Mỹ Nhân Bệnh Tật Trà Xanh "sát" Điên Rồ [mau Xuyên] - Chương 49

Cập nhật lúc: 15/02/2026 06:03

“Cậu ngồi đây đợi tôi.” Anh nhét một chai nước vào tay Thời Nguyệt, khoác cặp sách của hai người rồi quay người đi về phía thang máy.

“Cậu đi đâu đấy?”

“Người trẻ tuổi phải chạy việc cho cậu, đi làm thủ tục nhập viện đây.” Hứa Diệc Xuyên cũng không quay đầu lại.

“...” Thời Nguyệt ngồi bệt xuống chiếc ghế kim loại, “Cậu nhanh lên một chút nhé.”

Hứa Diệc Xuyên đi đến bên thang máy, quay đầu lại liền thấy thiếu nữ đang ôm chai nước nhìn về phía anh từ xa.

Thấy anh nhìn qua cô còn vẫy vẫy tay với anh.

Nhất thời ánh mắt của rất nhiều người đều đổ dồn vào khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ.

Đúng là không biết kín tiếng chút nào, Hứa Diệc Xuyên đầu lưỡi khẽ tì vào hàm trên, thu lại tầm mắt.

Anh bước vào thang máy, khi cửa thang máy khép lại, anh giơ tay vẫy một cái về hướng đó.

Đợi cửa đóng lại anh nhìn bàn tay mình, chậm rãi thở hắt ra một hơi, hành động thật ngốc nghếch.

Mặc dù tự nhủ như vậy nhưng trên mặt gương thang máy phản chiếu lại hình ảnh thiếu niên, trong thần sắc lại không hề có lấy một chút chán ghét hay thiếu kiên nhẫn nào.

Tuy nhiên mười phút sau Hứa Diệc Xuyên với khuôn mặt sa sầm quay lại bên cạnh Thời Nguyệt.

“Sao vậy, có ai bắt nạt cậu à?” Thời Nguyệt vội vàng đứng dậy.

“Vị thành niên cần có người giám hộ đi cùng.” Hứa Diệc Xuyên nghẹn ngào nói.

Thời Nguyệt nghe xong thì cười đến mức người run rẩy, “Đúng rồi, suýt nữa thì quên mất chuyện này.”

“... Bên Lam gia có thể đến không?” Hứa Diệc Xuyên nhíu mày, Lam Chính là người giám hộ của cô nhưng mà... tình cảnh của cô ở Lam gia luôn rất tế nhị.

“Để tôi gọi điện cho chú vậy.” Thời Nguyệt trái lại không lo lắng.

Dù Lam Chính không đến được thì cũng sẽ ủy thác cho người khác đến giúp đỡ, đây đều không phải là chuyện gì to tát.

Quả nhiên không lâu sau một người đàn ông đã vội vã chạy đến.

Sau khi thủ tục nhập viện hoàn tất Thời Nguyệt mới bảo bảo mẫu mang cho cô một ít đồ dùng hàng ngày qua.

Sau khi thu xếp ổn thỏa điện thoại của Lam Chính đã gọi tới.

“Chú ơi cháu thực sự không sao đâu, bác sĩ nói truyền dịch là được rồi, không cần làm phẫu thuật, cháu cũng không cảm thấy khó chịu.” Trong miệng Thời Nguyệt tuy nói không khó chịu nhưng giọng nói lại không có chút sức lực nào.

Lam Chính biết phần lớn là cô đang cố chịu đựng, trong lòng cũng không dễ chịu gì, chỉ có thể an ủi cô vài câu.

Lúc cô bị ngã đã từng nằm viện, sau đó có lẽ không đi tái khám, nói cho cùng ông cũng có trách nhiệm.

“Chú bận xong việc ở đây sẽ đi thăm cháu.” Lam Chính nói như vậy.

Nếu có người quen nghe thấy ông nói những lời này chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cả hàm.

Lam Chính khi còn trẻ đã nắm vững quyền lực từ một đám chú bác đầy dã tâm, sao ông có thể là hạng người hiền lành được?

Từ trước đến nay trọng tâm của ông luôn đặt vào công việc, gần như là vô tình vô ái, đối với người nhà cũng hiếm khi có cảm giác gần gũi, nói trắng ra là vạn sự trước tiên đều đo lường lợi ích được mất.

Đối với ông hôn nhân và gia đình cũng là một loại đo lường lợi ích, tình cảm là gì ông chưa bao giờ định nghĩa được, dù sao ông cũng không cần.

Hỏi ông đã từng yêu ai chưa?

Có lẽ đã từng yêu, đã từng có một người phụ nữ luôn không có cảm giác tồn tại nhưng khi ông giơ tay lên là bà ấy liền biết ông muốn lấy ly nước hay cây b.út, ông sẽ nhìn thấy những bông hoa còn vương sương sớm ở những nơi không bắt mắt hoặc là những con vật nhỏ đáng yêu được vẽ bằng màu acrylic.

Đó là lần đầu tiên ông muốn đi tìm hiểu một người.

Nhưng thời gian dường như luôn trôi qua rất vội vã.

Khi bà ấy c.h.ế.t ông vẫn còn đang nghĩ cuộc đời rõ ràng còn dài như vậy tại sao bà ấy đã không còn nữa.

Ông lại rất may mắn vì ông vẫn chưa đủ hiểu rõ về bà ấy.

Bà ấy để lại một dấu ấn rất nông trong cuộc đời ông, ông nhanh ch.óng quên mất bà ấy rồi.

Nguyệt Nguyệt càng lớn càng giống bà ấy nhưng tính cách thể hiện trong một số tình huống lại giống ông, nhìn qua thì ôn hòa chậm chạp thực tế mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.

Gần đây ông nhớ lại rất nhiều chuyện vốn đã bị cố ý lãng quên, thậm chí còn không tự chủ được mà gánh vác một số trách nhiệm của một người làm cha.

Đây là một chuyện rất kỳ quái.

Nhưng đây cũng là chuyện ông không thể kiểm soát nhất trong cuộc đời mình.

Có lẽ là vì tuổi tác đã lớn lại có lẽ là vì ông cảm nhận được trải nghiệm mà một người cha bình thường sẽ có trên người Nguyệt Nguyệt.

“Dạ được chú cứ bận đi ạ, cháu mọi thứ đều rất tốt.”

Trong điện thoại truyền ra giọng nói ngoan ngoãn như mọi khi.

“Nhớ nghỉ ngơi sớm một chút.” Lam Chính trầm giọng cúp điện thoại xong nhìn đống sách về kinh tế chất đống trên bàn làm việc, trong lòng lại là một trận cảm xúc kỳ lạ đang lưu động.

Nguyệt Nguyệt thích đọc sách, ông thấy cuốn nào hay sẽ để lại cho cô.

Tony ở cách đó không xa đang sắp xếp tài liệu, không làm phiền ông.

Tony một năm nay luôn trực tiếp xử lý các chuyện của Nguyệt Nguyệt nên tự nhiên đã biết thân phận của cô.

Anh ta là người có gia đình nên nhìn ra được Lam Chính có xu hướng muốn quay trở về với gia đình, đây là một chuyện tốt.

Tuy nhiên Nguyệt Nguyệt nội tâm cô đơn đã lâu, lại vì Lam phu nhân và Lam Kỳ có nhiều hành động nhằm vào quá quắt dẫn đến việc cô không hề khao khát tình thân.

Điều Tony lo lắng là Lam Chính đã bước vào vai người cha, ngộ nhỡ Nguyệt Nguyệt biết được chân tướng ngược lại sẽ vì thế mà kháng cự lại vai diễn này của ông.

——

Bảo mẫu buổi tối mang cơm tới, Hứa Diệc Xuyên đứng bên cạnh nhìn Thời Nguyệt ăn xong mới rời khỏi bệnh viện.

Dì của anh là La Di tới đón anh còn khá tò mò, “Cũng chẳng thấy cháu bị thương sao lại chạy tới bệnh viện rồi?”

Hứa Diệc Xuyên thuận miệng đáp, “Bạn học nằm viện.”

La Di hiện tại mới chỉ nghe thấy anh chủ động nhắc tới “bạn học” hai lần, lần đầu tiên là năm ngoái khi anh hỏi xin bà bộ lễ phục, bây giờ là lần thứ hai.

“Ồ, là bé Nguyệt Nguyệt đó sao?”

Nghe thấy La Di nhắc tới cái tên đó mí mắt Hứa Diệc Xuyên khẽ nâng lên, “Vâng.”

Dì của anh rất thích hóng hớt, những lời dư thừa anh một chữ cũng không nhắc tới.

Về đến nhà La Lỵ cũng vừa lúc đi làm về, thần sắc hơi lộ vẻ mệt mỏi.

“Nghe nói con đi bệnh viện rồi.”

Hứa Diệc Xuyên mím c.h.ặ.t môi gật đầu, nhất cử nhất động của anh luôn lọt vào mắt người khác.

La Di khẽ ho một tiếng nói, “Chị, chuyện của anh rể thế nào rồi ạ?”

“Ước chừng phải giam giữ một tháng.” La Lỵ nhắc tới chuyện này lại bình tĩnh đến lạ kỳ.

Bà khi còn trẻ gả cho Hứa Tam là vì trái tim lãng mạn đến c.h.ế.t đó của ông ta, mỗi khoảnh khắc ở bên ông ta đều là cuộc sống giống như thơ ca vậy, bây giờ nghĩ lại Hứa Tam căn bản chính là đầy rẫy chủ nghĩa hưởng lạc, không học vấn không nghề nghiệp thì thôi lại chỉ biết ăn không ngồi rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mỹ Nhân Bệnh Tật Trà Xanh "sát" Điên Rồ [mau Xuyên] - Chương 49: Chương 49 | MonkeyD