Mỹ Nam Bảng - Chương 411: Bí Mật Của Điêu Điêu
Cập nhật lúc: 22/03/2026 12:06
Theo một tiếng "Rầm" vang lên, cửa lớn bị đạp tung, Chiến Thương Khung với tạo hình kinh điển vô cùng bá khí, đứng ngay cửa. Chỉ thấy hắn chân trái đạp đất, chân phải bay lên, vẫn giữ nguyên tư thế đạp cửa, nhưng nửa ngày vẫn chưa hạ cái chân đó xuống.
Đường Giai Nhân từ sau lưng Chiến Thương Khung thò đầu ra, bước tới, đẩy cái chân kia của Chiến Thương Khung, nói: "Bị chuột rút rồi hả?"
Chiến Thương Khung bị đẩy xoay một vòng cung, sau đó từ từ hạ chân xuống, nhịn cơn đau xé rách ở chỗ nào đó, chắp tay sau lưng đứng thẳng, làm ra vẻ anh hùng tịch mịch.
Đường Giai Nhân đi vào trong phòng, vòng qua bình phong, không chút khách khí nhìn về phía Công Dương Điêu Điêu.
Trong lòng Giai Nhân, đã nhìn hết một lần rồi, giữa hai người còn đâu bí mật với khách sáo xa lạ gì nữa.
Trong phòng tắm, hơi nước mịt mù, Công Dương Điêu Điêu trần như nhộng ngồi trong một cái thùng gỗ siêu to đen sì, hai mắt nhắm nghiền. Trong miệng hắn nhét một cuộn vải mềm màu gai, hai tay thì bị khóa vào vòng sắt. Sợi xích sắt khóa tay Công Dương Điêu Điêu không dài, cũng chỉ hơn một gang tay. Khóa vào tay cầm của thùng gỗ, không cho hắn giãy giụa.
Nam t.ử mảnh khảnh trắng trẻo như ngà voi, xích sắt đen sì, trong làn hơi nước mịt mù bùng lên một loại hương vị khác biệt. Thoạt nhìn, lại kích thích người ta đến mức hô hấp ngưng trệ, m.á.u huyết sôi trào, tim đập như trống.
Hình ảnh trước mắt, mười phần có thể khơi gợi lên những ý nghĩ tà ác của con người, cũng có thể khiến người thương xót hắn đau lòng.
Đường Giai Nhân sải bước tiến lên, gấp gáp hỏi Hoàng Liên: "Điêu Điêu làm sao vậy?"
Hoàng Liên nhìn về phía Công Dương Điêu Điêu, đáp: "Mẫu thể trúng độc, công t.ử nhiễm bệnh, từ lúc sinh ra, mỗi tháng đều phải trải qua một lần như vậy. Càng lớn tuổi, đau đớn càng dữ dội." Cúi người, dùng gáo nước múc một gáo chất lỏng màu đỏ trong thùng tắm, dội lên làn da trần trụi của Công Dương Điêu Điêu, tiếp tục nói, "Cho nên, công t.ử mới hận Chiến Thương Khung như vậy. Nói là hận, chi bằng nói là ghen tị, thì chính xác hơn một chút."
Thứ chất lỏng màu đỏ kia giống như m.á.u tươi, không chỉ đỏ đến kinh người, còn có độ sệt nhất định. Ngửi kỹ, giống như m.á.u tươi nấu cùng thảo d.ư.ợ.c, trong mùi m.á.u tanh mang theo chút vị đắng và hương thơm của thảo d.ư.ợ.c, vô cùng khác biệt.
Dưới làn da của Công Dương Điêu Điêu, dường như có rất nhiều con trùng nhỏ đang chuyển động, chúng quấn lấy nhau, không ngừng quay cuồng, c.ắ.n xé, khiến da Công Dương Điêu Điêu rỉ ra những điểm m.á.u li ti.
Giai Nhân vừa nhìn thấy m.á.u kia, hai chân liền mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngồi bệt xuống đất. Nàng hung hăng nhéo mình một cái, đứng vững, hỏi Hoàng Liên: "Chỗ chỗ chỗ... chỗ m.á.u này đều đều đều... đều là Điêu Điêu chảy ra?!"
Hoàng Liên tuy đau lòng cho Điêu Điêu, nhưng loại chuyện này trải qua nhiều rồi, tâm thái cũng trở nên bình thản hơn nhiều. Hắn bị Đường Giai Nhân chọc cười, nói: "Sao có thể chảy ra nhiều m.á.u như vậy? Thế thì người chẳng phải c.h.ế.t mấy lần rồi sao? Những thứ này, là m.á.u bò trộn với thảo d.ư.ợ.c mà thành. Cơn đau trên người công t.ử, chỉ có làm như vậy mới có thể giảm bớt một hai phần."
Trong lòng Đường Giai Nhân hơi yên tâm, lập tức quan sát kỹ lưỡng.
Khi thứ chất lỏng màu đỏ kia rơi trên da Công Dương Điêu Điêu, vô số con trùng nhỏ dường như dán c.h.ặ.t dưới da hắn sẽ nuốt chửng lấy nó.
Đường Giai Nhân theo bản năng muốn quay đầu đi, không nhìn, nhưng... liên quan đến Điêu Điêu, nàng vẫn ép buộc bản thân, nhìn cho kỹ càng. Chỉ thấy, một giọt m.á.u đọng trên vai Công Dương Điêu Điêu, rất nhanh liền biến mất không thấy đâu.
Đường Giai Nhân trong lòng kinh hãi, ngẩng đầu nhìn Hoàng Liên, nói: "Ngươi lừa người! Trong cơ thể Điêu Điêu có có có... có trùng, chúng nó hút m.á.u!"
Tay dội nước m.á.u của Hoàng Liên hơi cứng lại. Hắn không ngờ, Đường Giai Nhân lại quan sát tỉ mỉ nhập vi như vậy, muốn lừa nàng, thật sự không dễ. Hoàng Liên nhìn thoáng qua Công Dương Điêu Điêu, lúc này mới thấp giọng nói: "Việc này, công t.ử không muốn cô biết. Công t.ử vừa dùng t.h.u.ố.c, lúc này còn chịu đựng được, khoảng nửa nén hương nữa, công t.ử sẽ tỉnh. Đến lúc đó..." Lời phía sau, hắn không nói, nhưng lại khiến người ta có dự cảm không lành.
Đường Giai Nhân truy hỏi: "Đến lúc đó thế nào?"
Hoàng Liên không đáp lời, mà nói: "Tiểu thư vẫn là rời đi, giả vờ như không biết đi."
Đường Giai Nhân nhướng mày nói: "Vì sao giả giả giả... giả không biết?! Đã biết, thì thì thì... thì là biết! Hắn hắn... hắn vừa rồi đái ra quần, ta đều đều... đều nhìn thấy hết."
Khóe mắt Hoàng Liên giật giật, cuối cùng nói: "Công t.ử không muốn tiểu thư nhìn thấy bộ dạng bất kham như vậy của ngài ấy, nhưng lại không nỡ để tiểu thư đi. Không ngờ, vừa vào phòng tắm, liền phát bệnh. Bệnh này, vừa là độc, cũng là cổ. Khi phát tác, rất dọa người. Công t.ử để Hoàng Liên đuổi tiểu thư rời đi, không muốn tiểu thư nhìn thấy ngài ấy bộ dạng này. Hoàng Liên nghĩ, ngài ấy là sợ tiểu thư biết trong cơ thể ngài ấy có mấy trăm thậm chí mấy ngàn con ngân trùng nhỏ bé bò lổm ngổm, không dám thân cận với ngài ấy."
Đường Giai Nhân ngồi xổm trước mặt Công Dương Điêu Điêu, hai tay bám lấy mép thùng tắm, nhìn Điêu Điêu, không nhìn ra suy nghĩ gì mà "Ồ" một tiếng, coi như trả lời.
Hoàng Liên nói: "Sắp đến giờ rồi."
Đường Giai Nhân đứng dậy, ra khỏi phòng tắm, đóng cửa phòng lại.
Trong lòng Hoàng Liên có chút khó chịu. Vừa cảm thấy Đường Giai Nhân làm như vậy, không xứng với tấm chân tình của Công Dương Điêu Điêu, lại cảm thấy Đường Giai Nhân làm như vậy cũng không có gì đáng trách, dù sao, đây cũng coi như là tôn trọng ý muốn của Công Dương Điêu Điêu, bảo toàn thể diện cho hắn.
Đường Giai Nhân sau khi ra cửa, nói với Chiến Thương Khung: "Lời lời lời... lời bên trong, ngươi ngươi ngươi... ngươi đều nghe thấy rồi?"
Chiến Thương Khung gật đầu.
Đường Giai Nhân nói: "Nương ngươi hạ độc và cổ, ngươi ngươi ngươi... ngươi giải đi."
Chiến Thương Khung hơi ngẩn ra, hỏi: "Nương trực tiếp giải là được, vì sao để con giải? Con không biết."
Đường Giai Nhân lập tức cảm thấy đau đầu. Nàng thật muốn hỏi Chiến Thương Khung, hài cốt nương ngươi ở đâu? Nếu chưa nát hết, thì gửi đến chỗ cha Thu Nguyệt Bạch mượn chỗ nằm một chút, không chừng còn có thể hỏi ra cách giải cổ độc này.
Giai Nhân thở dài một hơi trong lòng, cuối cùng nói: "Đêm nay ta ta ta... ta ở lại đây, sáng mai, ngươi ngươi... ngươi đến tìm ta."
Chiến Thương Khung có thể chịu sao? Đương nhiên không thể. Khó khăn lắm mới tìm được nương, sao có thể để nàng một mình ở lại đây. Chiến Thương Khung lạnh lùng lắc đầu, vô cùng nghiêm túc bày tỏ ý kiến của mình.
Đường Giai Nhân đành phải áp dụng chính sách nhu hòa, nắn nót tình cảm nói: "Con à..."
Chiến Thương Khung nói thẳng thừng: "Nương, mỗi lần nương kéo dài giọng gọi con, trong lòng con đều run lên mấy cái. Nương, trước khi giở trò xấu, có thể đổi giọng điệu khác không?"
Đường Giai Nhân cứng đờ, hỏi: "Quả thực như thế?"
Chiến Thương Khung đáp: "Đúng là như thế."
Đường Giai Nhân khẽ thở dài, nói: "Được rồi, Vô Địch à, nương nói với con..."
Chiến Thương Khung đột nhiên đưa tay, nâng mặt Đường Giai Nhân lên, nói: "Đổi cái khác."
Mặt Đường Giai Nhân bị ép thành cái bánh bao thịt, nhưng vẫn gật gật đầu.
Chiến Thương Khung buông tay, Đường Giai Nhân tiếp tục nói: "Công Dương nha..."
Chiến Thương Khung lạnh mặt, nói: "Cố ý."
Đường Giai Nhân phì cười, ôn hòa nhã nhặn nói: "Được được được... được rồi, không trêu ngươi nữa. Ngươi nếu tin ta, ngày mai hãy đến tìm. Ta ta... ta đảm bảo, không chạy." Dùng tay vỗ vỗ n.g.ự.c mình, lúc này mới nhớ tới Chiến Thương Khung nhớ thương hai quả trên n.g.ự.c nàng không phải ngày một ngày hai, lúc này sao không nhìn chằm chằm nữa?
Không đúng, có mờ ám!
Đường Giai Nhân nheo mắt, thăm dò: "Thương Khung, ngươi muốn ăn ăn ăn... ăn quả nữa không?"
Mặc dù trời đã tối, nhưng Đường Giai Nhân thề, nàng thật sự nhìn thấy trên mặt Chiến Thương Khung có đám mây hồng khả nghi! Hơn nữa, hắn lại hơi dời mắt đi, không chịu nhìn nàng!
Trong lòng Đường Giai Nhân lộp bộp một cái, hỏi: "Ăn không?"
Chiến Thương Khung dùng đuôi mắt liếc nhanh Đường Giai Nhân một cái, nói: "Không có quả, nương."
Trong đầu Đường Giai Nhân ong lên một tiếng!
Từ khi tên điên Chiến Thương Khung này từ Dịch Cốt Lao ra, không lúc nào là không nhớ thương hai "quả" trước n.g.ự.c nàng, nay lại rõ ràng rành mạch nói cho nàng biết, Không! Có! Quả!
Thế nào gọi là không có quả?
Hắn sao biết không có quả?
Nếu không phải đã nhìn qua, sờ qua, hắn sao biết đó không phải là quả?!
Đường Giai Nhân xù lông rồi!
Nàng đột nhiên nhảy lên, vồ lấy Chiến Thương Khung, trong miệng phát ra tiếng gầm rú sắc nhọn: "Chiến! Thương! Khung! Chịu c.h.ế.t đi!"
Chiến Thương Khung không thể đ.á.n.h nương mình, chỉ có thể trốn.
Hắn võ công cao thâm, muốn tránh Đường Giai Nhân thực sự dễ như trở bàn tay. Chỉ tiếc, cúc hoa của hắn liên tiếp hai lần bị Đường Giai Nhân chọc bị thương, mỗi lần động đậy đều đau đến không muốn sống. Vết thương kia rõ ràng không lớn lắm, vì sao đau thấu tim gan a?!
Chiến Thương Khung trốn chật vật, Đường Giai Nhân dùng hết sức bình sinh, thi triển toàn bộ võ nghệ.
Hai người từ trong sân đuổi lên đầu tường, lại từ đầu tường đ.á.n.h vào trong bụi hoa cỏ.
Cho dù Chiến Thương Khung là cao thủ, cũng bị Đường Giai Nhân cào hoa cả mặt, không thể không nhảy ra ngoài tường.
Đường Giai Nhân đứng trên đầu tường, chỉ tay vào Chiến Thương Khung, hung dữ gầm lên: "Cút! Còn dám qua đây, chọc chọc chọc... chọc nát cúc hoa ngươi!"
Chiến Thương Khung cảm thấy chỗ nào đó lại đau lên, chỉ có thể lau tơ m.á.u trên mặt, nói: "Nương, nương bớt giận. Con ngày mai đến đón nương." Dứt lời, ẩn vào trong bóng tối, biến mất không thấy đâu.
Đường Giai Nhân tức giận không nhẹ, n.g.ự.c phập phồng lên xuống, vô cùng quyến rũ. Nàng phát hiện, n.g.ự.c mình hình như phát triển rồi. Nàng tự mình cúi đầu nhìn nửa ngày, thậm chí dùng ngón trỏ chọc một cái, quả thực cảm thấy hài lòng a.
Đoán chừng, phần ngạo nhân này có công lao của Thu Nguyệt Bạch.
Dù sao, hắn cũng là nam nhân đầu tiên của nàng mà.
Nghĩ đến Thu Nguyệt Bạch, trong lòng Đường Giai Nhân xẹt qua một tia đau đớn. Giống như, tim bị một cây gậy Lang Nha nghiền đi nghiền lại.
Nàng hít sâu một hơi, không để mình nghĩ đến hắn. Thật ra, nàng có thể hỏi Công Dương Điêu Điêu, Thu Nguyệt Bạch bị thương thế nào. Buồn cười là, nàng nhát gan, lại không dám hỏi. Nàng thật sợ Công Dương Điêu Điêu lên cơn, trực tiếp nói cho nàng biết, c.h.ế.t rồi.
Người khác sẽ không nói như vậy, nhưng Công Dương Điêu Điêu thì nhất định sẽ.
Nàng lén quan sát Công Dương Điêu Điêu, thấy hắn cũng không lộ ra ánh mắt "nén bi thương", trong lòng hơi yên tâm. Nghĩ đến, Thu Nguyệt Bạch đang dưỡng thương.
Haizz... Nàng vốn định tối nay lén đi thăm hắn một cái, hiện tại xem ra, không đi được rồi.
Thôi, vẫn là chuyện trước mắt quan trọng hơn, nàng lát nữa đi cũng được.
Còn về phần huynh đệ Mạnh gia và Đoan Mộc Diễm bên kia, chỉ có thể ngày mai đi thông báo một tiếng, báo bình an.
Còn có... Hưu Hưu.
Hưu Hưu biết nàng nhảy vực chưa? Có hối hận vì không cùng nàng đồng sinh cộng t.ử không? Hành động này của nàng, có khiến hắn rõ ràng hiểu được, nàng là không sợ c.h.ế.t không!
Chỉ là, đáng buồn thay, hai người đã không thể quay lại được nữa.
Cái giang hồ đáng ghét này a, quả thực chính là do một vạn cái thân bất do kỷ tạo thành. Chó má thật!
Đường Giai Nhân hất đầu, chuẩn bị nhảy xuống đầu tường, lúc này mới phát hiện, tường khá cao a. Lập tức trong lòng cảm thán: "Nếu không phải cố chấp muốn g.i.ế.c c.h.ế.t tên dâm tặc không biết xấu hổ kia, còn không biết khinh công của mình đã lợi hại như vậy rồi. Quả nhiên, võ công đều là bị ép mà ra."
