Mỹ Nhân Ballet Ở Đại Viện Trong Truyện Thập Niên - Chương 120:"

Cập nhật lúc: 02/05/2026 01:51

Trần Tư Vũ căm phẫn nói: "Chúng tôi không cần tạ tội. Tôi khuyên cậu mau đến Ủy ban Tư tưởng mà thẳng thắn khai báo để được khoan hồng đi. Cậu mẹ kiếp đã hại c.h.ế.t một nhà văn cách mạng, cậu sẽ bị xử b.ắ.n đấy!"

"Bọn tớ chỉ tung tin đồn thôi, cửa còn chưa bước vào, tội không đáng c.h.ế.t chứ." Ngu Vĩnh Kiện bị dọa cho khiếp vía, luống cuống lục lọi trong cặp ra một món đồ: "Chỗ trứng cá muối này cậu cầm hết đi. Sau này đội ngũ của tớ để cho hai chị em cậu sai bảo, làm trâu làm ngựa cho các cậu, chỉ cần các cậu tha lỗi cho bọn tớ là được. Này Tư Vũ, cậu ngửi thử xem..."

Một mùi hôi thối kỳ lạ không tả nổi bỗng tỏa ra khắp góc phố, Trần Tư Vũ lập tức nôn khan: "Ọe, v.ũ k.h.í sinh học gì thế này, thối quá!"

Hiên Ngang cũng bị hun cho hoa mắt ch.óng mặt. Thấy món đồ sắp đưa đến trước mặt chị gái, cậu bé liền vung nắm đ.ấ.m gạt phăng nó ra xa.

Ngu Vĩnh Kiện cuống cuồng: "Tớ tội đáng muôn c.h.ế.t, nhưng đây là đồ ăn, các cậu không được lãng phí lương thực chứ."

Cậu ta vừa định đi nhặt hộp đồ hộp lên, bỗng thấy cổ mình rụt lại, cổ chiếc áo thun kẻ sọc hải quân bị ai đó xách ngược lên từ phía sau. Tiếp đó, một gương mặt hiện ra phía trên đỉnh đầu cậu ta, da trắng mặt nét, mày kiếm mắt sáng lạnh lùng.

Mất mạng rồi, lại là Lãnh Tuấn, đại đội trưởng Lãnh của đại viện không quân!

Hiên Ngang coi như gặp được cứu tinh: "Anh ơi, tên này là kẻ cầm đầu đám du côn hay bắt nạt chị em, hắn... hắn nghịch cứt giữa đường!"

Thứ đó quá thối, đứa trẻ không biết diễn tả sao, đành gọi nó là cứt.

Thực ra vốn dĩ Ngu Vĩnh Kiện định lấy trứng cá muối cho Trần Tư Vũ xem, nhưng lại lỡ tay mở nhầm món mỹ thực quý giá mình cất giữ.

Chim hải âu ướp muối!

Cái thứ đó, siêu cấp thối!

Thối đến mức khiến bao nhiêu người trên phố bị hun cho chảy nước mắt, tránh còn không kịp.

Lãnh Tuấn rành rọt: "Ngu Vĩnh Kiện của đại viện bộ tư lệnh, cháu nội của lão đồng chí Ngu Quốc Đào, cháu ngoại của lão đồng chí Diệp Chú, năm nay 21 tuổi, cậu đang ở trước mặt con gái nhà người ta nghịch..." phân.

Trần Tư Vũ kinh ngạc sững sờ. Lãnh Tuấn thế mà lại nhớ rõ tên tuổi, thông tin của cả đám lưu manh trong đại viện bộ tư lệnh.

Thối quá, cô muốn nói chuyện, nhưng vừa há miệng là lại buồn nôn.

Món đó cô biết, là thứ có độ hôi thối sánh ngang với cá trích đóng hộp: chim hải âu ướp muối.

Năm xưa trong số hàng viện trợ từ Liên Xô, chim hải âu ướp muối là thứ bị mọi người ghét nhất, nên mới tồn đọng lại nhiều.

Món này ai thích thì cực kỳ ghiền, mà ai ghét thì cũng ghét cay ghét đắng.

Trần Tư Vũ thì đặc biệt chán ghét thứ quỷ này, ngửi thấy mùi chỉ muốn đ.á.n.h người.

Mà mùi hôi thối này đã khơi dậy sự phẫn nộ của mọi người xung quanh: "Mẹ kiếp, đứa nào ném phân ra đường thế hả?"

Hai mắt Hiên Ngang rực lửa, lớn tiếng nói: "Là Ngu Vĩnh Kiện của đại viện bộ tư lệnh!"

Ngu Vĩnh Kiện đang bị Lãnh Tuấn xách cổ, vội vàng giải thích: "Đội trưởng Lãnh, nó không phải là phân, không tin tôi ăn cho anh xem."

Nhưng người qua đường vừa nghe thấy, lại tưởng cậu ta định ăn phân thật.

Lãnh Tuấn vừa buông tay, Ngu Vĩnh Kiện cũng không màng dơ bẩn, bưng thứ đen sì đó lên l.i.ế.m: "Nhìn này, cái này ngửi thì thối ăn thì thơm, đồ ngon đấy, món ruột của tôi."

Có vài tên lưu manh choai choai đạp xe ngang qua, kinh hô: "Đó chẳng phải là anh Ngu sao?" Ngửi ngửi: "Đang ăn cứt à?"

"Ngu Vĩnh Kiện cũng là nhân vật số má ở Bắc Thành đấy, tuổi còn trẻ mà sở thích mặn mòi gớm nhỉ." Có người khác xen vào.

Lãnh Tuấn hỏi Trần Tư Vũ: "Cậu ta giở trò lưu manh với em phải không, có cần tôi áp giải cậu ta đến cục công an không?"

Trong khoảnh khắc đó, Trần Tư Vũ hận không thể gật đầu ngay tắp lự, không, phải nói là muốn bảo công an trực tiếp xử b.ắ.n Ngu Vĩnh Kiện cho xong.

Nhưng đúng lúc này, từng tốp xe đạp vụt tới, một đám thanh niên choai choai ùa lại vây quanh Ngu Vĩnh Kiện. Còn Ngu Vĩnh Kiện tay ôm hộp trứng cá muối, dẫu sao cũng là con cháu cách mạng, hại c.h.ế.t người ta, cậu ta cũng cảm thấy rất hổ thẹn, áy náy. Cậu ta rụt cổ cúi gằm mặt, mang bộ dạng ngoan ngoãn mặc cho Trần Tư Vũ c.h.é.m g.i.ế.c.

Trần Tư Vũ hoàn toàn có thể học theo cách của đám "tiểu tướng" cách mạng này, lấy oán báo oán, bắt chúng phải nợ m.á.u trả bằng m.á.u.

Hơn nữa hiện tại kiểu báo thù này rất thịnh hành. Đám "tiểu tướng" không chỉ đấu tố địa chủ, mà còn đam mê đào bới bí mật đen tối của nhau, các phe phái đấu đá chèn ép nhau tơi bời, minh tranh ám đấu.

Nhưng nhìn đám nam sinh mười bảy mười tám tuổi này, trong đầu cô bỗng lóe lên một ý tưởng táo bạo.

Cô nói: "Đội trưởng Lãnh, đồng chí Ngu Vĩnh Kiện không hề giở trò lưu manh."

Mắt Ngu Vĩnh Kiện sáng rực lên, đám đàn em phía sau cậu ta cũng nói hùa vào: "Đâu thể nào, anh Ngu của bọn em cũng là nhân vật có tiếng ở Bắc Thành, danh ngôn để đời là 'hảo hán không đấu với nữ nhi', đàn ông con trai không thể bắt nạt con gái."

Trần Tư Vũ nói tiếp: "Nhưng cậu ta đã phạm phải một sai lầm vô cùng nghiêm trọng, nay đến đây là để xin lỗi tôi. Xét thấy thái độ nhận lỗi của cậu ta khá thành khẩn, tôi sẽ không nói lỗi đó là gì nữa. Có điều tôi cũng hy vọng đồng chí Ngu Vĩnh Kiện thực hiện đúng lời hứa của mình, từ hôm nay trở đi, lấy việc giúp đỡ một trăm người già neo đơn làm nhiệm vụ của mình. Chẻ củi, gánh nước, giúp nấu cơm, giặt giũ. Nếu không làm được, tôi sẽ không khách sáo đâu đấy."

Ngu Vĩnh Kiện còn chưa kịp nói gì, một tên đàn em phía sau đã lên tiếng: "Không phải chứ, anh Ngu của bọn em là nhà đại cách mạng đấu trời đấu đất đấu địa chủ, bắt anh ấy đi giặt quần áo nấu cơm cho người ta, mất mặt lắm."

Đám ranh con vênh váo tự đắc này, cả ngày xách roi da đi đ.á.n.h người khắp nơi.

Chúng thề phải noi gương các bậc tiền bối cách mạng, thứ chúng coi thường nhất chính là loại đàn ông ru rú xó nhà giặt đồ nấu nướng.

Nhưng hôm nay Trần Tư Vũ quyết phải thay đổi quan niệm này của bọn chúng.

"Phi!" Cô quát một tiếng khiến đám bạn thuở nhỏ giật mình đồng loạt lùi lại.

Cô nói tiếp: "Các cậu có thể hỏi Đội trưởng Lãnh xem, đám 'tiểu tướng' ở đại viện không quân đang làm gì. Ngoài việc giúp đỡ người già neo đơn, người ta còn chủ động nạo vét kênh rạch, cống thoát nước, thông hố xí. Tôi nghe nói có một tiểu tướng liên tục dọn hầm cầu ba ngày cho một cụ già neo đơn, cụ già ấy liền gả luôn cô cháu gái còn xinh hơn cả tôi cho anh ta. Cái này gọi là... Tinh thần Lôi Phong!"

Đúng là một màn bịa đặt ăn nói nghiêm túc. Lại cộng thêm giọng điệu của cô quá truyền cảm, nên chẳng ai để ý đến cái lỗ hổng to đùng là "người già neo đơn" sao lại có cháu gái.

Ngược lại, một tên trong đám liền nói: "Chúng ta không thể thua kém đám con em bên đại viện không quân được."

Một tên khác xắn tay áo: "Mấy con ngõ gần chỗ chúng ta hố xí sắp tràn hết ra ngoài rồi, hay là chúng ta đi nạo vét đi. Sao tôi không nghĩ ra sớm nhỉ, địa chủ cũng đấu gần hết rồi, chúng ta học làm Lôi Phong cũng là hưởng ứng lời kêu gọi của phong trào!"

"Đã là anh Ngu lên tiếng, bọn em nhất định phải theo." Lại một tên nữa phụ họa.

Vốn tưởng hôm nay Ngu Vĩnh Kiện c.h.ế.t chắc rồi, kết quả là Trần Tư Vũ không những không công khai vạch trần cậu ta, mà lại chỉ bắt cậu ta đi học tập gương Lôi Phong?

"Tư Vũ, không quá ba ngày, bọn tớ sẽ vì tinh thần Lôi Phong mà được lên báo cho xem, không tin chúng ta cứ chờ xem!" Nói xong, cậu ta dẫn theo cả đội ngũ rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.