Mỹ Nhân “cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 260
Cập nhật lúc: 20/04/2026 10:46
Nói ra thì cũng thật là đường hoàng chính chính, đại đạo lý cũng là hết bài này đến bài khác.
Nhưng nhìn cái dáng vẻ chột dạ kia thì giống như con hươu nhỏ đang xù lông vậy, chỉ sợ người ta không nhìn thấy sự tồn tại của nó.
Lương Thu Nhuận thấy có chút buồn cười, có điều khi nhận thấy dáng vẻ căng thẳng của cô, rốt cuộc anh cũng không trêu chọc cô nữa.
“Vậy được thôi, tôi ngủ dưới đất là được rồi."
Anh đi tới tủ quần áo tìm ra đồ trải giường, cứ thế ngay trước mặt Giang Mỹ Thư mà trải đồ xuống dưới đất, chỉ có một lớp mỏng dính.
Ngay sau đó lại lấy ra một chiếc chăn bông dày đắp lên trên.
Nếu không thì với cái thời tiết đại hàn như thế này mà ngủ dưới đất thì chắc chắn là bị cảm lạnh mất thôi.
Giang Mỹ Thư nhìn anh thành thục trải xong đồ nằm, đang chuẩn bị nằm xuống.
Trong lòng cô bỗng nhiên có chút không đành lòng, cô chạy lại sờ thử độ dày của chiếc chăn, có chút lo lắng:
“Ngủ dưới đất như thế này cả đêm liệu có bị cảm lạnh không?"
Lương Thu Nhuận nhìn cô, cái gọi là dưới ánh đèn ngắm mỹ nhân thì càng nhìn càng thấy thích.
Tiểu Giang chính là như vậy.
Chân mày mềm mại, nước da trắng trẻo, chỉ mặc duy nhất một bộ đồ ngủ mỏng manh thanh thoát, giống như một đóa hoa mặc người hái lượm vậy.
Lương Thu Nhuận nhận ra mình đang nghĩ gì, anh bèn cụp mắt xuống không thèm nhìn cô nữa mà ôn tồn nói:
“Cho dù có bị cảm lạnh cũng không sao đâu."
“Chỉ cần em có thể yên tâm đi ngủ là được rồi."
Phải nói là với tâm cơ của Lương Thu Nhuận thì muốn đi thao túng Giang Mỹ Thư quả nhiên là trúng phóc ngay.
Quả nhiên.
Giang Mỹ Thư nghe thấy lời này xong thì lập tức trở nên do dự:
“Hay là?"
Hay là gì?
Lương Thu Nhuận đợi cả buổi trời.
Giang Mỹ Thư cũng chẳng thể nói ra được, cô rốt cuộc vẫn không nỡ và cũng không đành lòng.
Cô không nói gì nữa mà chỉ trải phẳng chiếc chăn ra rồi tự mình chui vào trong chăn, chiếc giường lớn của cô trải hai chiếc chăn nên rất mềm mại và ấm áp.
Mà Lương Thu Nhuận lại phải ngủ dưới đất, đồ trải cũng chỉ là một lớp bông mỏng dính.
Trông thật đúng là có chút đáng thương.
Nghĩ đến đây trong lòng Giang Mỹ Thư có chút bứt rứt không yên, cô vò nát góc chăn, do dự hồi lâu rốt cuộc cũng mở miệng.
“Lão Lương?"
Trong bóng tối Lương Thu Nhuận vừa mới tắt đèn, anh đang nằm phẳng dưới đất, vừa mới định đắp chăn xong.
Thì nghe thấy tiếng Giang Mỹ Thư sột soạt lật chăn ra, dáng vẻ gượng gạo và bẽn lẽn nói:
“Anh có thấy lạnh không?"
“Có muốn lên giường ngủ không?"
Lương Thu Nhuận nghe thấy lời này thì khẽ ngồi dậy, trong bóng tối không nhìn rõ thần sắc của anh, chỉ thấy một đường nét tuấn tú mờ ảo, lờ mờ thấy được diện mạo của anh vô cùng xuất sắc.
“Giang Giang."
“Em có biết mình đang nói gì không?"
Giang Mỹ Thư nằm nghiêng cuộn mình trong chăn trên giường, từ góc độ này vừa hay có thể nhìn thấy dáng vẻ ngồi dậy của Lương Thu Nhuận.
Cô khẽ đáp một tiếng:
“Biết chứ."
“Cho nên anh có muốn lên đây không?"
“Chúng ta mỗi người nằm trong một cái chăn riêng?"
Mùa đông ở thủ đô thực sự là quá lạnh rồi, cho dù có trải một lớp chăn dưới đất thì cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Ngủ đến nửa đêm chắc chắn là lạnh thấu xương cho mà xem.
Cô sợ anh đừng có vì thế mà sinh bệnh.
Tầm mắt của Lương Thu Nhuận nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt anh cực kỳ sáng, cho dù là trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ từng tấc da thịt của cô.
Nằm nghiêng trên giường, dưới lớp chăn thấp thoáng thấy được một vóc dáng mảnh mai cân đối.
Nhích dần lên phía trên miệng chăn chỉ để lộ ra một khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp, lông mày lá liễu mắt hạnh, mũi dọc dừa môi anh đào, khuôn mặt nhỏ nhắn mà đầy đặn, làn da mịn màng mượt mà bao bọc lấy khung xương, khuôn mặt này hoàn toàn không thấy bất kỳ một chút gân cốt nào, đường nét trôi chảy, cái cằm tròn trịa mướt mát, rất đẹp, thực sự là rất đẹp.
Đặc biệt là nhìn cô trong bóng tối lại càng làm nổi bật làn da trắng đến phát sáng, giống như sữa bò tươi mọng nước vậy.
Vẻ đẹp không sao tả xiết.
Lương Thu Nhuận nhìn nhìn rồi hơi thở bỗng nhiên trở nên dồn dập hơn vài phần, anh thu hồi tầm mắt, cụp mắt xuống, giọng nói khàn khàn:
“Tôi hỏi lại em một lần nữa, thực sự muốn tôi lên đó sao?"
Đây là anh đang chừa cho Giang Mỹ Thư một lối thoát.
Cũng là đang chừa cho chính anh một lối thoát.
Câu hỏi này trái lại khiến Giang Mỹ Thư có chút đắn đo, trên khuôn mặt trắng trẻo của cô hiện lên vài phần m-ông lung:
“Có thể, nhưng tôi có một yêu cầu, đó là đắp chăn chỉ được nói chuyện thuần túy thôi."
“Có được không?"
Mục đích ban đầu cô bảo Lương Thu Nhuận lên giường cũng là vì sợ anh bị lạnh thôi.
Hơn nữa anh lại bị liệt dương.
Cho dù có ngủ chung một giường thì chắc cũng chẳng có chuyện gì đâu nhỉ?
Lương Thu Nhuận nghe thấy những lời ngây thơ đến mức đáng yêu này thì đột nhiên khẽ cười một tiếng, đó là kiểu cười phát ra thành tiếng.
Tiếng “phụt" một cái.
Rất đột ngột.
Cũng mang lại cho gian phòng yên tĩnh này thêm một loại cảm giác khác biệt.
“Giang Giang."
Lương Thu Nhuận ngồi thẳng người dậy, nghiêm túc nhìn cô, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt anh, một khuôn mặt thanh tú tuấn mỹ, ôn hòa thanh khiết.
Ngay cả giọng nói cũng vậy.
“Mời một người đàn ông lên giường."
Giọng anh khựng lại một chút, mang theo vài phần khàn khàn và trầm thấp:
“Vạn lần không thể có chuyện đắp chăn chỉ nói chuyện thuần túy đâu."
“Vậy thì phải làm gì?"
Giang Mỹ Thư theo bản năng hỏi ra miệng, hỏi xong cô liền hối hận ngay lập tức vì mình đã hỏi mà không thèm dùng não.
Lương Thu Nhuận nhếch khóe miệng, cười như không cười nhìn cô.
Rõ ràng là không bật đèn, ánh trăng cũng mờ ảo nhưng kỳ lạ thay Giang Mỹ Thư vẫn biết được cái nhìn của Lương Thu Nhuận cực kỳ xuyên thấu đang dòm ngó cô.
Xâm lược, mạnh mẽ và tràn đầy sự chiếm hữu cùng sự trêu đùa nhàn nhạt.
Lúc này Lương Thu Nhuận đã trút bỏ vẻ quân t.ử đoan chính của ban ngày, anh trông cực kỳ giống một khách làng chơi lão luyện đang đ-ánh giá cô gái trước mặt.
Nghĩ đến đây.
Giang Mỹ Thư thầm mắng một tràng.
Đây là cái ví dụ quái quỷ gì thế không biết.
Cô không muốn đôi co với đối phương nữa vì cô căn bản không thể nói lại được Lương Thu Nhuận, thế là cô liền cuộn tròn mình trong chăn mà bao bọc lấy bản thân.
Một trận sột soạt.
Từ trong chăn phát ra một giọng nói lí nhí:
“Mặc kệ anh đấy, tôi đi ngủ đây."
Lương Thu Nhuận nhìn thấy dáng vẻ nói không lại liền giở trò vô lại của cô thì khẽ cười một tiếng.
Tiếng cười đó quá đỗi thâm trầm và cũng quá đỗi “gợi d.ụ.c" rồi.
Điều này khiến Giang Mỹ Thư thẹn quá hóa giận, cô thò đầu ra khỏi chăn, chỉ tay vào mũi Lương Thu Nhuận, hung dữ nói:
“Còn cười nữa, anh mà còn cười nhạo tôi nữa là tôi sẽ... tôi sẽ..."
“Sẽ" nửa ngày trời.
Cũng chẳng biết là sẽ làm gì nữa.
Lương Thu Nhuận yên lặng chờ đợi cô, nhìn cô giống hệt như một con mèo nhỏ đang xù lông mà anh từng nuôi nhiều năm trước vậy.
Tóc dựng đứng lên, nhe răng múa vuốt nhưng thực chất chẳng có lấy một chút sức đe dọa nào cả.
Anh trầm giọng cười khẽ:
“Hửm?
Sẽ làm gì nào?"
Giang Mỹ Thư cứ cảm thấy người đàn ông này đang cười nhạo mình, cô bỗng ma xui quỷ khiến thế nào mà thốt ra:
“Thì... thì sẽ c.ắ.n ch-ết anh đấy."
Lời này vừa dứt, tiếng cười của Lương Thu Nhuận lại càng lớn thêm vài phần, giống như âm thanh phát ra từ trong l.ồ.ng ng-ực vậy, trầm trầm đục đục.
Là tiếng cười vô cùng sảng khoái và vui vẻ.
“Giang Giang."
Giọng anh đầy vẻ bất lực nhưng lại mang theo vài phần cưng chiều nhàn nhạt:
“Em thật là đáng yêu quá đi mất."
Căn phòng bên cạnh.
Chú Lâm vừa mới đổi chỗ ở nên ông cũng có chút trằn trọc không ngủ được, cứ trở mình mãi thôi.
Cho đến khi nghe thấy từ phòng của Lương Thu Nhuận truyền đến một trận cười trầm đục, vô cùng vui vẻ, là kiểu cảm giác vô cùng hạnh phúc.
Điều này khiến chú Lâm hơi khựng lại một chút.
Tâm trạng phù phiếm, bối rối và đau lòng kia của ông dường như ngay lập tức đã được xoa dịu đi vậy.
Chú Lâm yên lặng lắng nghe một hồi, khóe môi cũng theo bản năng mà nhếch lên một cái:
“Thu Nhuận à, rốt cuộc vẫn phải ở bên cạnh tiểu Giang thì mới sống vui vẻ được."
Đã bao nhiêu năm rồi ông mới lại được nghe thấy Thu Nhuận cười sảng khoái đến mức này.
Thật sự là không dễ dàng chút nào.
Nhà họ Lương nhìn thì có vẻ gấm hoa rực rỡ nhưng thực tế lại giống như đang ngồi trên đống lửa vậy, Uyển Như gả cho một tên khốn chẳng ra gì, những năm qua hắn chỉ biết ăn chơi nhảy múa, bày đủ mọi trò để hưởng lạc.
Căn bản không hề đoái hoài gì đến gia đình cả.
Căn tứ hợp viện duy nhất trong nhà vẫn là do tổ tiên truyền lại cho.
Cũng chỉ còn lại duy nhất một căn nhà này thôi, phần lớn tài sản lúc xảy ra chuyện năm đó đều đã đem đi quyên góp sạch rồi.
Quyên góp đến mức chỉ còn lại cái vỏ rỗng tuếch thôi.
Cho nên mấy đứa con của Uyển Như cho dù có kết hôn rồi thì cũng vẫn phải ở chung một chỗ vì nếu dọn ra ngoài thì không nuôi nổi bản thân mình.
Mọi người ai cũng muốn chiếm lấy chút hời từ người già.
Duy chỉ có Thu Nhuận từ nhỏ đã sớm hiểu chuyện, biết gia cảnh ngày càng sa sút nên một lòng muốn vươn lên để chống đỡ cho nhà họ Lương, và anh thực sự đã làm được.
Anh là đứa con út trong bốn đứa con của Uyển Như và cũng là đứa con có tiền đồ nhất.
Nhưng những năm qua anh sống quá mệt mỏi rồi.
Quá mệt mỏi rồi.
Người ngoài nhìn vào Thu Nhuận thấy địa vị của anh lúc này thật cao sang, tuổi còn trẻ mà đã leo lên đến vị trí xưởng trưởng xưởng thịt, đó chính là đơn vị tốt nhất ở cả thủ đô này rồi.
Không còn cái nào tốt hơn nữa đâu.
Nhưng họ không nhìn thấy cảnh Thu Nhuận có những ca tăng ca không bao giờ hết, những cuộc họp triền miên và thậm chí ngay cả việc ăn cơm đúng giờ cũng trở thành một điều xa xỉ.
Nghĩ đến đây.
Chú Lâm ôm lấy gối thở dài một hơi thật nặng nề, trong bóng tối ông nhìn về phía căn phòng Lương Thu Nhuận đang ở mà lẩm bẩm:
“Nếu như tiểu Giang đã có thể khiến con vui vẻ thì ta sẽ đối xử thật tốt với tiểu Giang."
Ông không giống như Uyển Như.
Cũng không giống như cha của Lương Thu Nhuận.
Họ có nhiều con cái như vậy.
Cả cuộc đời này của chú Lâm, nửa đời trước sống vì ba chữ Tần Uyển Như.
Nửa đời sau này ông thực sự là sống vì ba chữ Lương Thu Nhuận rồi.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Giang Mỹ Thư bị đ-ánh thức bởi những tiếng ồn ào, cô mở mắt ra nhìn quanh một cách mờ mịt, đống đồ trải nằm dưới đất đã sớm được dọn dẹp sạch sẽ rồi.
Hoàn toàn không thấy được dấu vết nào cho thấy Lương Thu Nhuận đêm qua đã ngủ dưới đất cả.
Bên ngoài truyền đến một hồi tiếng gõ cửa dồn dập.
“Đồng chí Giang."
“Đồng chí Giang."
“Đồng chí Giang ơi!"
Tiếng sau cao hơn tiếng trước, giống như hạt ngọc rơi xuống đất vậy, vội vã dồn dập đ-ập thẳng vào tai cô.
Giang Mỹ Thư xoa xoa huyệt thái dương, đêm qua vì Lương Thu Nhuận ở đây nên cô không ngủ ngon giấc cho lắm.
Ngủ cả một đêm mà cứ như nằm mơ suốt cả một đêm vậy.
Giống như đang đ-ánh nh-au trong mơ vậy chứ chẳng phải là đang đi ngủ nữa.
Cô dậy chậm chạp mặc quần áo vào rồi mới ra mở cửa, nhìn thấy đồng chí Vương với vẻ mặt đầy gấp gáp đang đứng ở cửa.
