Mỹ Nhân Ballet Ở Đại Viện Trong Truyện Thập Niên - Chương 246:**

Cập nhật lúc: 06/05/2026 08:00

Mai Sương cười xong, đang định nói với Đoàn trưởng Mao về Trần Tư Vũ thì phía sau vang lên một giọng nói rụt rè: "Cô Mai!"

Ngoảnh lại thấy là Trần Niệm Cầm, Mai Sương tắt nụ cười, hỏi: "Sao thế, về chuyện đạo nhái, cô đã chuẩn bị xong lời giải thích, hay là chuẩn bị xong lời xin lỗi rồi?"

Trần Niệm Cầm đã suy nghĩ suốt một tiếng đồng hồ. Cô ta được sống lại một đời, nên biết rõ hơn ai hết rằng con người thời đại này cực kỳ cứng nhắc, chỉ nhận đúng lý lẽ. Nếu cô ta cứ ngoan cố không thừa nhận đạo nhái, thì bọn họ sẽ đào bới đến cùng, tiếp tục điều tra, dùng những bằng chứng thép để bịt miệng cô ta.

Nhưng con người thời này cũng rất lương thiện, bọn họ đều từng trải qua những tháng ngày khổ cực trước giải phóng, nên không thể nhìn nổi những người nghèo khổ bi đát. Lúc này muốn mong bọn họ tha thứ, thì bắt buộc phải tỏ ra đáng thương, bán t.h.ả.m để đổi lấy sự đồng tình.

Trước tiên cô ta gật đầu, nói: "Cháu xin lỗi, *'Nhớ Người Thương'* là bài hát cháu chép của người khác." Nhưng ngay lập tức, nước mắt tuôn rơi như mưa, cô ta nức nở: "Nhưng cháu có nỗi khổ tâm, cháu..."

Cô ta vừa khóc, Đoàn trưởng Mao đã lập tức mềm lòng, hỏi: "Nỗi khổ tâm gì?"

Mai Sương lạnh lùng nhắc nhở: "Trần Niệm Cầm, cô không chỉ chép mỗi bài *'Nhớ Người Thương'*, cô còn hai bài hát nữa, rất có thể cũng là đạo nhái..."

Trần Niệm Cầm đột nhiên gào lên với Mai Sương: "Cô Mai, nói người khác đạo nhái thì phải có bằng chứng. Cô nói *'Nhớ Người Thương'* là đạo, cháu nhận, nhưng nếu cô nói hai bài kia của cháu cũng là đạo, thì cháu không thể thừa nhận, vì đó là do chính tay cháu viết!"

Lại rơi nước mắt nhìn Đoàn trưởng Mao, cô ta nói tiếp: "Cháu có thể thề trước cờ Đảng, hai bài hát kia đều do cháu tự viết. Sở dĩ cháu sao chép *'Nhớ Người Thương'* là vì ở đoàn văn công Hải Đảo có một tên lãnh đạo, ông ta muốn ức h.i.ế.p cháu, cưỡng h.i.ế.p cháu. Để thoát khỏi ông ta, để có thể mau ch.óng trở về Bắc Thành, cháu mới bất đắc dĩ phải chép lại bài đó."

Cưỡng h.i.ế.p, ở bất kỳ thời đại nào cũng là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Hơn nữa, tỷ lệ một cô gái hăm mươi tuổi gặp phải lãnh đạo lưu manh quả thực rất cao.

Một cô gái có thể lấy hết can đảm đứng ra tố cáo mình bị cưỡng h.i.ế.p, dũng khí đó vô cùng đáng nể.

Tất nhiên, thân là lãnh đạo, Đoàn trưởng Mao bắt buộc phải coi trọng chuyện này.

Ông lập tức nói: "Kẻ đó là ai? Nếu tiện thì cô cứ nói thẳng ở đây, còn không tiện thì chúng ta tìm một nơi nói chuyện riêng."

Mai Sương cũng lên tiếng: "Có chuyện như vậy sao cô không nói sớm? Tại sao không viết thư phản ánh lên đoàn văn công cấp trên, để các vị lãnh đạo làm chủ cho cô, trừng trị kẻ xấu? Mau nói đi, kẻ đó rốt cuộc là ai?"

Trần Niệm Cầm chẳng những không bị quấy rối hay cưỡng h.i.ế.p, mà ngược lại, vì cô ta là một nhân tài hiếm có, vừa biết phổ nhạc, biết sáng tác lại hát hay, nên toàn bộ đoàn văn công Hải Đảo từ trên xuống dưới đều vô cùng coi trọng cô ta.

Và nếu không phải vì kiếp trước chịu quá nhiều cay đắng, nếu không phải được trọng sinh, cô ta sẽ quay lại hòn đảo đó, sống một cuộc đời bình phàm. Nhưng cô ta đã trọng sinh rồi, mà ông trời đã cho cô ta sống lại, thì hẳn là để bù đắp cho cô ta.

Vậy thì, phải có người hy sinh vì cô ta chứ.

Dưới ánh mắt chất vấn của mọi người, cô ta hạ giọng nói: "Là Phó đoàn trưởng Tống Phù Minh."

Tống Phù Minh là nam đồng chí duy nhất trong dàn lãnh đạo đoàn văn công Hải Đảo chưa lập gia đình. Đã bốn mươi lăm tuổi mà vẫn độc thân, không vợ, không cha mẹ, càng không có con cái. Chọn ông ta để vu khống, độ tin cậy sẽ cao hơn.

Phải nói rằng, khi các lãnh đạo nghe cô ta nói bị cưỡng h.i.ế.p, trong lòng ai nấy đều dâng lên sự thương cảm. Thế nhưng khi Trần Niệm Cầm thốt ra cái tên Tống Phù Minh, Đoàn trưởng Khúc thở dài thườn thượt, Chủ nhiệm Hứa lắc đầu, còn Chủ nhiệm Cung thì trực tiếp nhắm nghiền hai mắt lại.

Vì liên quan đến danh dự của người khác, Mai Sương đè thấp giọng xuống, nhưng sự phẫn nộ thì không thể giấu nổi.

"Cô quả không hổ danh là con gái của Phùng Tuệ. Mẹ cô nói miệng không bằng chứng, vu khống mẹ Tư Vũ là lính đào ngũ. Còn cô thì sao... Cô có biết Tống Phù Minh là người thế nào không?" Hai hàm răng Mai Sương va vào nhau lập cập.

Trần Niệm Cầm vô cùng thắc mắc, thầm nghĩ Tống Phù Minh cũng chỉ là một Phó đoàn trưởng thôi mà. Chẳng lẽ ông ta có chỗ dựa chống lưng nào đó mà cô ta không biết, và cái chỗ dựa ấy lại có liên quan đến những vị đại lãnh đạo của đoàn văn công Bắc Thành như Mai Sương, Đoàn trưởng Khúc, Đoàn trưởng Mao?

Đoàn trưởng Khúc lên tiếng: "Trần Niệm Cầm, đừng có ăn nói hàm hồ nữa, về phòng đi. Tôi sẽ liên hệ với đoàn văn công Hải Đảo để giải quyết chuyện của cô."

Nhìn sắc mặt mọi người, Trần Niệm Cầm lờ mờ cảm thấy có điềm chẳng lành, nhưng lại không biết rốt cuộc là sai ở đâu, đương nhiên cô ta không chịu đi: "Không được, cháu hy vọng các cô chú hãy cho cháu một câu trả lời thỏa đáng ngay bây giờ. Cháu bị người ta quấy rối, cháu không muốn quay về Hải Đảo nữa, cháu chỉ có ở lại Bắc Thành mới được an toàn thôi!"

Mọi người định lên xe của Đoàn trưởng Mao để về Viện Không quân. Mai Sương vốn dĩ đã lên xe rồi, nhưng tức quá lại bước xuống. Nếu không có Chủ nhiệm Hứa cản lại, chắc bà đã giáng cho cô ta một cái tát. Bà quát: "Trần Niệm Cầm, chính vì có những đứa con gái như cô mà cánh đàn ông mới luôn có cớ để ác ý bôi nhọ phụ nữ chúng ta. Còn Tống Phù Minh, cậu ấy... cậu ấy là chiến hữu của chúng tôi, cậu ấy..." Hạ thấp giọng, bà nói: "Xu hướng tính d.ụ.c của cậu ấy không giống những người đàn ông bình thường, người cậu ấy thích là đàn ông, thì làm sao có thể xâm phạm cô được?"

Dù sao cũng mới giải phóng chưa lâu, lãnh đạo các đoàn văn công ở các địa phương trước đây đều từng là chiến hữu, đều quen biết nhau cả.

Nếu Trần Niệm Cầm chỉ điểm người khác, có lẽ mọi người đã tin.

Nhưng người đàn ông mà cô ta vu khống lại là một người đồng tính, hơn nữa còn luôn có bạn trai cố định.

Đây là một bí mật công khai trong giới văn nghệ!

Nói ông ta quấy rối phụ nữ, Trần Niệm Cầm rõ ràng là đang c.ắ.n càn, nói dối không chớp mắt.

Trần Niệm Cầm đương nhiên biết đến nhóm người đồng tính, nhưng trong ấn tượng của cô ta, đồng tính nam đều là lũ ẻo lả, tính tình như đàn bà. Nhưng Tống Phù Minh đâu có thế? Ông ta tướng mạo sáng sủa, tràn đầy nam tính, trông chẳng ẻo lả chút nào. Chuyện này là sao?

"Muốn kiện Tống Phù Minh cưỡng h.i.ế.p cô, đúng không? Được, bây giờ chúng ta lập tức đến Cục Công an Bắc Thành báo án. Cô khai lời khai của cô, chúng tôi nói lời của chúng tôi, xem ai nói dối thì kẻ đó ngồi tù, thế nào?" Mai Sương hỏi ngược lại.

Đầu óc Trần Niệm Cầm ong ong một mớ hỗn độn. Đương nhiên, tia hy vọng được ở lại của cô ta đã tan thành mây khói. Mà nếu đã không thể ở lại, thì việc tự hắt nước bẩn vào người, tự nhận mình bị cưỡng h.i.ế.p còn có ý nghĩa gì nữa.

Cô ta lắc đầu, bĩu môi, gục đầu xuống, nước mắt lại chực trào ra như mưa, tiếp tục bài ca khóc lóc.

Quay lại lên xe, Mai Sương thở dài cảm thán: "Huyết thống, tính cách, sự ích kỷ và tham lam ngấm trong xương tủy, có lẽ cũng di truyền đấy."

Đoàn trưởng Khúc nói: "Vốn dĩ tôi còn định hôm nào báo với đoàn văn công Hải Đảo một tiếng, bảo bọn họ sau này đừng sắp xếp cho Trần Niệm Cầm biểu diễn nữa, cứ để cô ta làm việc vặt là được. Nhưng nhìn cái thái độ này của cô ta, tống cổ khỏi đoàn văn công, điều xuống đội thanh niên tri thức đi. Nếu không, sớm muộn gì cô ta cũng gây ra họa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.