Mỹ Nam Bảng - Chương 55: Hoa Phấn Mặc Và Đường Bất Hưu

Cập nhật lúc: 21/03/2026 19:01

Mạnh Thiên Thanh thì mặt mũi bầm dập, Đường Giai Nhân thì toàn thân xanh tím.

Hai người dùng sự thật chứng minh, sức sát thương của cái thứ gọi là nắm đ.ấ.m này, rất lớn.

Hai người ngồi chung xe, nhưng không nói với nhau câu nào nữa.

Ngoài xe, Hàn Tiếu và Đỗ Anh Siêu cũng im lặng là vàng, đều không lên tiếng.

Hàn Tiếu vốn đã không giỏi ăn nói, Đỗ Anh Siêu thì không còn mặt mũi nào để nói.

Xe ngựa của bọn họ dưới sự hộ tống của Cẩm Y Vệ, dưới sự giám thị của rất nhiều kẻ có dụng ý khác, một đường hướng về Kinh thành mà đi.

Còn về phần Đường Bất Hưu, rốt cuộc cũng vòng ra khỏi quần sơn. Hắn quần áo rách rưới, chật vật không chịu nổi, đặt tay nải khổng lồ xuống, thở hắt ra một hơi dài, ngồi trên tảng đá lớn ven đường, nhấc chân lên nhìn nhìn đế giày bị mài thủng một lỗ lớn, bỏ chân xuống, sờ sờ Lăng Đầu Thanh đang quấn trên cổ, thở dài một hơi, nói: "Chúng ta rốt cuộc cũng có thể đi tìm Ma Cô (Nấm) rồi."

Trên con đường đất vàng bụi bay mù mịt, mười mấy chiếc xe ngựa chầm chậm đi tới.

Chiếc xe ngựa đi đầu vén rèm cửa sổ lên, để lộ ra một bàn tay thon dài. Ngón tay hoa lan hơi vểnh lên, mềm mại quyến rũ như nữ t.ử. Nửa khuôn mặt nhoài trên cửa sổ, có thể gọi là trang điểm đậm đà. Hắn đ.á.n.h phấn mắt màu cam vàng, kẻ đường viền mắt nhỏ dài màu tím đen, hai má thoa một lớp phấn vàng nhạt, ở giữa môi điểm một chấm đỏ, giống như chút tàn hồng lưu lại sau khi hút m.á.u người. Mị hoặc yêu diễm, câu hồn đoạt phách.

Tóc hắn b.úi cao, bên thái dương còn dán vài chiếc lông vũ làm bằng vàng. Trên gân lá của lông vũ, khảm vài hàng châu báu nhỏ xíu, quả thực là tinh mỹ tuyệt luân, diễm quang tứ xạ.

Hắn ngồi trong thùng xe tối tăm, híp mắt nhìn Đường Bất Hưu đang nghỉ chân. Nơi khóe mắt tích tụ vài nếp nhăn nhỏ bé, phủ lên vẻ đẹp không gì sánh được của hắn một lớp tang thương của năm tháng.

Mỹ nam tuyệt sắc, ngặt nỗi đã già.

Nam t.ử buông rèm cửa sổ xuống, dùng chân đá đá ván xe.

Phu xe dừng xe ngựa lại, nghiêng tai lắng nghe nam t.ử phân phó.

Sau khi nam t.ử thấp giọng dặn dò hai câu, phu xe nhảy xuống xe ngựa, đi thẳng về phía Đường Bất Hưu.

Phu xe nói với Đường Bất Hưu: "Công t.ử, lão bản chúng ta nói, nơi này là nơi hoang vu hẻo lánh, muốn đến chỗ phồn hoa còn một khoảng cách nữa, nếu ngài đi cùng đường, có thể đi nhờ một đoạn."

Đường Bất Hưu nở nụ cười của cao nhân thế ngoại, nói: "Phong vũ đồng chu, giang hồ đồng lộ, Đường mỗ sẽ không khách khí." Đeo tay nải khổng lồ lên lưng, đi thẳng tới chiếc xe ngựa đầu tiên.

Phu xe vội gọi: "Ây ây ây, Đường công t.ử, ngài có thể ngồi ra phía sau."

Đường Bất Hưu lại nói: "Phía sau không có chỗ." Nói xong, vén rèm chiếc xe ngựa đầu tiên lên, nhét tay nải khổng lồ vào trong.

Hoa Phấn Mặc ngồi trong xe ngựa nhích người về phía góc xe, mới không bị cái tay nải tròn vo kia đập vào mặt.

Đường Bất Hưu trèo lên xe ngựa, ngồi ở một góc khác của xe ngựa, cách cái tay nải khổng lồ, gật đầu với Hoa Phấn Mặc, nói: "Đa tạ."

Hoa Phấn Mặc gật đầu, từ từ nhếch khóe môi, cười tủm tỉm hỏi: "Đường công t.ử làm sao biết xe ngựa phía sau không có chỗ?" Giọng nói có chút khàn khàn, nghe có vẻ như cổ họng từng bị tổn thương.

Đường Bất Hưu trực tiếp đáp: "Nhìn vết bánh xe. Chỉ có chiếc này vết bánh xe nông hơn."

Hoa Phấn Mặc thầm kinh hãi, vì khả năng quan sát đáng sợ của Đường Bất Hưu. Hóa ra, không chỉ hắn đang quan sát Đường Bất Hưu, Đường Bất Hưu cũng đang quan sát đội ngũ của bọn họ. Chẳng qua là, hắn quan sát cực kỳ dụng tâm, Đường Bất Hưu thì lại tỏ ra lơ đãng. Chỉ nội sự đối lập này, Hoa Phấn Mặc đã rơi xuống thế hạ phong.

Xe ngựa tiếp tục tiến lên, bánh xe bắt đầu lăn bánh.

Hoa Phấn Mặc hơi điều chỉnh tư thế ngồi, để bản thân trông càng thêm yêu mị. Hắn khen: "Đường công t.ử quan sát tỉ mỉ." Ánh mắt bay bổng, dụ dỗ nói, "Đường công t.ử không ngại đoán xem, đội ngũ này của ta là muốn đi đâu, làm gì?"

Đường Bất Hưu cười nhẹ như mây gió, lời nói ra lại đ.â.m chọc lợi hại: "Ta lại không phải kẻ bày sạp xem bói dưới gầm cầu, làm sao biết ngươi muốn đi đâu? Muốn làm gì?"

Hoa Phấn Mặc híp híp mắt, sầm mặt xuống, hỏi: "Đường công t.ử không khách khí như vậy, không sợ Phấn Mặc đuổi ngài xuống sao."

Đường Bất Hưu nói: "Ngươi nếu là kẻ lòng dạ hẹp hòi, ta cũng khinh thường làm bạn với ngươi."

Hoa Phấn Mặc chằm chằm nhìn Đường Bất Hưu hai cái, đột nhiên cười. Hắn u u nói: "Đường công t.ử là một diệu nhân, đồng hành cùng công t.ử, không thắng hân hoan."

Đường Bất Hưu gật đầu, tán thành cách nói của Hoa Phấn Mặc.

Hoa Phấn Mặc cười nói: "Đường công t.ử đây là muốn đi đâu? Tay nải mang theo không nhỏ đâu."

Đường Bất Hưu đáp: "Tự nhiên là muốn đi đến nơi phồn hoa nhất, đồ ăn ngon phong phú nhất."

Hoa Phấn Mặc vểnh ngón tay hoa lan, vuốt vuốt thái dương, động tác yêu kiều giống như yêu tinh câu hồn. Ánh mắt hắn vũ mị, giơ tay nhấc chân dường như đều có một cỗ mùi vị diễm hương. Hắn cười tủm tỉm nói: "Nơi phồn hoa này, ắt hẳn là Kinh thành không thể nghi ngờ. Chúng ta lại là muốn đi Xuân Dương. Xem ra, duyên phận của Phấn Mặc và Đường công t.ử, thật đúng là có một đoạn đường có thể đi cùng. Không biết Đường công t.ử đến Kinh thành làm gì? Phấn Mặc ở Kinh thành cũng có vài vị cố hữu. Nếu Đường công t.ử có chỗ nào cần giúp đỡ, Phấn Mặc cũng có thể góp chút sức mọn."

Mắt Đường Bất Hưu sáng lên, hỏi: "Ngươi có thể giúp ta tìm một người không?"

Hoa Phấn Mặc hỏi: "Công t.ử muốn tìm ai?" Trong mắt mang theo vẻ trêu chọc, "Là nhân tình sao?"

Đường Bất Hưu híp híp đôi mắt hẹp dài, nói: "Ta muốn tìm một cây Ma Cô, đem hầm gà là tuyệt nhất."

Hoa Phấn Mặc nhướng mày nói: "Ma Cô?"

Đường Bất Hưu một mực c.ắ.n định, nói: "Đúng, một cây Ma Cô to ngốc nghếch."

Hoa Phấn Mặc phát hiện, nam t.ử tuấn mỹ thoạt nhìn không có chút lực công kích nào trước mắt này, lúc thì tinh minh, lúc thì hồ đồ. Có lẽ, đây là chuyện tốt. Còn về cây Ma Cô trong miệng hắn, rốt cuộc là người hay là nấm, đối với bản thân hắn mà nói, không quan trọng.

Hắn đã rất lâu rồi không gặp nam t.ử có tư thái phong lưu tùy ý như vậy, giống như vạn vật trên thế gian đều không có bất kỳ quan hệ gì với hắn. Sự siêu thoát và tùy tính đó, sẽ bất tri bất giác thu hút ánh nhìn của người khác, khiến người ta thả lỏng tâm trạng, muốn thổ lộ tiếng lòng, nghe thử cao kiến. Có lẽ người này, thật đúng là một nhân tuyển không tồi. Rốt cuộc có được hay không, vẫn phải thử mới biết. Ít nhất, phải nắm rõ thân phận bối cảnh của người này, mới dễ bề bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh.

Hoa Phấn Mặc nói: "Nếu nói Kinh thành phồn hoa nhất, vậy thì đồ ăn vặt của Xuân Dương, cũng là danh giáp thiên hạ độc nhất vô nhị. Nếu Đường công t.ử thích Ma Cô hầm gà con, Phấn Mặc có thể đề cử một quán, hương vị có thể xưng là tuyệt cú mèo."

Đường Bất Hưu hỏi: "Đồ ăn vặt của Xuân Dương quả thực nổi tiếng?"

Hoa Phấn Mặc thầm nghĩ: Đồ ăn vặt ở rất nhiều nơi đều vô cùng nổi tiếng, Xuân Dương chỉ là một trong số đó mà thôi. Ngoài miệng lại đáp: "Tự nhiên. Đường công t.ử nếu không tin, có thể theo Phấn Mặc đi dạo tùy ý, nếm thử đồ ăn vặt đặc sản địa phương, để Phấn Mặc làm tròn đạo chủ nhà."

Đường Bất Hưu dùng tay vuốt ve tay nải khổng lồ, u u nói: "Tốt nhất, còn có thể tìm thấy cây Ma Cô kia."

Hoa Phấn Mặc dùng tay che môi, cười duyên nói: "Đường công t.ử đối với cây Ma Cô kia ngược lại là tình hữu độc chung."

Đường Bất Hưu nhếch nhếch khóe môi, đầy thâm ý nói: "Đã đến lúc hầm thịt gà rồi." Lăng Đầu Thanh quấn trên cổ Đường Bất Hưu, không nhúc nhích, giống như một sợi dây chuyền chế tác tinh xảo, vô cùng có đặc sắc.

Hoa Phấn Mặc vươn tay ra, sờ về phía cổ Đường Bất Hưu, nói: "Vật phẩm công t.ử đeo trên cổ, thoạt nhìn vô cùng biệt trí."

Đường Bất Hưu không động, Lăng Đầu Thanh lại đột nhiên ngẩng đầu lên, há miệng, làm ra dáng vẻ tấn công.

Tay Hoa Phấn Mặc cứng đờ giữa không trung, sau đó từ từ thu về, lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Sao lại là một con rắn thật? Ây dô, dọa c.h.ế.t người ta rồi."

Đường Bất Hưu vươn tay ra, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve đầu rắn của Lăng Đầu Thanh, an ủi: "Không sợ không sợ, chẳng qua chỉ là một con người mà thôi."

Hoa Phấn Mặc cảm thấy lời này, rất đáng để nghiền ngẫm a.

Lăng Đầu Thanh từ từ cúi đầu xuống, một lần nữa quấn trên cổ Đường Bất Hưu, không nhúc nhích. Đôi mắt nhỏ màu vàng kia, giống như bảo thạch khảm trên đầu rắn, sáng lấp lánh.

Hoa Phấn Mặc kinh ngạc nói: "Con rắn nhỏ này phẩm tướng bất phàm, lại thông nhân tính như vậy, là Đường công t.ử nuôi từ nhỏ đến lớn sao?"

Đường Bất Hưu khá là tự hào nói: "Đúng vậy, nuôi từ nhỏ đến lớn. Chỉ tiếc là, nó mãi không chịu lớn, cho dù có hầm lên cũng không có được hai miếng thịt để ăn." Nói xong, còn phát ra một tiếng thở dài bóp cổ tay.

Hoa Phấn Mặc cười ha hả, như hoa anh túc nở rộ. Hắn nói: "Công t.ử tùy tính như gió, thật đúng là đại tự tại."

Đường Bất Hưu cảm khái nói: "Trước đây a, ta cũng khá là tính toán, nhưng từ khi nuôi hài t.ử, tâm tính chuyển biến rất nhiều. Đợi đến khi ngươi vừa làm nương lại vừa làm cha, tính tình có nóng nảy đến đâu, cũng bị mài mòn hết thôi."

Hoa Phấn Mặc làm ra vẻ hứng thú, hỏi: "Hài t.ử của Đường công t.ử là thiên kim hay là công t.ử? Có nghịch ngợm không?"

Đường Bất Hưu hỏi ngược lại: "Nuôi hài t.ử chưa chắc đã phải sinh hài t.ử. Đây là đại ái."

Hoa Phấn Mặc có chút không tiếp lời được nữa, đành phải tiếp tục hỏi: "Lẽ nào trong nhà Đường công t.ử không có hiền thê mỹ thiếp, nối dõi tông đường cho công t.ử?"

Đường Bất Hưu hơi hất cằm lên, nhìn Hoa Phấn Mặc.

Hoa Phấn Mặc mở to mắt, nói: "Sao vậy? Lời này hỏi không thỏa đáng?"

Đường Bất Hưu lắc lắc đầu, nói: "Không sao cả. Ngươi cứ việc tùy tiện hỏi, ta chưa chắc đã trả lời là được."

Hoa Phấn Mặc cảm thấy bị nghẹn họng.

Đường Bất Hưu lần này chủ động phát động tấn công, thoạt nhìn vô cùng chân thành hỏi: "Ngươi hỏi nhiều vấn đề như vậy, không mệt sao? Giọng của tiểu thư nghe có chút thô khàn, hẳn là từng bị tổn thương, không nên nói nhiều mới tốt."

Đồng t.ử Hoa Phấn Mặc cực tốc co rút một cái, nhưng sau đó lại cười ha hả, nói: "Đường công t.ử nói đùa rồi. Ngươi và ta đều là công t.ử, còn lấy đâu ra cách nói tiểu thư? Bất quá, cái giọng này quả thực là từng bị thương."

Đường Bất Hưu nói: "Ồ, ngươi nói như vậy ta liền yên tâm rồi. Ta còn đang nghĩ, nữ t.ử trang điểm đậm này, mời người lạ đi chung xe, có phải là nhìn trúng ta rồi không. Ây ây, ngươi ngẩng đầu lên đi, yên chi của ngươi sắp cọ vào tay nải của ta rồi."

Đường Bất Hưu cho dù có không đứng đắn đến đâu, cũng là chưởng môn nhân của Đường Môn. Kiến thức, thủ đoạn, tâm cơ, người thường không thể sánh bằng. Hắn làm sao lại không nhìn ra đối phương là nam nhân? Nói như vậy, chẳng qua cũng chỉ là cố ý chọc người ta ghét mà thôi. Hắn là thật sự sợ cái tên ải nam ải nữ kia sán đến người mình.

Bất quá, nhìn phong cách hành sự của Đường Giai Nhân, liền có thể dòm ngó được Đường Bất Hưu một hai. Đường Bất Hưu đối với việc ngôn truyền thân giáo cho Đường Giai Nhân, không thể nói là không sâu sắc.

Hoa Phấn Mặc nhích người về phía sau, tránh cái tay nải khổng lồ kia, nói: "Đường công t.ử xuất du, đồ đạc mang theo cũng không ít."

Đường Bất Hưu trực tiếp nằm sấp lên tay nải, lười biếng cảm khái nói: "Ra khỏi nhà, không dễ dàng a." Mắt nhắm lại, vậy mà lại ngủ thiếp đi.

Hoa Phấn Mặc tựa vào một góc xe ngựa, tỉ mỉ đ.á.n.h giá Đường Bất Hưu, ánh mắt lúc sáng lúc tối, dường như có ám lưu dũng động.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mỹ Nam Bảng - Chương 55: Chương 55: Hoa Phấn Mặc Và Đường Bất Hưu | MonkeyD