Mỹ Nhân Ballet Ở Đại Viện Trong Truyện Thập Niên - Chương 264:**
Cập nhật lúc: 06/05/2026 09:01
Trần Niệm Cầm cự cãi: "Cho nên tao chỉ nói xấu mày một câu mà đáng bị đày đi, đáng phải cắm rễ ở đây 'sửa chữa trái đất' ròng rã mười năm trời sao? Trần Tư Vũ, mày hận tao như thế, sao không đ.â.m c.h.ế.t tao luôn đi, việc gì phải ném tao đến nơi này, ngày ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời."
Kiếp trước, cô ta bị nguyên chủ dỗ dành bằng mấy viên kẹo nên mới tự nguyện xuống nông thôn.
Còn kiếp này, cô ta bị đoàn văn công đuổi xuống cơ sở là vì tố cáo Trần Tư Vũ có vấn đề về tác phong.
Đúng là cả hai lần đều ít nhiều dính dáng đến Trần Tư Vũ.
Nhưng Trần Tư Vũ không cho rằng trách nhiệm thuộc về mình.
Bởi vì với thân phận người xuyên không, bản thân cô sống cũng rất cẩn trọng. Bị bạn trai tố cáo, cô thản nhiên chấp nhận, bình tĩnh đối mặt và tự mình nỗ lực tìm cách giải quyết vấn đề, chứ không phải mù quáng đổ lỗi, oán hận người khác.
Trần Niệm Cầm đến tận lúc này vẫn còn ghi hận cô, lại không chịu cố gắng tự thân vận động để thay đổi hoàn cảnh, thì chỉ có thể nói cô ta quá ngu ngốc. Cũng chẳng trách cô ta lại dễ dàng bị người khác xúi giục đến vậy.
Rõ ràng là nói lý lẽ vô ích rồi. Thừa lúc Trần Niệm Cầm không để ý, Trần Tư Vũ đột ngột thò tay cướp lại tờ giấy, sau đó nhân lúc cô ta chưa kịp hoàn hồn, cô lập tức xoay người trốn tịt ra sau lưng Tống Phù Minh.
Lúc này, cô hoàn toàn không biết kẻ giật dây Trần Niệm Cầm chính là chồng cũ của Lãnh Mai - Tiêu Văn Tài.
Nhưng trên phong bao thư lại ghi rành rành chữ ký: *Tiêu Văn Tài*.
Bị cướp mất đồ, Trần Niệm Cầm càng thêm kích động: "Trần Tư Vũ, mày mà còn làm càn là tao hét lên gọi người đấy."
Tống Phù Minh sợ Trần Niệm Cầm giở thói đanh đá nên chỉ dám che chắn cho Trần Tư Vũ, chứ không dám động tay động chân với Trần Niệm Cầm.
Mà nếu để cô ta gọi người tới thật, thì cả hai người họ xác định sẽ bị ăn đòn nhừ t.ử.
Vứt tờ giấy sang một bên, hất tay Tống Phù Minh ra, Trần Tư Vũ nghiến răng, xô mạnh Trần Niệm Cầm ngã nhào vào trong văn phòng. Thấy Tống Phù Minh vẫn còn đứng ngây ra đó, cô gào lên: "Còn đứng đực ra đó làm gì, mau đóng cửa, trói người lại."
"Cứu tôi với, cứu mạng!" Trần Niệm Cầm bắt đầu la hét om sòm.
Trần Tư Vũ cuống cuồng lấy tay bịt miệng cô ta lại. Nhưng Trần Niệm Cầm cũng chẳng phải dạng vừa, cô ta vung tay cào cấu loạn xạ. May mà Trần Tư Vũ né kịp, không thì rách mặt rồi.
Để bảo vệ nhan sắc của mình, cô túm c.h.ặ.t lấy tóc Trần Niệm Cầm, rít lên: "Mày còn dám phản kháng, tao sẽ nhổ sạch tóc mày, biến mày thành đồ đầu trọc!"
Trần Niệm Cầm cũng giơ tay nắm ngược lại tóc Trần Tư Vũ.
Trần Tư Vũ túm tóc chỉ để dọa, nhưng Trần Niệm Cầm thì giật đứt nguyên một mốc tóc của cô.
Lần này Trần Tư Vũ cũng nổi điên thật rồi: "Mày dám giật đứt tóc tao thật à, tao... tao g.i.ế.c mày."
Cũng may lúc này đang là giờ cơm tối, hơn nữa tối nay lại có biểu diễn văn nghệ. Mọi người ăn cơm xong đều đổ dồn ra nhà hát ngoài trời, nên khu vực văn phòng vắng hoe chẳng có lấy một bóng người. Chứ nếu không, chắc họ sẽ bị dọa ngất trước cảnh hai cô gái lao vào đ.á.n.h nhau như điên thế này.
Tống Phù Minh đ.á.n.h bạo đóng cửa lại. Vừa quay đầu nhìn, ông đã thấy cảnh Trần Niệm Cầm giật tung một mảng tóc trên đầu Trần Tư Vũ, bụng bảo dạ chắc phải đau lắm đây. Cuối cùng, ông cũng lấy hết can đảm xông vào giúp khống chế Trần Niệm Cầm.
Tận dụng thời cơ, Trần Tư Vũ tháo luôn thắt lưng của mình, trói quặt hai tay Trần Niệm Cầm ra phía sau.
"Trần Tư Vũ, mày giỏi lắm. Nhưng hôm nay có hơn một ngàn người tới đây, tất cả đều là vì tao. Lát nữa nếu tao không ra biểu diễn, bọn họ chắc chắn sẽ đi tìm tao. Để xem lúc họ thấy mày trói tao thế này, bọn họ có bạo loạn, có đập phá, có g.i.ế.c người không. Lúc đó xem mày giải quyết thế nào." Trần Niệm Cầm nghiến răng nghiến lợi đe dọa.
Sống hai đời người, đây là lần đầu tiên Trần Tư Vũ làm chuyện xấu, cảm giác bản thân lúc này chẳng khác nào sơn tặc, thổ phỉ.
Cô muốn học theo trên tivi, tìm thứ gì đó nhét vào miệng Trần Niệm Cầm để cô ta khỏi kêu la. Lúc xem tivi thấy dễ ợt, ai ngờ lúc thực hành mới thấy khó nhằn.
Nhét nhiều quá thì sợ Trần Niệm Cầm ngạt thở c.h.ế.t mất; nhét ít quá thì cô ta chỉ cần dùng lưỡi đẩy một cái là rớt ra ngay.
Trời đã tối mịt, thanh niên tri thức từ khắp các điểm đã dồn hết về tổng trạm. Tâm trạng của bọn họ hiện giờ rất tồi tệ, ai nấy đều giống như những thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g chực chờ phát nổ. Trần Tư Vũ nhất định phải dập tắt chuyện này.
Nhưng cô không biết phải xử trí Trần Niệm Cầm ra sao.
Cô có thể bảo Tống Phù Minh canh chừng Trần Niệm Cầm.
Nhưng ông ta là đàn ông con trai. Cô sợ lỡ mình đi rồi, vắng người, ông ta lại nảy sinh ý đồ đen tối với cô ta thì sao.
Nhưng đúng lúc này, Trần Niệm Cầm lại gào lên với Tống Phù Minh: "Cái đồ đồng tính c.h.ế.t tiệt, đồ pê đê, đồ bóng lộn! Nếu ông không thả tôi ra, tôi sẽ cho tất cả mọi người trên đảo Hải Giao này biết ông là đồ nát cúc."
Cái gì? Tống Phù Minh vậy mà là gay?
"Cứ gào đi, mày có gào rách họng cũng vô ích thôi." Trần Tư Vũ nói với Tống Phù Minh: "Chú canh chừng cô ta cẩn thận nhé, tuyệt đối không được để cô ta chạy thoát. Nhưng cũng đừng bịt miệng, nhỡ đâu ngạt thở đấy. Cháu ra ngoài biểu diễn cho thanh niên tri thức xem đây."
Tống Phù Minh ngơ ngác: "Cháu biểu diễn á? Cháu định biểu diễn cái gì?"
Trần Tư Vũ suy nghĩ một lát rồi đáp: "Lên sân khấu rồi tính sau ạ. Hiện tại cháu chỉ mới nghĩ ra cái tên thôi, gọi là *"Bài ca ngợi thanh niên tri thức"*!"
Tống Phù Minh đúng là một người làm nghệ thuật đích thực. Dầu cho tình thế lúc này lửa đã cháy sém lông mày đến nơi rồi, ông vẫn không quên quan tâm đến phương diện nghệ thuật: "Cháu vậy mà lại sáng tác một điệu múa dành riêng cho tầng lớp thanh niên tri thức sao?"
Thực ra, hoàn cảnh của các thanh niên tri thức quả thực rất bi t.h.ả.m.
Họ đã cống hiến những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, đổ mồ hôi và cả m.á.u xuống những cánh đồng lúa mì, lúa nước.
Nhưng vì những nguyên nhân đặc thù, chưa từng có ai đoái hoài đến sự hy sinh, đau khổ và cả sự bất an của họ.
Trần Tư Vũ vốn không sáng tác điệu múa nào cho thanh niên tri thức cả. Thậm chí cô còn chưa biết lát nữa lên sân khấu mình sẽ phải múa cái gì.
Nhưng ở kiếp trước, cô từng biên đạo vài tác phẩm ca ngợi người dân lao động. Trong tình thế cấp bách này, tác phẩm của cô thì cô đành lấy ra dùng tạm vậy.
Tuy nhiên lại có một vấn đề rắc rối, đó là phần âm nhạc.
Múa là của cô, cô muốn múa sao cũng được. Nhưng nhạc lại là do người khác viết, hơn nữa phải rất lâu sau này mới được ra đời. Nếu bây giờ cô sử dụng nó, chẳng khác nào đang đập nát bát cơm của tác giả tương lai.
Phải làm sao đây?
Đúng lúc đó, có tiếng người gọi vọng vào từ ngoài cửa: "Đồng chí Trần Niệm Cầm, cô làm việc xong chưa? Đến giờ ăn cơm rồi."
Trần Tư Vũ ra hiệu cho Tống Phù Minh bịt miệng Trần Niệm Cầm lại. Cô đẩy cửa bước ra, thấy một bác gái đang đứng đó bèn mỉm cười hỏi: "Bác ơi, bác là..."
Bác gái xách theo một hộp cơm hai tầng rất to. Thấy Trần Tư Vũ xinh xắn, lại còn mặc áo len, bác gái cười bảo: "Cháu từ nơi khác đến phải không? Bác họ Cao, cháu cứ gọi bác là bác Cao là được rồi."
"Ra bác chính là bác Cao mà chị cháu hay nhắc đến ạ. Cháu là em gái của Trần Niệm Cầm. Bác đưa cơm cho cháu mang vào cho chị ấy nhé. Bác tốt quá, đúng như lời chị cháu hay khen, vừa đẹp lão lại vừa tốt bụng." Trần Tư Vũ vừa nói vừa đưa tay nhận lấy hộp cơm.
