Mỹ Nhân Ballet Ở Đại Viện Trong Truyện Thập Niên - Chương 174:**

Cập nhật lúc: 03/05/2026 15:52

Xét thấy điệu múa của Trần Tư Vũ quả thực xuất sắc, bọn họ đều nhất trí cho rằng, chắc chắn Trần Tư Vũ đã dùng kỹ năng múa để chinh phục Mai Sương - vị mẹ chồng tương lai này.

"Ây da, Lãnh Tuấn nhà chị cũng 25 rồi nhỉ, bao giờ thì chúng tôi mới được uống rượu mừng của thằng bé đây?" Đoàn phó Khúc hỏi.

Trong lòng Mai Sương bỗng 'thót' một cái. Trước đây Lãnh Mai luôn miệng nói Trần Tư Vũ chê Lãnh Tuấn, bà vốn dĩ không tin.

Nhưng sau khi xem xong màn biểu diễn múa của Trần Tư Vũ, Mai Sương đã tin rồi.

Một cô gái có thể thực hiện cú xoay kiểu Ý với độ khó cao một cách hoàn mỹ đến vậy, e rằng con bé thực sự không để mắt tới cậu con trai của bà đâu!

Đoạn đường đi bộ về nhà chưa đầy một cây số, bên cạnh lại còn có cái bóng đèn khổng lồ mang tên Hiên Ngang.

Cứ đi như thế một hồi lâu, Trần Tư Vũ mới nhịn cười lên tiếng hỏi: "Đội trưởng Lãnh, bên phía bố anh chắc không có vấn đề gì lớn chứ?"

Thực ra sau khi phát hiện khẩu s.ú.n.g kia thuộc về Trần Gia Tường, mọi chuyện đã không còn là vấn đề nữa. Lãnh Tuấn cũng đã trao đổi với bố mình, chỉ cần có khẩu s.ú.n.g làm bằng chứng, chỉ cần họ có thể xác định Trần Gia Tường chính là người đã phối hợp tác chiến không - địa với ông năm xưa, thì thậm chí chẳng cần phải làm báo cáo chuyên biệt hay mở cuộc họp thảo luận. Ngày mai đúng dịp sinh nhật ông Diệp, đến lúc đó một vài vị Tư lệnh, Sư đoàn trưởng đương nhiệm đều sẽ tới, nhân tiện ghé qua chào hỏi một tiếng, bọn họ có thể tập thể đứng ra bảo lãnh cho Mai Sương.

"Không sao rồi." Lãnh Tuấn đáp.

Trong chuyện này, người mà anh thấy có lỗi nhất chính là Trần Tư Vũ, thế nhưng anh thậm chí còn không biết mở lời xin lỗi như thế nào cho phải.

"Đúng rồi, đồ tặng em này." Là một chiếc túi xách của phi công, chất liệu da, có khóa kéo.

Trần Tư Vũ nhận lấy, có chút không dám tin: "Anh tặng cả túi luôn sao?" Món quà này có phần hơi đắt giá quá.

"Anh vẫn còn một cái mới, chiếc này tặng cho Hiên Ngang vậy." Lãnh Tuấn nói xong, liếc thấy Hiên Ngang đi bên cạnh đang cười hớn hở, anh vội vàng trịnh trọng tuyên bố: "Vải Địch Xác Lương nếu em không thích thì có thể đổi sang màu khác, nhưng tuyệt đối không được may sơ mi cho Hiên Ngang đâu đấy."

Hiên Ngang vốn dĩ đã lên kế hoạch sẵn sàng, mường tượng cảnh mình sắp có một chiếc áo sơ mi Địch Xác Lương màu xanh quân đội. Cậu nhóc không dám tin người anh trai họ Lãnh mà mình luôn sùng bái vậy mà lại hẹp hòi đến mức này. Thế nhưng cậu lại được cho không một chiếc túi xách phi công sao? Vậy thì sau này cậu phải đeo nó đi học mới oai.

Vừa hay đi đến cổng nhà, chiếc túi đang hé mở khóa một nửa, Trần Tư Vũ cúi đầu nhìn thử: "Oa, màu xanh quân đội, màu sắc mà em thích nhất đấy."

Hiên Ngang trợn tròn mắt tẽn tò, còn Lãnh Tuấn thì thầm đắc ý trong lòng: Anh đã ghi nhớ rồi, cô thích màu xanh quân đội!

"Vậy thì, chúc gia đình anh mọi sự suôn sẻ, bình an vô sự nhé." Trần Tư Vũ nói: "Tạm biệt!"

"Tạm biệt!" Lãnh Tuấn lẩm bẩm đáp.

Đợi hai chị em nhà người ta bước vào cửa, một lúc lâu sau anh mới sực nhớ ra, mình thậm chí còn quên khen cô một câu: Điệu múa của em, vô cùng chuyên nghiệp!

Đột nhiên, đằng sau vang lên tiếng bước chân, Lãnh Tuấn quay đầu lại nhìn, là chị gái anh.

Về chuyện khẩu s.ú.n.g, Lãnh Tuấn hôm kia đã trao đổi với Lãnh Mai rồi.

Cân nhắc đến việc đám Hồng Vệ Binh trẻ tuổi hiện giờ có quá nhiều kẻ vì muốn lập công mà không từ thủ đoạn. Để không thu hút sự chú ý của đám người đó, cũng là để phòng ngừa bọn chúng vì ham công mà mất trí, thừa dịp trong nhà không có đàn ông bèn xông đến cướp s.ú.n.g, chuyện này nhất định không được làm lớn. Mọi thứ cứ đợi anh trở về rồi mới đưa ra quyết định.

Cho nên hai ngày nay, Lãnh Mai lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, một ngày dài đằng đẵng như một năm, nhưng cô cũng chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng.

Hiển nhiên, cô đã nhìn thấy khẩu s.ú.n.g kia rồi, cô nói: "Đó quả thực là một khẩu s.ú.n.g tốt." Dù sao cũng đã nửa tháng trôi qua, hơn nữa Lãnh Mai đã thực sự được tận mắt chứng kiến sự hung hãn của đám Hồng Vệ Binh. Giờ phút này như được tái sinh trong tuyệt vọng, cô không kìm nén được nữa, che miệng bật khóc nức nở: "Mái tóc của chị và mẹ cuối cùng cũng giữ được rồi."

Bất kể có tội hay không có tội, đám người kia hễ xông vào nhà thì việc đầu tiên chúng làm chính là cạo đầu âm dương.

Đối với phụ nữ mà nói, đó là sự sỉ nhục không thể nào tưởng tượng nổi. Nghe nói mấy hôm trước, có một đồng chí nữ bị bắt vô cớ, vì không chịu nổi sự nhục nhã khi bị cạo đầu âm dương nên khi về nhà đã nhảy giếng tự vẫn. Mỉa mai thay, sau khi cô ấy c.h.ế.t, đám Hồng Vệ Binh mới phát hiện ra bọn chúng đã bắt nhầm người.

Khi cô tuyệt vọng cầu xin tất cả mọi người, không một ai bằng lòng dang tay giúp đỡ, thì Trần Tư Vũ lại ra tay tương trợ. Ân đức lớn lao này, Lãnh Mai thậm chí còn chẳng biết nên cảm tạ thế nào cho trọn.

Hai chị em sóng vai đi bộ về nhà, Lãnh Mai lên tiếng: "Ngày trước rốt cuộc bố đã làm sao vậy, chuyện còn chưa hỏi rõ ràng, hại hai chị em Tư Vũ phải chịu ấm ức lớn nhường ấy, vậy mà chúng ta lại chẳng giúp đỡ được chút nào. Mà này, em đã xin lỗi Trần Tư Vũ chưa đấy?" Lại nói tiếp: "Ngày mai bố về, em mời chị em Trần Tư Vũ đi, mời người ta đến nhà mình ăn bữa cơm để tỏ lòng biết ơn."

Lãnh Tuấn dừng bước: "Chị nói đúng."

Lãnh Mai cũng khựng lại theo: "Cái đầu của em, hóa ra nãy giờ em vẫn chưa mời người ta hả?"

Lãnh Tuấn lập tức xoay người: "Em đi mời ngay bây giờ đây."

"Em đấy! Đêm hôm khuya khoắt rồi, người ta chắc chắn đã đi ngủ, để ngày mai đi." Lãnh Mai ngăn lại.

Cậu em trai này của cô, bình thường đâu có như vậy, sao cứ đụng đến chuyện của Trần Tư Vũ là lại trở nên ngốc nghếch thế này.

Lãnh Mai cẩn thận ngẫm nghĩ, với tư cách là ân nhân cứu mạng của bố, Trần Gia Tường chưa bao giờ phô trương đòi hỏi, hai chị em Trần Tư Vũ cũng không vì thế mà ép uổng nhà họ Lãnh điều gì. Thế nhưng ở thời khắc mấu chốt, họ lại dứt khoát mang s.ú.n.g ra cứu mạng cả gia đình cô. Điều đó chứng tỏ gia đình người ta có lòng tự trọng và cốt cách vô cùng cao. Nếu để một kẻ tính tình thẳng tuột như Lãnh Tuấn đường đột đi mời người ta đến nhà ăn cơm, e rằng Trần Tư Vũ sẽ chẳng đồng ý. Xem ra, vẫn là để cô đích thân tới cửa đi mời thì hơn.

Nói đi cũng phải nói lại, cô vẫn cảm thấy vô cùng thắc mắc. Năm xưa bố cô đi khắp nơi tìm ân nhân cứu mạng, vậy mà gia đình Trần Gia Tường lại sống cách nhà cô chưa tới mười trạm xe buýt. Chẳng hiểu bố cô tìm kiểu gì mà lại không tìm ra cơ chứ?

Lát nữa về nhà, cô phải bàn bạc kỹ lưỡng chuyện này với mẹ già nhà mình mới được.

Phải làm rõ xem rốt cuộc đã xảy ra sai sót ở khâu nào, dẫn đến việc bao nhiêu năm nay nhà họ vẫn không thể tìm thấy Trần Gia Tường.

Một người đoạt giải, cả đoàn đều được thơm lây. Cuối tuần, đích thân Đoàn trưởng Tôn đã tới tận nhà chúc mừng và nói lời cảm ơn.

Trần Tư Vũ đón nhận xong sự quan tâm của cấp trên liền lật đật qua nhà Từ Lệ mượn máy khâu, cô muốn may xấp vải Địch Xác Lương thành một chiếc áo sơ mi dài tay.

May xong, áo còn chưa giặt, Trần Tư Vũ đã háo hức mặc thử vào người để ngắm dáng vẻ.

"Chà, không ngờ tới đấy, màu này lên form sơ mi trông đẹp thật." Từ Lệ xuýt xoa.

Đúng lúc trời đang chớm thu, Trần Tư Vũ nói: "Tớ mua thêm ít len đan một chiếc áo khoác cardigan phối cùng nữa thì tuyệt đẹp."

Nếu điều kiện cho phép, sở hữu một đôi chân thon thả nhường này, Trần Tư Vũ rất muốn đi giày cao gót ch.ót vót phối cùng chân váy siêu ngắn. Nhưng hoàn cảnh không cho phép, cô đành phải thiết kế quần áo theo kiểu kín đáo, cố gắng chú trọng vào cách phối màu để bản thân trông thời trang và xinh đẹp hơn.

"Đan áo khoác len thì tớ rành lắm. Cậu đi mua len đi, mua về đây tớ đan cho." Từ Lệ nói.

Trần Tư Vũ vừa hay lại lóng ngóng vụ đan len, vội vàng nói: "Tớ sẽ vẽ bản mẫu cho cậu, cậu đan nhé, mỗi người một chiếc, tiền mua len cứ để tớ lo."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.