, không cần nàng xông lên nữa.

Gánh nặng vẫn luôn vác trên vai, cứ thế dỡ xuống, thật đúng là có chút không quen.

Nàng từ Đường Môn đi ra, đi một lần là lâu như vậy, ba vị trưởng lão nhất định vô cùng nhớ nàng, nàng nên quay về xem thử. Nhưng mà, nếu quay về gặp phải người kia và Thanh Hà, thì làm sao?

Nàng biết, ngoài miệng mình nói dễ nghe, nói cái gì mà hy vọng hắn có thể vạn sự thuận lợi, sống lâu trăm tuổi, ch.ó má!

Nàng không độc c.h.ế.t đôi gian phu dâm phụ kia coi như là báo đáp ơn dạy dỗ của ba vị trưởng lão rồi!

Ai cũng không được bắt nạt nàng, ai cũng không được bắt nạt nàng như vậy!

Đây là chấp niệm duy nhất hắn để lại cho nàng, cũng sẽ trở thành niềm tin trọn đời của nàng.

Đường Giai Nhân ngẩng đầu nhìn trời, ép nước mắt dâng lên trong mắt chảy ngược trở về.

Nàng chính là muốn sống thật tốt, làm một tên béo tự do tự tại!

Vừa nghĩ đến cuộc sống của một kẻ tham ăn không kiêng kỵ gì trước kia, nội tâm trong nháy mắt tràn đầy khát vọng và sức mạnh! Đến đây đi, tên béo! Ngươi làm được mà!

Khi Đường Giai Nhân đến nhà bếp, vừa khéo nhìn thấy đầu bếp bưng từ trong nồi ra một bát vi cá trong veo, mùi vị tươi ngon kia, khiến nàng thèm ăn vô cùng.

Đường Giai Nhân hít hít mũi, lặng yên không một tiếng động xuất hiện bên cạnh đầu bếp, thò đầu hỏi: "Đây là vi cá nhỉ? Thơm thật đấy."

Đầu bếp bị nàng dọa giật mình, vi cá trên tay suýt chút nữa ném xuống đất. Bà ta vội cầm chắc bát, nhìn về phía Đường Giai Nhân, tiếng quát mắng bên miệng nuốt hết trở về, cười nói: "Bẩm phu nhân..."

Đường Giai Nhân nhìn chằm chằm vi cá, mắt cũng không thèm ngước lên nói: "Vẫn chưa phải phu nhân."

Đầu bếp lập tức sửa lời nói: "Vâng vâng vâng, là Đường tiểu thư... Ối chao, sai rồi, đều tại nô tỳ mồm mép vụng về. Là Tiêu tiểu thư, Tiêu tiểu thư..."

Đường Giai Nhân nhìn về phía đầu bếp, hỏi: "Ai đổi họ cho ta?"

Đầu bếp á khẩu.

Đường Giai Nhân cũng không muốn làm khó đầu bếp, ngay lập tức nói: "Cứ gọi tiểu thư đi."

Đầu bếp như được đại xá, mở miệng nói: "Vâng, tiểu thư."

Lúc này, giọng nói của Lục Khấu từ cửa truyền đến, lạnh lùng nói: "Tiểu thư của Thu Phong Độ chỉ có một vị."

Đầu bếp nhìn về phía Lục Khấu, lại nhìn về phía Đường Giai Nhân, quả thực khó xử.

Đường Giai Nhân vươn tay, nói: "Đưa bát cho ta."

Lục Khấu đi đến trước mặt đầu bếp, vừa đưa tay, chộp lấy cái bát, nói với đầu bếp: "Tiểu thư ăn uống xưa nay tinh tế, lúc ngươi làm, phải để tâm nhiều hơn."

Đầu bếp nhìn Đường Giai Nhân, lại nhìn Lục Khấu, vẻ mặt rối rắm, chỉ đành cúi đầu đáp: "Vâng."

Đường Giai Nhân nhìn về phía Lục Khấu, Lục Khấu lại nhìn cũng không thèm nhìn Đường Giai Nhân, tiếp tục nói với đầu bếp: "Đóng gói hết các món ăn kèm vào."

Đầu bếp vâng một tiếng, tay chân lanh lẹ mở nắp nồi.

Trong sáu cái bát nhỏ màu xanh nhạt, đựng các loại mỹ thực đủ màu sắc, có canh kim ngân ti, lưỡi vịt bí chế, gân bò sốt tương, cơm hấp lá sen, gạch cua, cùng với thịt ếch hầm. Sau khi đầu bếp cho những thứ này vào hộp đồ ăn, lại từ một cái nồi khác lấy ra ngó sen vừa xào xong, cho vào bát nhỏ, đưa vào hộp đồ ăn, đậy kỹ, cung kính giao vào tay Lục Khấu.

Lục Khấu xách trên tay, xoay người rời đi, ngay cả một ánh mắt cũng không cho Đường Giai Nhân.

Đường Giai Nhân lười so đo với một nha đầu, trực tiếp hỏi đầu bếp: "Còn không?"

Đầu bếp đáp: "Chỉ làm một phần. Nếu tiểu thư muốn ăn, nô tỳ làm ngay đây. Chỉ là những nguyên liệu thượng hạng kia, xưa nay đều là tiểu thư... là..." Đầu bếp khó xử, hai người đều là tiểu thư, không biết nói thế nào.

Đường Giai Nhân giải thích thay bà ta: "Nguyên liệu tốt đều ở chỗ Thu Giang Diễm chứ gì?"

Đầu bếp gật đầu xưng phải.

Đường Giai Nhân hỏi: "Ngươi cảm thấy, ta xin nàng ta, nàng ta có cho ta không?"

Đầu bếp cười đến là gượng gạo, nói: "Tiểu thư cứ... cứ đừng làm khó nô tỳ nữa."

Đường Giai Nhân cười cười, nhấc chân đi ra khỏi bếp.

Đầu bếp hỏi: "Tiểu thư, có cần làm chút đồ ăn vặt không?"

Đường Giai Nhân xua tay, nói: "Ngươi không cần bận rộn đâu, ta đi ăn phần của nàng ta."

Đầu bếp cảm thấy, trời của Thu Phong Độ, sắp đổi rồi.

Trong khuê phòng của Thu Giang Diễm, Lục Khấu bày biện mỹ thực đâu ra đấy, mời Thu Giang Diễm dùng bữa.

Thu Giang Diễm vặn cái eo mềm mại, ngồi trên ghế, lười biếng nói: "Đang không muốn ăn." Cầm lấy cái thìa, múc vi cá.

Cửa bị đẩy ra, Đường Giai Nhân mang theo một gương mặt tươi cười, nói: "Không muốn ăn, thì cho ta ăn đi."

Thu Giang Diễm nhíu mày, nói: "Thảo nào nhà phú quý đều giảng quy củ, không có quy củ, quả thực không thành phương viên. Lục Khấu, đóng cửa."

Đường Giai Nhân đi thẳng vào trong phòng, ngồi phịch xuống ghế, đập cái bát Thao Thiết ngự ban lên bàn. May mà, cái bát này đủ chắc chắn.

Đồng t.ử của Thu Giang Diễm và Lục Khấu đều co rụt lại.

Đường Giai Nhân cười ha ha, đoạt lấy cái thìa trong tay Thu Giang Diễm, bắt đầu hưởng thụ mỹ thực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mỹ Nam Bảng - Chương 342: Chương 347: Đến Đây Đi, Tên Béo | MonkeyD