Mỹ Nhân Ballet Ở Đại Viện Trong Truyện Thập Niên - Chương 244:**

Cập nhật lúc: 06/05/2026 08:00

Điều Trần Tư Vũ muốn là Lãnh Tuấn phải tự mình chủ động, nên trước khi đến đây, trong lòng cô đã thầm thề, trừ phi anh tự mình chủ động, nếu không cô sẽ không cho anh nếm lấy một chút ngon ngọt nào.

Nhưng vì thấy anh cứ rục rịch làm phiền mình mãi, cô đành đưa tay cho anh, lắc đầu bảo: "Không cần đâu."

Rạp chiếu phim rất đông người, nhưng vì phim chiếu là bản tiếng Anh, lại không có phụ đề, đa số mọi người đều không xem hiểu nên không quá tập trung. Rất nhiều người đang xì xầm to nhỏ, nói chuyện phiếm. Chỉ đến khi nữ chính vào phòng tắm cởi đồ, có một phân cảnh lộ da thịt hơi dài một chút, cả rạp mới tạm thời im lặng.

Thời buổi này, mọi người đến khách sạn Lục Quốc chủ yếu là để xem những cảnh hở hang của chủ nghĩa tư bản. Cứ như ăn trộm vậy, tất cả mọi người đều đồng loạt im lặng cùng một lúc.

Lãnh Tuấn rốt cuộc cũng nắm được tay bạn gái, trong lòng vừa kích động, nhưng lại cảm thấy dường như chưa đủ. Anh luôn thấy không thỏa mãn, từ thể xác đến tinh thần đều dâng lên một loại khát khao và bất mãn không thể kìm nén, nhưng lại không tiện làm phiền cô xem phim. Không cẩn thận, anh liền bóp đau tay bạn gái.

Đây là lần đầu tiên Trần Tư Vũ bị một người đàn ông bóp tay đau đến thế, theo bản năng liền rút tay lại, trừng mắt lườm Lãnh Tuấn.

Cô giận rồi, và lúc này, cô cần anh dỗ dành.

Nhưng Lãnh Tuấn lại ngồi thẳng tắp trong chớp mắt, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước.

Cái con người này, chọc cô giận rồi mà đến dỗ cũng không biết, ế bằng thực lực mất thôi!

*Kinh Hồn Ký* là phim giật gân, mà khi xem thể loại này, người ta khó tránh khỏi việc suy đoán xem hung thủ là ai.

Mặc dù đây là lần đầu tiên xem ở kiếp này, nhưng với kinh nghiệm cày phim phong phú ở kiếp trước, Trần Tư Vũ rất nhanh đã đoán ra hung thủ. Đã đoán ra thì không nhịn được muốn tiết lộ tình tiết một chút. Cô quay đầu sang, nhỏ giọng nói: "Hung thủ là Norman."

Lãnh Tuấn nghiêng đầu qua, giọng khàn khàn: "Nhưng nhìn bóng người hắt trên rèm phòng tắm thì hung thủ là bà chủ nhà nghỉ ven đường, cái bà lão ấy."

"Không, không phải bà ta, là con trai bà ta - Norman. Không tin anh cứ xem tiếp đi." Trần Tư Vũ nói.

Nói lại bên phía Mai Sương.

Một đám lãnh đạo đợi nửa ngày, muốn Trần Niệm Cầm cho một lời giải thích hợp lý, nhưng cô ta từ chối trả lời. Ngoài khóc ra thì chỉ có khóc, khóc không ngừng.

Thấy đã đến giờ ăn tối, Đoàn trưởng Khúc lên tiếng: "Trần Niệm Cầm, tiết mục của cô đã bị hủy bỏ, nhưng tạm thời cô vẫn chưa được đi. Về phòng của mình, viết rõ ràng ngọn nguồn chuyện đạo nhái này ra. Đợi chúng tôi ăn xong sẽ thảo luận tiếp."

Trần Niệm Cầm gật đầu, lau nước mắt, quay người rời đi.

Lý do Mai Sương phẫn nộ không chỉ đơn thuần là vì Trần Niệm Cầm đạo nhái.

Mà là, mới vài ngày trước, Phùng Tuệ vì tiền đồ của con gái mà tự cứa cổ tự t.ử ngay trên phố. Máu phun đầy mặt Mai Sương, khiến bà bị ù tai, đêm nào cũng gặp ác mộng. Kết quả thì sao? Đứa con gái mà người mẹ ruột sẵn sàng lấy cái c.h.ế.t ra để thành toàn lại là một thứ tồi tệ thế này. Cùng là người làm mẹ, Mai Sương càng phẫn nộ hơn.

Đến nhà ăn, bà vẫn chưa bình tĩnh lại được, tức giận lẩm bẩm liên tục: "Thật vô lý hết sức!"

Đoàn trưởng Mao ra hiệu cho đồng chí tài xế đi cùng ra giúp lấy cơm, mỉm cười nói: "Trần Niệm Cầm cũng chỉ là một cô bé muốn nổi tiếng thôi. Đã có vấn đề đạo nhái thì báo một tiếng cho đoàn văn công Hải Đảo, sau này đình chỉ biểu diễn của cô ta là được, cô cần gì phải tức giận đến thế."

Cung Tiểu Minh thở dài, nói: "Cô ta còn hai bài hát rất nổi tiếng nữa. Nếu 'Nhớ Người Thương' là đồ ăn cắp, thì hai bài kia, liệu có phải cũng là đạo nhái không."

Đúng vậy, Trần Niệm Cầm còn hai bài hát, trong đó có bài 'Tín Thiên Du' đã được đoàn văn công Hải Đảo gửi lên tỉnh, tham gia bình chọn báo cáo kết quả công tác văn nghệ cuối năm. Nếu đoạt giải, Trần Niệm Cầm sẽ trở thành nhân vật xuất sắc của năm trong giới ca hát.

Đoàn trưởng Khúc nói: "Nếu 'Nhớ Người Thương' đã là đạo, thì hai bài kia ước chừng cũng là chép của người ta thôi."

Đạo nhái, tuy về mặt pháp luật chưa có điều khoản xử phạt rõ ràng, nhưng chỉ cần một tác phẩm bị phát hiện là đồ ăn cắp, thì những tác phẩm khác của cô ta đương nhiên cũng sẽ bị nghi ngờ.

Mai Sương nhìn Đoàn trưởng Mao: "Sếp Mao, ông đến tỉnh một chuyến, rút tư cách tham gia bình chọn của bài 'Tín Thiên Du' đi."

Đoàn trưởng Mao dứt khoát gật đầu: "Được."

Giống như Trần Tư Vũ, trong một tổ chức khổng lồ như đoàn văn công quốc gia, Trần Niệm Cầm chỉ là một con châu chấu nhỏ bé không thể nhỏ bé hơn.

Để nâng đỡ cô ta, các lãnh đạo có thể không tiếc bất cứ giá nào.

Nhưng một khi họ đã vứt bỏ cô ta, chấm dứt sự nghiệp văn nghệ của cô ta, thì cũng chỉ đơn giản bằng một chữ 'Được'.

Lúc này, ở trong phòng của nhà khách, Trần Niệm Cầm đang đi lại điên cuồng. Cứ nghĩ đến việc mình phải quay về đoàn văn công Hải Đảo, về cái nơi khỉ ho cò gáy, ngày nào cũng có bão đùng đùng rách nát đó, cô ta lại đau khổ tột cùng, hận không thể hét lên.

Để không phải quay về, để có thể ở lại Bắc Thành, bước lên sân khấu của Đại kịch viện Quốc gia, cô ta bắt buộc phải tìm ra một cái cớ để gột rửa tội danh cho bản thân. Phải nỗ lực thêm một lần nữa, giành được sự công nhận của Mai Sương, trở thành đồ đệ của bà. Nếu không, Trần Niệm Cầm coi như trọng sinh vô ích rồi!

Tất nhiên, cô ta cảm thấy mình chắc chắn sẽ nghĩ ra cách để ở lại. Dù sao thì cô ta cũng là người được trọng sinh, cô ta mới là nhân vật chính của thế giới này!

Còn về phía các lãnh đạo, cái tên Trần Niệm Cầm đã bị mọi người gạt nhẹ sang một bên.

Lúc này, chủ đề mà Đoàn trưởng Mao đang bàn luận với mọi người, chính là thứ khiến các nữ đồng chí trong giới văn nghệ phấn khích nhất: Chuyến thăm ngoại giao.

"Chuyến thăm ngoại giao, kéo dài ba tháng, điểm đến là nước Pháp (Pháp Lan Tây)!" Lời Đoàn trưởng Mao vừa thốt ra, Chủ nhiệm Hứa đã ré lên: "Trời ơi, nước Pháp ư?"

"Nói nhỏ thôi!" Đoàn trưởng Mao gõ bàn, thấp giọng dặn: "Vì môi trường chính trị hiện nay khá phức tạp, nên chúng ta sẽ không phân bổ chỉ tiêu cho các đoàn văn công tỉnh thành khác nữa, chỉ tuyển chọn những hạt giống tốt ngay trong nội bộ các đoàn văn công Bắc Thành thôi. Đồng chí Mai Sương chỉ cần sức khỏe không có vấn đề thì xem như giữ một suất tiết mục. Ngoài ra, chúng ta cần chọn thêm năm tiết mục nữa. Đoàn trưởng Khúc, việc này phải do cô cầm trịch rồi!"

Nước Pháp đối với giới văn nghệ, cũng giống như thánh địa Jerusalem đối với phương Tây. Chẳng có người làm công tác văn nghệ nào lại không hướng về nước Pháp.

Mai Sương từ khi lập quốc đã nhiều lần theo chân các đoàn ngoại giao ra nước ngoài thăm hỏi, nên thấy cũng bình thường. Nhưng Đoàn trưởng Khúc thì đây là lần đầu tiên được trải nghiệm, không kiềm chế được, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy: "Vậy nên đến lúc đó sẽ do tôi dẫn đoàn sao? Tôi dẫn đoàn ra nước ngoài, đi Pháp ư?"

"Đúng, cô chọn người, cô dẫn đoàn!" Đoàn trưởng Mao nói: "Đây là một nhiệm vụ cực kỳ gian khổ. Người cô chọn không chỉ phải có chuyên môn nghệ thuật xuất chúng, biểu diễn xuất sắc để mang lại vinh quang cho đất nước, mà còn không được gây rắc rối. Không thể để tình trạng vừa ra ngoài, thấy nước ngoài phát triển phồn hoa là sinh ra tà tâm muốn ở lại. Thậm chí vì muốn ở lại mà mất trí, bôi nhọ đất nước chúng ta. Phải quản lý c.h.ặ.t chẽ mới được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.