Mỹ Nhân Bệnh Tật Trà Xanh "sát" Điên Rồ [mau Xuyên] - Chương 22
Cập nhật lúc: 15/02/2026 05:01
"Đừng quan tâm họ." Lam Kỳ tuy nói vậy nhưng trong lòng lại thấy khó chịu.
Dù sao lúc trước Tần Thời Nguyệt cũng là cái đuôi nhỏ bám theo sau cậu ta, giờ cũng chưa trôi qua bao lâu mà cô đã bám lấy Hứa Diệc Xuyên không buông, cô có làm mất mặt thì thôi đi, còn khiến người ta cười nhạo đến tận người cậu ta nữa.
"Hứa Diệc Xuyên lai lịch thế nào?" Phương Nhiên hỏi một câu.
Lâm Thiên Lạc xem như khá hiểu: "Dù sao nhà chính không ở thành phố Dung, cũng chưa từng thấy bố mẹ cậu ta đến trường, chắc được coi là học sinh đặc cách."
Bùi Hiểu Nhiễm cũng là học sinh đặc cách, cho nên khi Lâm Thiên Lạc nói lời này, giọng nói hạ thấp xuống vài phần.
Nhưng tâm tư Bùi Hiểu Nhiễm không đặt ở đây, khi cô mới chuyển đến Lan Dụ với tư cách học sinh đặc cách, thực ra rất ghét phong thái công t.ử quý tộc của đám Lam Kỳ, cô một lòng muốn làm quen với Hứa Diệc Xuyên, nhưng đối phương thực sự quá khó gần, cô cứ nhìn thấy ánh mắt cậu ta là thấy sợ.
Hóa ra cậu ta thích kiểu như Tần Thời Nguyệt sao?
"Cậu ta đang tuyên chiến với chúng ta?" Giọng Từ Niệm Lâm không vui, hôm qua trận đấu kiếm kết thúc hoàn hảo, trường ngay lập tức phát thông báo chúc mừng, vậy mà trên diễn đàn trường toàn là bài đăng về đội bóng rổ, cái tên Hứa Diệc Xuyên được nhắc đến thường xuyên.
"Vì Tần Thời Nguyệt?" Phương Nhiên khinh khỉnh cười.
"Tần Thời Nguyệt cũng chỉ xứng đi lại với hạng người như vậy thôi, tốt nhất cô ta đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa." Lời nói của Lam Kỳ gần như là cay nghiệt, giữa đôi mày tinh tế là vẻ chán ghét không tan.
Bùi Hiểu Nhiễm im lặng không lên tiếng, từ lúc đầu họ không thèm nhắc đến Tần Thời Nguyệt, đến bây giờ không hề che giấu sự ghét bỏ, người không biết chắc còn tưởng Tần Thời Nguyệt đã làm chuyện gì tội ác tày trời với họ.
Thời Nguyệt không biết mình trở thành đề tài của đám thiên chi kiêu t.ử, dưới sự gợi ý của Hứa Diệc Xuyên, cô mua xong một bộ đồ thể thao, lại chọn một đôi giày chạy bộ.
Đợi khi rời khỏi cửa hàng, Thời Nguyệt kéo Hứa Diệc Xuyên lại, đưa một cái băng cổ tay màu xanh lam qua: "Lớp trưởng, quà tặng cậu nè, cảm ơn cậu hôm nay đã đi mua sắm cùng tớ."
Mí mắt Hứa Diệc Xuyên sụp xuống, nhìn một cái: "Không cần."
Thời Nguyệt chớp mắt, bắt đầu ấp ủ: "Lớp trưởng..."
Giây tiếp theo, không đợi cô nói tiếp, Hứa Diệc Xuyên đã giật lấy băng cổ tay, trầm giọng nói: "Im miệng."
Không cần nghĩ anh cũng biết cô lại định bắt đầu diễn kịch.
Thời Nguyệt: "..."
Hệ thống Trà Xanh: 【...】 Cao thủ nhận diện trà xanh thì đã sao? Còn chẳng phải cũng không từ chối được ký chủ sao.
——
Sau khi đổi chỗ ngồi vào thứ Hai, Hứa Diệc Xuyên lại ngồi phía trước Thời Nguyệt.
Cái vóc dáng cao kều này của anh, một lần nữa trở thành bức tường cao chắn trước mặt cô.
Thỉnh thoảng nhai viên kẹo bổ sung năng lượng, giáo viên cũng chẳng phát hiện ra.
Giờ ra chơi, Vương Thân quay ghế lại, nhìn Đường Dĩnh hỏi: "Đường Dĩnh, chuyện giải quyết xong chưa?"
Đường Dĩnh ủ rũ lắc đầu: "Ý của Kim Nghiên rất rõ ràng, cậu ta không muốn tham gia."
Thời Nguyệt nghe xong cũng gia nhập cuộc hội thoại: "Kim Nghiên không tham gia cái gì?"
Vương Thân lên tiếng giải thích: "Thì trận đấu hữu nghị với bóng rổ nữ Nhất Trung ấy, Kim Nghiên cũng thuộc đội bóng rổ nữ trường, tuần trước cậu ta nói muốn rút lui, giờ mọi người đều đang dỗ dành cậu ta kìa..."
Kim Nghiên còn quá đáng hơn, nói bắt Thời Nguyệt phải xin lỗi mình, nếu không sẽ không tham gia thi đấu.
Dưới cái lườm của Đường Dĩnh, Vương Thân im miệng.
Cô tuyệt đối sẽ không nói những chuyện này với Thời Nguyệt, người sai là Kim Nghiên, cậu ta còn mặt mũi bắt Thời Nguyệt xin lỗi?
Vương Thân: "Nếu không được thì để dự bị lên thôi."
Đường Dĩnh: "Không có dự bị."
Vương Thân gãi đầu: "Vậy các cậu quả thực t.h.ả.m hơn bọn tớ rồi." Ngay cả người đi thi đấu cũng không gom đủ, vậy thì càng mất mặt hơn.
Nhưng tuần trước họ vừa thắng bóng rổ nam Nhất Trung, cũng coi như có chút thể diện rồi.
Thời Nguyệt xem như đã hiểu: "Hóa ra Kim Nghiên biết đ.á.n.h bóng rổ à, dù sao đủ người là có thể lên sân, vậy tùy tiện tìm một người lấp chỗ trống là được mà?"
Giọng cô vừa dứt, ba đôi mắt đồng loạt nhìn về phía cô.
Đường Dĩnh vỗ trán một cái: "Đù, sao tớ lại quên mất cậu nhỉ." Muốn tìm thì cũng phải tìm linh vật bách phát bách trúng chứ!
Thời Nguyệt: "..."
Ồ, cô chính là cái người tùy tiện đó.
Thế là thời gian tiếp theo, Thời Nguyệt bị bạn cùng bàn và hai người phía trước khẩn cấp phổ cập quy tắc thi đấu, cũng như phân tích các thành viên đội bóng rổ nữ Nhất Trung.
Chiều hôm sau, Thời Nguyệt bị "lùa vịt lên kệ".
Xét thấy đội bóng nam trường vừa chiến thắng Nhất Trung, lần này có không ít học sinh Lan Dụ đến xem, bên Nhất Trung cũng vẫn như cũ kéo đến hai xe học sinh, còn có đội cổ vũ chuyên nghiệp.
Hứa Diệc Xuyên bị Vương Thân kéo đến hiện trường, liếc mắt thấy vệt màu trắng trên cổ tay Đường Dĩnh.
Vương Thân thấy vậy cũng khoe băng cổ tay màu xanh lam trên cổ tay mình: "Nhìn nè, Nguyệt Nguyệt tặng đấy, tớ cũng có."
Hứa Diệc Xuyên: "..."
Vương Thân: "Nguyệt Nguyệt người tốt thật đấy, tớ phải tặng lại cái gì mới được."
Hứa Diệc Xuyên: "..."
Kim Nghiên thấp thỏm cả ngày, cũng không đợi được Đường Dĩnh và những người khác đến liên hệ mình, kết quả còn nghe nói cái con lùn Thời Nguyệt kia thay thế mình lên sân, lại còn nhờ đó mà nở mày nở mặt!
Kim Nghiên tức đến hộc m.á.u, nhưng ngay cả dũng khí đến sân bóng rổ cũng không có.
Cô ta vì Hứa Diệc Xuyên mới thích chơi bóng rổ, cậy vào chiều cao, cũng được coi là thành viên trụ cột trong đội, năm nay cô ta còn muốn cố gắng một trận, để Nhất Trung không cười nổi!
Kết quả... bây giờ cô ta chỉ có thể lướt xem các video hiện trường trên diễn đàn!
Tần Thời Nguyệt quá tâm cơ rồi! Bây giờ các bài đăng về cô ta chiếm hết cả trang chủ!
#Lần đầu thấy kiểu đ.á.n.h này của Tần Thời Nguyệt, chỉ cần đứng ném bóng là được 【dở khóc dở cười】 nhưng cậu ấy ngầu quá!#
#Tần Thời Nguyệt là Đường Dĩnh tạm thời kéo đến, bộ đồng phục trên người đều không vừa vặn, cứ thấy đáng yêu thế nào ấy#
#Tớ không thích xem bóng rổ, tớ thích xem Tần Thời Nguyệt ném bóng, chưa thấy cậu ấy trượt phát nào, nhưng cậu ấy thấp nhất toàn sân luôn#
#Mẹ ơi, Hứa Diệc Xuyên ngồi ngay cạnh tớ, các thành viên đội bóng nam đều đẹp trai quá 【che mặt】#
#Thay đổi cái nhìn về Tần Thời Nguyệt rồi, cậu ấy khá đáng yêu, tớ là con gái nha#
#Người khác nghỉ ngơi uống nước nghe chiến thuật, Tần Thời Nguyệt nghỉ ngơi thì nhét bánh mì điên cuồng, không hiểu chiến thuật cũng không sao, cậu ấy chỉ việc ném bóng thôi#
#Thứ Sáu tuần trước Hứa Diệc Xuyên bị phòng thủ nghiêm ngặt, giờ cảnh tượng đó lại lặp lại trên người Tần Thời Nguyệt#
...
